Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1086

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:45:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Lê đàn ông một hồi, cô :

 

“Mẹ ruột của bọn Duệ Duệ và Phùng Diệc là chị em cùng cha khác , mà Phương phu nhân là kế của ruột bọn Duệ Duệ, cũng là ruột của Phùng Diệc.

 

Tóm một câu, nếu thật sự tính toán kỹ thì mối quan hệ giữa gia đình chúng và nhà họ Phùng thể là ‘cắt đứt, rối còn vương’.

 

Tuy nhiên, đây , em Duệ Duệ và nhà họ Phùng, cũng như ruột của chúng còn bất kỳ quan hệ nào nữa, và em cũng , sẽ dính dáng gì với Phương phu nhân đó, nhưng Phùng Diệc… từ sớm em nhận là em trai, thì bây giờ và , vẫn mãi là em trai em.”

 

Hai vợ chồng đang đến Phùng Diệc thì ngờ điện thoại bàn bỗng reo vang, Khương Lê nhấc máy, liền thấy giọng của Phùng Diệc truyền đến.

 

“Alo, chị Khương Lê ạ?”

 

“Phùng Diệc!”

 

“Chị Khương Lê, là em đây.”

 

“Bây giờ em đang ở ?”

 

Sau khi Phùng Diệc nghiệp học viện chỉ huy, liền trở về đơn vị cũ.

 

Năm ngoái Khương Lê còn ở nước ngoài, đương nhiên liên lạc gì với Phùng Diệc, năm nay Khương Lê về nước, đợi khi chuyện thu xếp thỏa, liền cho Phùng Diệc một lá thư, đồng thời gửi ít đồ đạc, liên lạc của hai tự nhiên cũng khôi phục.

 

cũng , Phùng Diệc nghiệp về đơn vị cũ, tuy liên lạc với Khương Lê, nhưng cứ cách hai ba tháng từ nơi đóng quân gửi cho Khương Lê và Lạc Yến Thanh ở đại viện một ít đặc sản địa phương, còn gửi cho em Minh Duệ mô hình xe tăng, đại bác… lắp ghép từ vỏ đ-ạn.

 

Điều nghi ngờ gì cho thấy trong lòng Phùng Diệc bao giờ quên chị Khương Lê .

 

“…

 

Hả?

 

Em đến ga tàu hỏa , , chị và Yến Thanh sẽ đón em ngay…

 

Cái gì mà cần?

 

Em cứ đợi ở đó, bọn chị đến ngay đây, đừng nhảm nữa, bảo em đợi thì cứ đợi , cúp đây!”

 

Đặt ống xuống, Khương Lê Lạc Yến Thanh:

 

“Lạ lùng thật đấy nhỉ?

 

Chúng mới nhắc đến Phùng Diệc xong, thì nhận điện thoại của .

 

Đi thôi, cùng em ga tàu hỏa đón .”

 

Chương 1273 Tại cho em ?

 

Lạc Yến Thanh đương nhiên ý kiến gì khác.

 

Lúc Minh Duệ, Minh Hàm và Minh Vi dắt ba đứa nhỏ Đoàn T.ử từ trong phòng , Khương Lê trực tiếp dặn dò sáu đứa lớn nhỏ:

 

“Mẹ và bố ga tàu hỏa một chuyến, các con ngoan ngoãn ở nhà nhé, bọn sẽ về ngay thôi.”

 

“Mẹ ơi, và bố ga tàu đón ai thế ạ?”

 

Quả Quả nghiêng cái đầu nhỏ, chớp chớp đôi mắt to lấp lánh hỏi Khương Lê.

 

“Đón út của các con.”

 

Khương Lê đáp .

 

“Đón út ạ?

 

Mẹ ơi, út của Quả Quả đang ở nhà bà ngoại mà, và bố ga tàu đón ạ?”

 

Trong đôi mắt tròn xoe của Quả Quả đầy vẻ khó hiểu.

 

“Không út đó , út mà và bố đón tên là Phùng Diệc, lát nữa các con thấy chú thì gọi là Phùng nhé, nào?”

 

Nghe Khương Lê , ba em Minh Duệ đương nhiên Phùng Diệc là ai, hơn nữa cả ba lập tức lộ vẻ tươi , Minh Hàm hỏi:

 

“Mẹ, Phùng Diệc xuất ngũ về ạ?”

