Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1062
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:45:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cũng đồng chí Khương đó và chồng cô sinh kiểu gì mà sinh ba đứa trẻ sinh ba tinh xảo đáng yêu, thông minh hiểu chuyện như !...”
Bởi vì khách hôm nay đều là trẻ nhỏ, thức ăn do đầu bếp nhà họ Tưởng mời về chắc chắn là những món phù hợp cho trẻ em.
Tám món ăn đầy đủ sắc hương vị.
Các bạn nhỏ đến chúc mừng sinh nhật Tưởng Tuyên Tuyên đứa nào đứa nấy đều ăn vui vẻ.
Khi Lạc Tư Thuần bưng bánh kem lên bàn, tất cả đều nở nụ , vỗ tay về phía Tưởng Tuyên Tuyên hát bài hát chúc mừng sinh nhật.
Tưởng Tuyên Tuyên vui mừng vô cùng, theo nhịp hát kết thúc, cô bé thổi tắt nến, miếng bánh kem cắt đầu tiên là dành cho Quả Quả.
“Cảm ơn chị Tuyên Tuyên ạ!"
Quả Quả nhận lấy miếng bánh kem Tưởng Tuyên Tuyên cắt cho , khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo nụ rạng rỡ, đôi mắt to lấp lánh như .
“Em mau nếm thử xem ngon ."
Tưởng Tuyên Tuyên thích nhất là Quả Quả , cô bé cảm thấy em Quả Quả của khi lên cứ như mặt trời nhỏ , thể sưởi ấm cả trái tim cô bé.
“Ngon lắm ạ."
Quả Quả ăn một miếng nhỏ, đưa câu trả lời khẳng định cho Tưởng Tuyên Tuyên.
Tưởng Tuyên Tuyên:
“Vậy em ăn nhiều nhé!"
Quả Quả:
“Dạ ạ."
Cắt bánh kem cho mỗi bạn nhỏ một miếng, Tưởng Tuyên Tuyên cũng tự bưng một miếng vui vẻ ăn ngon lành, hơn nửa giờ trôi qua, bữa tiệc sinh nhật hôm nay coi như kết thúc.
Đợi đến tầm hai giờ chiều, các bạn nhỏ đến chúc mừng sinh nhật Tưởng Tuyên Tuyên lượt nhà đón về, lúc chỉ còn ba nhóc Đoàn T.ử và Tịch Thần Ngự vẫn ở nhà họ Tưởng.
“Mẹ ơi..."
Đây là giọng của Tưởng Tuyên Tuyên.
“Biết , đưa các con qua đó ngay đây."
Lạc Tư Thuần bất lực nhưng đầy nuông chiều lắc đầu, về phòng khoác thêm áo đại y, quàng khăn, nhanh ch.óng phòng khách, bà với năm đứa trẻ:
“Đi thôi."
Ba nhóc Đoàn T.ử và Tịch Thần Ngự, cùng với Tưởng Tuyên Tuyên đều trang đầy đủ, chỉ để lộ đôi mắt ngoài.
Một lớn và năm đứa trẻ khỏi phòng khách nhà họ Tưởng, khi , ba nhóc Đoàn T.ử lễ phép chào tạm biệt những khác của nhà họ Tưởng.
Tất nhiên Tịch Thần Ngự cũng là một đứa trẻ cực kỳ hiểu chuyện và lễ phép, khi đương nhiên thiếu việc chào hỏi nhà họ Tưởng.
“Đi chậm thôi nhé, cẩn thận kẻo ngã đấy!"
Lạc Tư Thuần phía năm đứa trẻ, giọng cất lên chứa đầy ý .
“Cháu ạ, dì Lạc, tụi cháu sẽ cẩn thận ạ!"
Quả Quả cất giọng non nớt đáp lời.
“Con ơi, con sẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y em Quả Quả, để em ngã ạ."
Tưởng Tuyên Tuyên nắm c.h.ặ.t đôi tay nhỏ bé của Quả Quả, đầu cũng chẳng buồn đáp lời Lạc Tư Thuần một câu, tiếp đó cô bé với Quả Quả:
“Em Quả Quả ơi, chúng chậm thôi, như sẽ ngã !"
Quả Quả gật đầu:
“Dạ , chị Tuyên Tuyên đúng lắm ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1062.html.]
