Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1084

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:45:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc và bố chuyện, thế nào thì trong mắt hai cũng chỉ đối phương, cứ như thể vạn vật thế gian đều ngăn cách bên ngoài thế giới của họ , trong đó đương nhiên bao gồm cả sáu em họ.

 

Không cô nghĩ nhiều, mà cảm giác bố mang cho cô đúng là như thế!

 

Kết quả chỉ vì hai câu của , dễ dàng bác bỏ việc họ cho rằng là “ thừa”, haizz!

 

Xem , gừng càng già càng cay!

 

Chơi tâm kế với , phận con cái như họ đối thủ.

 

Ba đứa nhỏ Đoàn T.ử gì, nhưng bộ dạng ba đứa lúc cực giống lớn thu nhỏ, đứa nào đứa nấy đều nghiêm mặt, trông vẻ đều đang nghiền ngẫm lời các chị .

 

Sau khi bóng dáng của sáu em Minh Duệ đều phòng, Khương Lê dời tầm mắt trở Lạc Yến Thanh, mà Lạc Yến Thanh cũng lúc về phía Khương Lê, hai chạm mắt , Khương Lê “phì” một tiếng .

 

Lạc Yến Thanh cũng đồng thời phát tiếng khẽ.

 

“Anh cái gì?”

 

Thu tiếng , Khương Lê lườm một cái.

 

“Thế còn em?

 

Em đang cái gì?”

 

Lạc Yến Thanh nhướng mày hỏi vặn .

 

“Là em hỏi .”

 

Khương Lê vờ như đang giận.

 

“Phu xướng phụ tùy, em đang , đương nhiên theo thôi.”

 

Lạc Yến Thanh tiến lên, nắm lấy tay Khương Lê:

 

“Chúng mấy năm cùng đón Tết.”

 

Khương Lê “ừm” một tiếng.

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Mỗi một năm , chúng đều ở bên .”

 

Khương Lê:

 

“Được.”

 

Theo tiếng đáp lời của Khương Lê, cánh tay dài của Lạc Yến Thanh vươn , ôm Khương Lê lòng.

 

“Làm gì thế?”

 

Khương Lê hạ thấp giọng:

 

“Lát nữa bọn trẻ sẽ thấy đấy.”

 

“Không .”

 

Lạc Yến Thanh siết c.h.ặ.t vòng tay:

 

“Thật cứ như thế mãi.”

 

Ôm cô trong lòng, nhịp tim của cô, cảm nhận những năm tháng yên bình.

 

“Được , đem mấy món đồ em chuẩn mang qua cho bố để lên xe , chúng chuẩn xuất phát thôi!”

 

Vỗ nhẹ lên lưng đàn ông, Khương Lê thoát khỏi vòng ôm của đối phương:

 

“Cần em giúp ?”

 

Nhìn mấy hộp quà đặt bàn , Lạc Yến Thanh lắc đầu:

 

“Anh .”

 

“Bố, chuyện con hỏi bố một chút.”

 

Chưa đợi Lạc Yến Thanh xách hộp quà, Minh Hàm bước khỏi phòng, theo sát là Minh Duệ cũng .

 

Hai em đến mặt Lạc Yến Thanh, Minh Hàm :

 

“Mẹ, chuyện con hỏi bố cũng thử .”

 

Minh Vi dẫn Quả Quả lúc đang ở trong phòng của Minh Duệ và Minh Hàm, để ba đứa nhỏ theo phòng khách.

 

cuộc trò chuyện trong phòng khách cũng thích hợp cho trẻ con .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1084.html.]

 

“Muốn hỏi gì nào?”

 

Lạc Yến Thanh lộ vẻ nghi hoặc.

 

“Bố, vốn dĩ con định đợi hai ngày nữa mới hỏi bố, nhưng con thật sự nhịn , nên… nên hỏi cho rõ ngay bây giờ.”

 

Minh Hàm vẻ mặt nghiêm túc, chằm chằm Lạc Yến Thanh.

 

“Con hỏi .”

 

Cùng Khương Lê xuống sofa, thần sắc Lạc Yến Thanh vẫn nhạt nhòa, khóa c.h.ặ.t tầm mắt Minh Hàm.

