Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1081

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:45:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

……

 

Còn hai ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán, trưa hôm đó, Minh Duệ, Minh Hàm và Minh Vi đang lau cửa kính, vệ sinh tổng quát cho trong ngoài nhà, bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại bàn trong phòng khách vang lên.

 

“Anh, để em điện thoại."

 

Đặt miếng giẻ lau trong tay xuống, Minh Hàm nhanh ch.óng tới phòng khách.

 

“A lô, tìm ai đấy ạ?"

 

Cậu nhấc ống lên, mới chào hỏi đầu dây bên một câu, nhận đối phương là ai, nhịn mà hỏi:

 

“Là , đừng bảo gọi cuộc điện thoại chỉ để tìm đấy nhé."

 

“...

 

, ... đúng là tìm !"

 

Đầu dây bên , Tịch Cảnh Ngự nắm c.h.ặ.t ống , nhẫn nhịn hết đến khác, do dự mãi, cuối cùng vẫn nhịn , quyết định gọi cuộc điện thoại cho bạn .

 

“Nói , chuyện gì."

 

Minh Hàm khẽ nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu, sự khác thường trong giọng của Tịch Cảnh Ngự, nhưng đợi mãi chẳng thấy đối phương lên tiếng nữa, kìm mà thúc giục:

 

“Cậu chứ, nếu cúp máy đấy, nhà lúc đang bận lắm!"

 

“Dì ở nhà ?"

 

Câu hỏi của Tịch Cảnh Ngự rõ ràng là chẳng liên quan gì đến .

 

Tuy nhiên, Minh Hàm để ý, :

 

“Mẹ đưa các em nhỏ qua nhà ông bà ngoại ."

 

Giọng Tịch Cảnh Ngự ngạc nhiên:

 

“Dì Khương về quê ?

 

Thế còn chú Lạc thì ?"

 

về quê hồi nào?

 

Tịch Cảnh Ngự, cho kỹ đây, ông bà ngoại nhà ở Bắc Kinh, là một căn tứ hợp viện hai tầng, độc lập, bên trong lắm luôn!"

 

Khương Lê đúng thật là đưa ba đứa nhỏ sinh ba qua căn tứ hợp viện mua cho vợ chồng Khương đại đội trưởng, vì hai ngày gia đình ba và tư của Khương Lê đến Bắc Kinh, hôm đó Khương Lê bên đó lâu, nghĩ rằng sắp Tết , nên sáng sớm hôm nay đưa ba đứa nhỏ sinh ba qua đó, xem cha ruột còn cần sắm sửa thêm đồ Tết gì .

 

Vốn dĩ định đưa cả Minh Duệ, Minh Hàm và Minh Vi cùng, nhưng ba đứa nhỏ bảo việc, nên cùng Khương Lê.

 

Mà việc của bọn trẻ chẳng qua chỉ là cái cớ, chúng giúp Khương Lê dọn dẹp nhà cửa thật sạch sẽ, để Khương Lê thảnh thơi hơn một chút.

 

thực nhà cửa cũng khá sạch , vì bất kể là vợ chồng Khương đại đội trưởng là Khương Lê đều ưa sạch sẽ, vả Khương Lê thậm chí còn chút bệnh sạch sẽ, vì nhà cửa thường xuyên giữ gìn sạch sẽ, gọn gàng.

 

sắp đến Tết , ba đứa trẻ Minh Duệ chắc chắn Khương Lê sẽ tổng vệ sinh nhà cửa một nữa trong một hai ngày tới, nên mới màn ngày hôm nay.

 

Chúng Khương Lê quá vất vả.

 

“Ồ!

 

Vậy hôm nào nhất định dẫn qua nhà ông bà ngoại tham quan đấy."

 

Tịch Cảnh Ngự ngoài miệng , nhưng trong lòng nghĩ, nhà cũng tứ hợp viện, hơn nữa còn chỉ một căn, chẳng qua là để trống ở thôi.

 

Minh Hàm:

 

“Được, hôm nào dẫn , bây giờ thể xem gọi điện thoại là vì chuyện gì ?"

 

“Vậy đừng cuống lên nhé."

