Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1067
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:45:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngay cả bà đột nhiên nhận một đứa con gái, thêu dệt cho cái câu chuyện đó, cũng quá để ý, thể bao nhiêu năm qua, đủ dung túng cho bà .
Không ngờ bà chẳng nể mặt chút nào, ở ngay trong đại viện của chúng mà hề kiêng kỵ, giẫm đạp thể diện của đất, bà coi là ch-ết ?"
Đối với Phương Tố, nếu bảo ông cụ Phùng dành tình cảm thực sự thì tuyệt đối là giả, dù hai cũng chung chăn gối bao nhiêu năm, cho dù ông tưởng nhớ vợ cũ đến thì cũng thể nảy sinh tình cảm với Phương Tố, vả Phương Tố trẻ trung xinh , lòng lấy lòng ông, hết lòng với những đứa con do vợ của ông để , điều khó để ông cụ Phùng cảm động.
tương tự như , ông cụ Phùng cho rằng bao nhiêu năm chung sống, đầu ấp tay gối là Phương Tố đối với ông cũng tình cảm thực sự, nhưng những gì ông thấy và thấy hôm nay khiến ông thể nghi ngờ chút tự cao tự đại .
Người phụ nữ , vợ bầu bạn với ông bao nhiêu năm, mà rũ bỏ ông để ở bên đàn ông khác.
Mà đàn ông đó còn là tình cũ khi bà gặp ông, là đàn ông đầu tiên trong đời bà , thật lòng, trong lòng ông phẫn nộ, đồng thời cũng ghen tuông.
Phẫn nộ, bắt nguồn từ việc Phương Tố quá đỗi giữ , màng đến thể diện của ông, ở trong đại viện, ở ngay cổng viện nhà họ Tịch mà lôi lôi kéo kéo với tình cũ, điểm quan trọng nhất là đối phương căn bản chẳng để ý đến bà , thậm chí còn gạt bà , mà bà vẫn cứ như tình sâu nghĩa nặng, kéo lấy đối phương để đối phương một cái.
Ông ghen, kiểu ghen tuông đơn thuần giữa nam nữ trẻ tuổi, mà là ông cảm thấy tình cảm dành cho phụ nữ trao lầm chỗ, cảm thấy lòng tự trọng của một đàn ông đối phương chà đạp thương tiếc.
bất kể lúc trong lòng ông phẫn nộ, ghen tuông đến , bảo ông cứ thế cắt đứt quan hệ, để bà , thành cho cái “si tình" của bà , là chuyện thể nào.
Nguyên do?
Ít nhất là ở hiện tại, ông vứt bỏ nổi cái mặt mũi !
——Một khi quan hệ hôn nhân giữa họ tan vỡ, chắc chắn là đang chứng minh cho cả đại viện thấy ông cắm sừng.
Cho dù cái sừng vẫn đội lên đầu ông, nhưng miệng lưỡi thiên hạ ông quản nổi, e là lúc ít đang đồn thổi chuyện thị phi của hai vợ chồng ông .
Nghĩ đến đây, trong lòng ông cụ Phùng khỏi bí bách.
Ông tại bao nhiêu năm qua, ở trong cái đại viện , nhà họ Phùng bọn họ luôn cung cấp đề tài tán gẫu cho .
Mí mắt rủ xuống, ông cụ Phùng nghĩ nghĩ , trong đầu đột nhiên sáng tỏ như khai sáng.
Phùng Lộ, Phương Tố, một là con gái ông, một là vợ ông, hai phụ nữ ... chính là hai phụ nữ khiến nhà họ Phùng trở thành đề tài đàm tiếu trong miệng kẻ khác, hại ông hết đến khác mất mặt, cho đến tận ngày hôm nay thì thể diện chẳng còn chút gì.
“... , ông đừng ở đây ngậm m-áu phun !"
Phương Tố biện hộ cho :
“ hôm nay... hôm nay chỉ là đầu óc mê , đúng, chính là như , kịp suy nghĩ nhiều, trong đầu choáng váng mới mất chừng mực."