Đoàn T.ử nắm tay Thang Viên Quả Quả và Tưởng Tuyên Tuyên, còn Tịch Thần Ngự thì bên cạnh Quả Quả, bé thực nắm tay Quả Quả, nhưng ngặt nỗi Đoàn T.ử và Thang Viên ở ngay phía .
Chỉ cần bé dám nắm tay là Thang Viên chắc chắn sẽ phá đám ngay.
Đoàn T.ử sẽ chằm chằm bé cho đến khi tới mức bé chột , cảm thấy tự nhiên mới thôi.
Tịch Thần Ngự hiểu tại hai em Đoàn Tử, Thang Viên thích nắm tay em Quả Quả, cũng thích chuyện với em Quả Quả?
“Tiểu Lạc đấy , cháu định thế?"
“Cháu đưa lũ trẻ dạo một chút ạ."
“Sao năm đứa trẻ thế ?
Nhìn chiều cao của ba đứa chắc bạn học của Tuyên Tuyên nhà cháu , chúng là con cái nhà ai ?"
“Bà Vương ơi, đây là Tịch Thần Ngự, còn ba bạn là bạn của cháu ở trường mẫu giáo ạ!"
Bao gồm cả Tưởng Tuyên Tuyên, năm đứa trẻ đều đeo khẩu trang, ngay cả quen nếu chạm mặt cũng nhất định nhận , thế nên Tưởng Tuyên Tuyên giới thiệu, cô bé gọi là bà Vương, một phụ nữ sáu mươi tuổi về phía Tịch Thần Ngự :
“Bà bảo đứa nhỏ trông quen mắt mà, hóa là cháu nội út nhà lãnh đạo Tịch."
Tịch Thần Ngự:
“Cháu chào bà Vương ạ."
Chào hỏi đối phương một tiếng xong, Tịch Thần Ngự thu hồi tầm mắt, Quả Quả :
“Anh dắt em nhé."
cũng giống như khi, đợi Quả Quả đáp lời, Thang Viên lên tiếng:
“Tịch Thần Ngự, em gái tớ cần dắt ."
Đoàn T.ử lúc dắt Thang Viên giữa Tịch Thần Ngự và Quả Quả, bé trực tiếp nắm lấy tay Quả Quả, thấy Thang Viên liếc Tịch Thần Ngự:
“Cậu cứ đường của , em gái tớ tư dắt ."
“Đứa nhỏ thật thú vị!"
Vương Ngọc Cầm, chính là bà Vương trong miệng Tuyên Tuyên, buồn Thang Viên hỏi:
“Cháu là con nhà ai thế?"
“Cháu là con của ba cháu ạ."
Thang Viên chẳng hề lạ lẫm chút nào.
“Thím ạ, ba đứa trẻ là em ruột, chúng trong khu tập thể , là bạn mà Tuyên Tuyên nhà cháu quen ở trường mẫu giáo đấy ạ."
Lạc Tư Thuần mắt mày rạng rỡ, giúp Thang Viên giải thích với Vương Ngọc Cầm một câu.
Cũng đúng lúc , một phụ nữ khác bên cạnh Vương Ngọc Cầm nãy giờ lên tiếng đột nhiên bước tới mặt Quả Quả, bà chẳng chẳng rằng, dứt khoát đưa tay tháo khẩu trang của Quả Quả xuống:
“Quả nhiên là con nhóc !"
Chẳng trách bà cảm thấy đôi mắt của con nhóc quen, giờ tháo khẩu trang thì đúng là con của mà bà đang nghĩ tới .
“Dì Phương, dì cái gì ?"
Thấy Quả Quả dọa sợ, sắc mặt Lạc Tư Thuần lập tức trở nên vô cùng khó coi:
“Có chuyện gì thể hẳn hoi , dì chẳng chẳng rằng tháo khẩu trang của trẻ con như thế?"
, tháo khẩu trang của Quả Quả, Lạc Tư Thuần gọi là dì Phương ai khác, chính là nữ chủ nhân nhà họ Phùng - Phương Tố.
Vị quan hệ khá với Vương Ngọc Cầm, hai đang rảnh rỗi định sang nhà một phụ nữ thiết khác chơi, ngờ đường gặp Lạc Tư Thuần dẫn theo năm đứa trẻ.
Mà trong lúc Vương Ngọc Cầm chuyện với Lạc Tư Thuần, ánh mắt Phương Tố dừng Quả Quả, chính xác hơn là đôi mắt bà khóa c.h.ặ.t đôi lông mày của Quả Quả, nửa ngày hề chớp lấy một cái.