 

“Ừ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1086.html.]

Khương Lê gật đầu, cô :

 

“Cậu Phùng của các con về đón Tết, lúc đang ở ga tàu hỏa, nãy chú gọi điện đến nhà , và bố đón chú về đây.”

 

Minh Hàm:

 

“Mẹ, và bố mau ạ, chúng con sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi .”

 

……

 

Cổng viện.

 

“Anh cả, hai, Phùng trông thế nào ạ?

 

Cậu ?

 

Có thích trẻ con ạ?”

 

Lạc Yến Thanh lái xe chở Khương Lê xa dần, lúc , Thang Viên ngước cái đầu nhỏ lên, giọng sữa hỏi Minh Duệ và Minh Hàm.

 

Nghe , Minh Duệ thuận tay nhéo nhéo quả cầu lông mũ che tai của Thang Viên, :

 

“Tính tình của Phùng , dáng của cao xấp xỉ út và họ cả, lúc trông dịu dàng, đặc biệt thiện với trẻ con.”

 

“Thang Viên nhỏ , cả đúng đấy, Phùng cực kỳ và dịu dàng, cũng cực kỳ thích trẻ con nữa.”

 

Minh Hàm phụ họa lời trai Minh Duệ , đó, với Thang Viên:

 

“Mấy cái mô hình xe tăng, đại bác… ghép bằng vỏ đ-ạn trong phòng , đều là tự tay Phùng đấy.”

 

Đôi mắt đen láy của Thang Viên sáng rực lên, bé thốt lên giọng sữa đầy thán phục:

 

“Cậu Phùng giỏi quá!”

 

“Chị ơi chị ơi, em mong gặp Phùng nha!”

 

Quả Quả Minh Vi bế trong lòng, thấy giọng sữa mềm mại đáng yêu bên tai, cô bé híp mắt :

 

“Chị cũng mong chờ!”

 

“Cậu Phùng cũng giống Thần bảo vệ tổ quốc.”

 

Đây là tiếng của Đoàn Tử, , Minh Duệ cúi bế bé lên:

 

, Phùng và Thần đều giống , họ đều nghiệp học viện chỉ huy, giờ đều đang bảo vệ tổ quốc, bảo vệ chúng cuộc sống bình yên.”

 

Trong giọng sữa của Đoàn T.ử đầy vẻ nghiêm túc:

 

“Tuyệt lắm!”

 

“Ừm, Phùng và Thần đều tuyệt.”

 

Minh Duệ mỉm , bế Đoàn T.ử rủ Minh Hàm và Minh Vi cổng viện.

 

Không nghi ngờ gì, Thang Viên Minh Hàm bế trong lòng.

 

Cổng viện nhà họ Văn bên cạnh, Tô Mạn thấy ba em Minh Duệ mỗi bế một đứa nhỏ Đoàn Tử, thấy quần áo sáu đứa mặc rõ ràng hơn, đắt hơn và tinh tế hơn hẳn những đứa trẻ khác trong đại viện, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

ăn kiếm ít tiền, cũng nỡ mua quần áo quá đắt cho con trai Văn Bằng, mà một kẻ dạy học quèn, cho dù là dạy ở đại học thì một tháng lãnh bao nhiêu tiền lương chứ?

 

Vậy mà ăn mặc cho mấy đứa trẻ trong nhà tinh tế đến thế.

 

Hừ!

 

Bản bản lĩnh gì lớn, tiêu tiền vung tay quá trán, chẳng là dựa thu nhập cao của đàn ông trong nhà , nhưng cao đến , liệu thể so sánh với bà chủ như cô ?

 

Tô Mạn lúc phớt lờ một điểm, đó là Khương Lê ngoài đều lái chiếc xe nhỏ mà tiền cũng khó mua ở trong nước.

 

“Bằng Bằng!

 

Bằng Bằng, theo về nhà, chiên thịt viên cho con ăn.”

 

Thu tầm mắt đang dừng ở cổng viện nhà Khương Lê, Tô Mạn gọi con trai Văn Bằng, ngờ Văn Bằng đang chơi cùng mấy bạn nhỏ cây đa lớn vui vẻ, hề phản hồi lời kêu gọi của Tô Mạn.

 

 

Loading...