 

“Chu Nhã Tình, bố quen bà chứ?”

 

“Ừ.”

 

“Bà thích bố, chuyện bố ?”

 

“Được , bố là chuyện gì , con cũng cần hỏi nhiều nữa, bây giờ bố sẽ rõ với con.”

 

Lạc Yến Thanh ngờ Minh Hàm và Minh Duệ chuyện của Chu Nhã Tình, nhưng xứng đáng với yêu, đương nhiên, cũng thể thấy Khương Lê hề gì về chuyện của Chu Nhã Tình.

 

Thần sắc thấy chút hoảng loạn bất an nào, giọng điệu Lạc Yến Thanh hờ hững, giống như đang thuật một câu chuyện từ trong sách, hề che giấu nửa lời, sự thật thế nào thế đó, đem chuyện của Chu Nhã Tình kể hết cho Khương Lê .

 

“Chuyện gì đáng để ?”

 

Ánh mắt Khương Lê kỳ lạ, cô Lạc Yến Thanh, sang hai em Minh Duệ và Minh Hàm, tiếp đó cô hỏi hai đứa:

 

“Các con ?

 

Hay cách khác, em các con và Vi Vi đến tên Chu Nhã Tình ?”

 

Minh Duệ dời tầm mắt sang Minh Hàm:

 

“Con là Lạc Minh Hàm .”

 

Minh Hàm:

 

“Là một bạn học gọi điện thoại kể cho con .”

 

“Người bạn học nào?

 

Con cũng đấy, viện nghiên cứu của bố con đơn vị bình thường .”

 

Một học sinh trung học thể những chuyện xảy trong một đơn vị cơ mật như viện nghiên cứu chứ?

 

Khương Lê nghi hoặc.

 

“Mẹ, là Tịch Cảnh Ngự cho con , thấy ở trong nhà .”

 

Minh Hàm khai Tịch Cảnh Ngự , , mà là thể khai, nếu , chờ đợi chắc chắn sẽ là hình phạt của đại nhân.

 

Nghĩ , Minh Hàm bổ sung:

 

“Chu Nhã Tình là cháu gái của bà cô Tịch Cảnh Ngự, hai ngày điều chuyển công tác khỏi viện nghiên cứu của bố, bà tìm đến nhà Tịch Cảnh Ngự, ông nội Tịch giúp đỡ chuyển quan hệ công tác trở viện nghiên cứu, ông nội Tịch đồng ý, lúc đó Tịch Cảnh Ngự mặt ở đó, thấy rõ mồn một bộ sự việc.

 

Nghĩ đến chuyện là bạn bè với con, Tịch Cảnh Ngự…

 

Tịch Cảnh Ngự lo lắng bố sẽ giấu , hơn nữa Tịch Cảnh Ngự chị họ đó của khó đối phó, trong tình trạng gì mà Chu Nhã Tình tính kế, từ đó ảnh hưởng đến tình cảm giữa và bố.”

 

Sắc mặt Lạc Yến Thanh trầm xuống lạnh lẽo.

 

Khương Lê xong bật , cô :

 

“Mấy đứa trẻ con các con đúng là lo hão.”

 

Khẽ lắc đầu, Khương Lê khá bất lực:

 

“Không chuyện khác, chỉ riêng con của bố các con, lẽ nào các con chút tin tưởng nào ?

 

Hay cách khác, các con tin tưởng , cảm thấy bố sẽ ly hôn với để ở bên cái bà Chu Nhã Tình gì đó?”

 

“Không .

 

Mẹ, con tin tưởng bố, tin tưởng , con lời Tịch Cảnh Ngự , lo lắng Chu Nhã Tình đó dùng mưu hèn kế bẩn với và bố, dù thì ‘minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng’, chuyện hỏi rõ ở chỗ bố, lòng con yên.”

 

Theo lời Minh Hàm dứt, Minh Duệ :

 

“Mẹ, ý kiến của con và em hai giống .

 

Lúc đó em hai với con xong, chúng con bàn bạc kỹ, nếu bố về nhà đón Tết,

 

 

Loading...