 

Giọng của Tịch Cảnh Ngự lộ vẻ thận trọng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1081.html.]

“Cậu thể bớt lải nhải ?

 

Có chuyện thì , nếu thật sự bận đây !"

 

Minh Hàm ngoài miệng như , nhưng trong lòng tự chủ mà thắt , cảm thấy chuyện Tịch Cảnh Ngự chắc chắn chuyện nhỏ, vả chuyện đó tám phần mười liên quan đến gia đình .

 

Hắng giọng một cái, giọng của Tịch Cảnh Ngự từ ống truyền tới:

 

“Có một phụ nữ thích chú Lạc, Lạc Minh Hàm, thấy đang ?"

 

“..."

 

Minh Hàm sững sờ, nhanh đó định thần :

 

“Ai, ai thích bố ?"

 

“Chị họ , là cháu gái của bà cô , tên là Chu Nhã Tình, chị nửa năm viện nghiên cứu việc, kết quả là gần đây phía viện nghiên cứu điều chuyển quan hệ công tác của chị , là vì trong công việc thường xuyên xảy sai sót, còn nữa là... còn nữa là chị cứ thích sáp gần chú Lạc...

 

Lạc Minh Hàm, Chu Nhã Tình chị tuy rằng điều chuyển công tác , nhưng cảm thấy chị sẽ từ bỏ việc đeo bám chú Lạc , chuyện cân nhắc cân nhắc mới định bụng báo cho một tiếng, đỡ để dì Khương che mắt, ngộ nhỡ ngày nào đó chị họ hổ của thừa cơ mà càn."

 

Sau khi trong lòng rối bời một lúc, Minh Hàm trấn tĩnh , :

 

“Bố tình cảm ."

 

“Lạc Minh Hàm, tình cảm đến mấy cũng chịu nổi sự hiểu lầm , hơn nữa, chị họ đó của khó nhằn lắm, chị vạn nhất chơi trò bẩn thỉu, chắc chắn dì và chú sẽ xảy chuyện gì chứ?"

 

“Bố trong lòng ngoài thì chỉ công việc thôi, bố rảnh rỗi mà dính dáng đến những phụ nữ khác , huống hồ phần lớn thời gian trong năm bố đều ở trong phòng thí nghiệm, phụ nữ nào nhắm bố , thì cô cũng cơ hội đó mới chứ."

 

“Lạc Minh Hàm, cái chúng cần là đề phòng vạn nhất, dù cũng những quá đỗi mặt dày vô sỉ, bình thường thể so bì với loại đó ."

 

“..."

 

Minh Hàm lên tiếng.

 

Giọng của Tịch Cảnh Ngự từ ống truyền tới:

 

“Lạc Minh Hàm!

 

Lạc Minh Hàm, cho nhé, đôi khi đàn ông dễ nảy sinh ý đồ lắm, họ đối với những phụ nữ tự dâng tận cửa thì chủ động, từ chối, hứa hẹn, theo nguyên tắc như thì dễ phạm sai lầm đấy.

 

Đương nhiên, thế ám chỉ chú Lạc là loại đàn ông như , chỉ là..."

 

Minh Hàm ngắt lời Tịch Cảnh Ngự:

 

“Được , đừng nữa, ý là gì , yên tâm, tin tưởng bố , cũng tin tưởng tình cảm của bố ."

 

“Vậy... coi như nhiều chuyện ."

 

Tịch Cảnh Ngự gượng.

 

“Cậu đúng là nhiều chuyện thật, nhưng vẫn cảm ơn , dù cũng là xuất phát từ ý mới báo cho chuyện đó."

 

Nói đến đây, Minh Hàm khựng một lát, tiếp tục:

 

lau kính đây, chúng hôm nào chuyện tiếp nhé."

 

Tịch Cảnh Ngự:

 

“Được."

 

Minh Hàm:

 

“Tạm biệt."

 

Tịch Cảnh Ngự:

 

“Tạm biệt."

 

Lúc Minh Duệ và Minh Vi lau xong cửa kính tới phòng khách, thấy Minh Hàm sofa với vẻ mặt nghiêm trọng, ngay cả khi họ đến sát bên cạnh cũng hề .

 

 

 

Loading...