Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1083

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:45:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không , bố của con lòng bao la, mới thèm giống như tụi con gái chúng con thích ghen tuông !”

 

Giọng điệu chuyện của Khương Lê giống như đang dỗ dành trẻ con, Giang Bác Nhã ở đầu dây bên cho ?

 

Ông buồn lắc đầu:

 

“Nhớ đưa các con qua sớm một chút, bố và ông nội đợi con đến mới dùng cơm, ngoài , lúc đến nhớ đừng lái xe quá nhanh, đường nhất định chú ý an !”

 

“Bố ơi, lời của bố chẳng là mâu thuẫn lắm ?

 

Bố nhớ xem, bố con sớm đến nhà cũ, con lái chậm , chuyện khó lắm bộ!”

 

Khương Lê giả vờ khổ sở, điều thể từ giọng của cô, mà Giang Bác Nhã tự nhiên cũng , ông sảng khoái:

 

“Được , là bố ăn , nhưng bố vẫn hy vọng con lái chậm thể đến nhà cũ sớm hơn chút.”

 

“Biết ạ!”

 

Lần Khương Lê sảng khoái đồng ý, cô :

 

“Con cố gắng mười giờ sẽ đưa các con qua đó.”

 

Giang Bác Nhã:

 

“Vậy cứ quyết định thế !”

 

Khương Lê bảo đảm:

 

“Bố yên tâm , con tuyệt đối sẽ nuốt lời!”

 

……

 

“Mẹ, điện thoại của ai thế ạ?”

 

Minh Hàm từ ngoài cửa phòng khách , đúng lúc thấy Khương Lê cúp điện thoại, khỏi hỏi một câu.

 

“Ông ngoại con gọi đến, hỏi tối nay mấy giờ chúng qua bên nhà cũ.”

 

Nói xong, Khương Lê dậy:

 

“Anh trai con và những đứa khác ?”

 

“Đang ở cổng viện Đoàn Tử, Thang Viên với Quả Quả chơi cùng mấy bạn nhỏ khác, Lạc Minh Vi cũng ở đó.”

 

Nghe lời Minh Hàm , Khương Lê định gì đó, đúng lúc , trong viện truyền đến tiếng của Minh Vi:

 

“Mẹ ơi!

 

Bố về !”

 

Khương Lê đầu tiên là sững , ngay đó đôi lông mày khẽ nhướng lên, thấy Minh Vi chạy phòng khách, đợi Khương Lê lên tiếng, Minh Hàm mở miệng:

 

“Bố nghỉ ạ?”

 

“Ừ ừ ừ!

 

Bố nghỉ , tận năm ngày luôn đó!”

 

Minh Vi tươi rạng rỡ, cô hớn hở liên tục gật đầu, , Minh Hàm rõ ràng bản cũng vui mừng, nhưng miệng :

 

“Xem em vui kìa.”

 

“Mẹ ơi ơi!

 

Bố về !”

 

Đây là tiếng của Quả Quả.

 

“Tiểu Lê…”

 

Lạc Yến Thanh bế Quả Quả bước phòng khách.

 

Minh Duệ dắt Đoàn Tử, Thang Viên sát theo .

 

“Về .”

 

Khương Lê giữa phòng khách, đôi mắt trong veo khóa c.h.ặ.t khuôn mặt trai tì vết của đàn ông:

 

“Em đang định đưa các con qua nhà bố em đây, giờ về , chúng cùng xuất phát.”

 

“Được.”

 

Trong đôi mắt phượng lấp lánh của Lạc Yến Thanh tràn đầy vẻ dịu dàng, khẽ gật đầu, khóe môi cong lên một độ cong nhàn nhạt:

 

“Chúng mua chút đồ cho bố , mới qua đó, em thấy thế nào?”

 

Khương Lê nở nụ :

 

“Chuẩn xong hết , tắm rửa bộ quần áo ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1083.html.]

 

“Thôi.”