Bà đúng là rũ bỏ lão già , đúng là nối tình xưa với Giang Bác Nhã, bà Giang, nhưng bà mù mà thấy , Giang Bác Nhã đối với bà sớm chẳng còn tình cảm năm xưa nữa.
Trong tình huống như , bà nghĩ nhiều đến thì ích gì?
Giang Bác Nhã sẽ cần bà !
Hơn nữa, lão già mặt bà tuy rời khỏi chức vị, nhưng đối phương trọng sĩ diện, cho dù bà đề nghị ly hôn, vì cân nhắc đến mặt mũi của bản , ông liệu thể đồng ý?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1067.html.]
Tâm trạng của Phương Tố lúc thì cũng chẳng hơn ông cụ Phùng là bao, tuy nhiên... hễ nghĩ đến Khương Lê là do bà mang nặng đẻ đau sinh , cũng như nghĩ đến việc Giang Bác Nhã nhận Khương Lê con gái, bà cảm thấy là cơ hội ở bên Giang Bác Nhã một nữa.
Trong lòng âm thầm tính toán bàn tính như ý, từ lúc nào, tâm trạng của Phương Tố lên đôi chút, điều thể hiện rõ ràng qua sự đổi thần sắc của bà .
Ông cụ Phùng mắt, ông sự đổi của Phương Tố, trong lòng thất vọng đến mức nào thể tưởng tượng .
“Đừng mơ giữa ban ngày nữa, với điều kiện của vị họ Giang , bà dù chải chuốt đến mấy cũng nổi mắt .
Ngoài , chỗ sẽ bao giờ chuyện ly hôn, trừ phi là bà ch-ết, nhưng ngay cả như , bà vẫn cứ là của nhà họ Phùng ."
Không cần nghĩ nhiều, những lời của ông cụ Phùng là để đả kích Phương Tố, là ông cố ý như .
Phương Tố giống như dội một gáo nước lạnh đầu, lạnh thấu tận tim gan, sắc mặt bà khó coi:
“Ông cần những lời khó như ?"
“ khó ?
Tiểu Phương, chỉ là bà nhận rõ thực tế mà thôi!"
Trong lòng ông cụ Phùng thông suốt, đương nhiên cả trở nên tâm bình khí hòa, ông :
“Vị họ Giang tuy chỉ thấy một cái liếc mắt, nhưng bà mặt , ai cũng thấy giống như hai thế hệ .
Vả , năm đó bà vứt bỏ đứa con của , bà chắc chắn vị đó sẽ để tâm ?
Còn nữa, bà tùy tiện nhận một đứa con gái, dùng đứa con gái đó để kiếm chút lợi lộc từ chỗ , kết quả thế nào, chắc bà quên chứ?"
Nói đến đây, ông cụ Phùng thở dài một tiếng, ông tiếp:
“Tiểu Phương, quá tham lam, lúc bà vứt bỏ đứa trẻ đó năm xưa, bà và vị định sẵn là sẽ còn cơ hội hàn gắn nữa , huống hồ bà còn tráo rồng đổi phượng lừa gạt đối phương, trừ phi vị là thánh nhân, chấp nhất những chuyện bà từng , nếu , khuyên bà đừng chạy đến mặt để tự chuốc lấy nhục nhã nữa."
“Ông thật bỉ ổi!"
Sắc mặt Phương Tố âm trầm:
“Năm đó ông mà âm thầm điều tra , dối ông, tại còn cưới ?
Bỉ ổi, ông thực sự bỉ ổi!"
“Những gì bà đều tin, nhưng kết hôn thì cần báo cáo, trong thời gian đó những gì bà , phận bối cảnh như thế nào, tự nhiên sẽ chuyên môn thẩm tra, nếu giúp bà xóa một chuyện, bà tưởng chỉ dựa việc bà vứt bỏ con ruột của mà thể gả cho ?"
Đối mặt với sự chỉ trích của Phương Tố, ông cụ Phùng thản nhiên.
Hồi đó địa vị của ông hề thấp, lấy một cô gái trong trắng là chuyện khó, ngay cả khi ông từng kết hôn một , ngay cả khi tuổi tác ông lớn, bên cạnh còn bốn đứa con, thì đối với ông đó cũng là điểm yếu.