Tô Mạn thấy , tức giận nhịn mà thẳng tới, vặn tai con trai Văn Bằng lôi về nhà:
“Mẹ gọi con thấy đúng ?
Cái thằng bé , càng ngày càng lời , xem lát nữa với bố con thế nào!”
“Mẹ!
Mẹ mau buông tay , con đau ch-ết mất!”
Văn Bằng đau đến nhăn mày nhíu mặt, bé sức gỡ tay Tô Mạn , nhưng thế nào cũng gỡ , nhịn “oa oa” đại khiếu:
“Đồ đàn bà xa!
Mẹ mau buông con , con chẳng sợ mách lẻo với bố , aaa, đau ch-ết mất!
Bố ơi!
Bố mau cứu con với, đàn bà xa sắp vặn đứt tai con , bố ơi…”
Vào đến trong viện, Văn Bằng còn kiêng dè gì nữa, cao giọng lên và rống thành tiếng.
Văn Tư Viễn đang trong phòng khách, thấy tiếng của con trai, chân mày nhíu một cách khó nhận .
“Buông đứa trẻ .”
Đứng ở cửa phòng khách, Văn Tư Viễn chằm chằm Tô Mạn, trong mắt mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
“Nó em là đàn bà xa, dạy dỗ nó hẳn hoi ?”
Thu tay , Tô Mạn nghênh đón ánh mắt bình lặng chút gợn sóng của Văn Tư Viễn, trong lòng nghẹn khuất vô cùng, đầy vẻ tủi , nhưng những gì cô thể hiện ngoài là sự tức giận:
“Em gì thấy ?
Con trai em là đàn bà xa, rốt cuộc quản ?”
Văn Tư Viễn dời tầm mắt sang con trai Văn Bằng, kết quả đợi lên tiếng, Văn Bằng tức tối :
“Mẹ vốn dĩ là đàn bà xa mà, con sai, mách lẻo mặt bố, tưởng con sẽ sợ ?”
Vì vẫn luôn mải mê ăn, mải mê hưởng lạc một , Tô Mạn mấy năm nay gần như chẳng mấy khi quan tâm đến Văn Bằng, mà ba chị em Văn Duyệt bình thường chỉ phụ trách việc để Văn Bằng đói, rét, còn những phương diện khác cũng quan tâm lắm.
Thêm đó Văn Tư Viễn công tác bận rộn khó khi ở nhà, tự nhiên đối với việc quản giáo Văn Bằng cũng thể để tâm hết .
Cứ như thế, Văn Bằng chẳng khác gì nuôi thả.
Hiện tại bé gần mười tuổi, thể trưởng thành thành một đứa trẻ ngỗ ngược.
“Văn Bằng!
Mẹ là của con, thành đàn bà xa?”
Tô Mạn bực bội, định giơ tay đ-ánh Văn Bằng, nhưng Văn Bằng né .
Văn Tư Viễn mặt cảm xúc hai con, một lời nào.
“Mẹ đàn bà xa ?
Vậy cái gì mà bắt dượng hôn ?”
Nghe con trai Văn Bằng , sắc mặt Tô Mạn lập tức đổi lớn, cô màng đến chuyện khác, thuận tay tét một cái lưng con trai:
“Con nhảm cái gì thế?
Mẹ như thế lúc nào, cái thằng bé ch-ết tiệt , con năng bừa bãi như là ai dạy con?”
Văn Bằng cho dù mặc áo bông dày cũng Tô Mạn tét một phát đau đến mức nhịn ho khụ khụ mấy tiếng, và suýt chút nữa thì ngã sấp xuống đất.
Ổn định hình, bé chạy đến bên cạnh Văn Tư Viễn, đó trừng mắt Tô Mạn:
“Chẳng ai dạy con cả, hôm đó con thấy và ở trong cửa hàng của , và dượng…”
“Văn Bằng, con câm miệng cho !