 

Lạc Yến Thanh lắc đầu, :

 

“Anh tắm rửa quần áo ở viện nghiên cứu mới về.”

 

Khương Lê:

 

“Vậy nghỉ ngơi chút ?”

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Không cần.”

 

“Thế , chúng xuất phát luôn nhé?”

 

Khương Lê nhướng mày:

 

“Không vấn đề gì chứ?”

 

“Không.”

 

Lạc Yến Thanh từ lúc bước cửa thấy Khương Lê, ánh mắt liền từng rời khỏi cô, hơn nữa ánh mắt vô cùng dịu dàng, khóe môi luôn treo nụ nhàn nhạt.

 

“Bố ơi, bố chỉ mải chuyện với , quên mất bố còn đang bế Quả Quả, quên mất chị và các cũng ở đây ạ?”

 

Giọng trẻ con của Quả Quả đột nhiên vang lên, lôi kéo tâm trí của ông bố bà đang đắm đuối, trong mắt chỉ đối phương trở về.

 

Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn như hạt nho đen, nghiêng đầu Lạc Yến Thanh, Khương Lê, tiếp đó :

 

“Mẹ ơi, Quả Quả cảm thấy Quả Quả với chị và các đều là thừa ạ?”

 

“Con cũng cảm giác đó.”

 

Thang Viên cất giọng sữa phụ họa.

 

Đoàn T.ử khẽ mím môi, sang cả Minh Duệ, hai Minh Hàm và chị gái Minh Vi, thấy các chị cũng hẹn mà cùng gật đầu phụ họa lời em gái Quả Quả , nhịn cũng gật gật cái đầu nhỏ.

 

Khương Lê:

 

“……”

 

Lạc Yến Thanh:

 

“……”

 

Hai sững sờ một lát, khuôn mặt tuấn tú của Lạc Yến Thanh đỏ lên, Khương Lê thì vẫn bình tĩnh, cô hắng giọng, với sáu đứa nhỏ trong nhà:

 

“Làm thể chứ?

 

Các con đều là bảo bối của bố , đứa nào là thừa cả.”

 

Tiếp đó cô dừng một chút, giả vờ nghiêm túc:

 

“Nếu còn thấy đứa nào thừa, thì đừng trách dùng gia pháp hầu hạ!”

 

Không đợi sáu em Minh Duệ phản ứng, Khương Lê dịu dàng :

 

“Các con đều là những đứa trẻ ngoan, bố yêu các con nhường nào, chắc hẳn chính các con cũng rõ, đúng ?”

 

Lấy cả Minh Duệ đầu, sáu em đồng loạt gật đầu.

 

“Đã , thì các con thừa chứ?”

 

Khương Lê xong, thấy trong đôi mắt đen của Lạc Yến Thanh tràn đầy ý và sự nuông chiều, chỉ cảm thấy gò má thoáng chốc nóng bừng.

 

Ngại vì các con đang ở bên cạnh, cô cố gắng để lộ vẻ khác lạ, tiếp với sáu em Minh Duệ:

 

“Bây giờ đều về phòng sửa soạn bản một chút, chúng lập tức xuất phát đến nhà bà ngoại.”

 

“Vâng ạ!”

 

Quả Quả đáp lời, cô bé vỗ vỗ tay Lạc Yến Thanh, hiệu bố đặt xuống đất.

 

Đoàn T.ử và Thang Viên cũng đồng thời phản hồi, hai đứa nhỏ cùng Quả Quả theo các chị, bước đôi chân ngắn củn về phòng.

 

“Sao em cảm thấy gài bẫy nhỉ?”

 

Minh Hàm gãi gãi gáy, một câu với trai Minh Duệ.

 

Minh Duệ:

 

“Bỏ trực tiếp hai chữ ‘cảm thấy’ .”

 

Minh Vi:

 

thế, hai, đừng cảm thấy nữa, chúng đúng là gài bẫy !”

 

 

Loading...