Lúc đó là sâu bay mắt, đúng lúc dượng đến cửa hàng lấy quần áo cho dì, thấy đau mắt, dượng mới khuyên dùng nước rửa một chút, cần, chứ những lời hỗn xược như miệng con !”
Tô Mạn điều nghi ngờ gì là đang biện bạch cho chính , cũng là đang giải thích với Văn Tư Viễn, tuy nhiên, mặt Văn Tư Viễn thấy chút gì khác lạ, cứ như thể đối với những lời con trai Văn Bằng , và cái gọi là lời giải thích của Tô Mạn để tâm.
“Được , rửa mặt .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1087.html.]
Nói với con trai Văn Bằng một câu, Văn Tư Viễn trở phòng khách.
“Bố, mấy giờ chúng qua nhà nội ăn cơm tất niên ạ?”
Văn Bằng rửa mặt, bé theo Văn Tư Viễn phòng khách, tiện miệng hỏi một câu.
“Chiều mới qua.”
Cầm lấy tờ báo bàn , Văn Tư Viễn trả lời, liền Văn Bằng ngập ngừng :
“Bố, con dối, con thật sự thấy và dượng ở cùng , thấy bảo dượng hôn .”
Tầm mắt Văn Tư Viễn dời khỏi tờ báo, lặng lẽ con trai một lát, mở miệng:
“Con con những lời đó đại diện cho điều gì ?
Có nếu những gì con là thật, thì giữa bố và con, cũng như giữa dượng và dì con sẽ xảy chuyện gì ?”
“……”
Văn Bằng ngây , nửa ngày mới :
“ con thật sự dối.”
“Vậy con bố vẫn luôn đợi để ly hôn với con ?”
Nghe lời Văn Tư Viễn , Văn Bằng bĩu môi, mắt rưng rưng hỏi:
“Con , nhưng đứa trẻ nào chẳng bố , bố và thể ly hôn ?”
“Đây là chuyện giữa bố và con, con vẫn còn là một đứa trẻ hiểu , cũng quản .”
Văn Tư Viễn phẩy tay:
“Rửa mặt , về phòng sách bài tập, chỗ nào hiểu thì hỏi chị cả các con.”
Văn Bằng tại chỗ một hồi, đó bé khỏi phòng khách.
chẳng bao lâu trong viện vang lên tiếng của bé, Văn Tư Viễn chắc chắn là Tô Mạn động thủ , sắc mặt trầm lãnh, dậy bước khỏi phòng khách.
“Cô thôi ?”
Văn Tư Viễn chỉ một câu , khiến Tô Mạn lập tức thu bàn tay đang chuẩn giáng xuống m-ông con trai Văn Bằng:
“Anh dạy con thì dạy, nếu lớn thêm chút nữa nó chẳng thành quân du côn !”
Văn Bằng nghếch cổ hét lên với Tô Mạn:
“Con quân du côn!”
“Vào thư phòng của bố.”
Lời Văn Tư Viễn là với con trai Văn Bằng.
Trong viện bên cạnh.
“Anh hai, đây gì thế?”
Minh Vi thấy hai Minh Hàm ngoài cửa phòng khách hóng gió lạnh, khỏi tới hỏi một câu.
Nghe , Minh Hàm đáp :
“Bên cạnh đang cãi .”
“ là chuyện bé xé to.”
Cứ cách một thời gian nhà bên cạnh cãi một , Minh Vi sớm thấy lạ mà lạ .
Minh Hàm:
“Anh thấy Văn Bằng nó là đàn bà xa.”
Minh Vi:
“Anh hai, là con trai, thể đừng thích hóng hớt chuyện thiên hạ thế ?
Huống hồ Văn Bằng lời như , cảm thấy thích hợp ?”
“Văn Bằng thấy dượng nó hôn nó, em xem Văn Bằng đem chuyện cho chú Văn thích hợp ?”