“Tục ngữ , tình mẫu t.ử là thiên tính, nhưng cô đối với mấy đứa con do chính sinh từng một chút tình mẫu t.ử nào ?
Cô , cô chỉ một mực tổn thương chúng!”
Vốn dĩ sự đời của chúng là vết nhơ cả đời gột rửa mà cô mang đến cho chúng, khi chúng một cha như đồng chí Lạc, cô thêm dầu lửa, biến tất cả chúng thành con riêng, Phùng Lộ, cô cho rốt cuộc cô nghĩ cái gì ?"
Phùng Lộ cúi đầu lời nào.
“Hôm nay đến tìm cô, chỉ cho cô một con đường để , bất kể cô bằng lòng , kết quả chỉ một, bên bệnh viện 3 gọi điện liên lạc xong , ngày nào cái đầu cô tỉnh táo , sẽ đích đón cô ."
“Anh cả!
Anh ý gì?"
“Cô hiểu mà."
“Em hiểu!
Em chẳng hiểu cái gì cả!"
Phùng Lộ cảm xúc kích động:
“Anh định nhốt em như nhốt kẻ điên đúng ?"
“Bệnh viện 3 chuyên điều trị cho những bệnh nhân vấn đề về thần kinh não bộ, ngôn hành của cô những năm qua chứng minh não bộ của cô vấn đề, cũng là vì cho cô thôi."
Phùng Ngụy mặt cảm xúc .
“Não của em vấn đề!
Anh cả, thể đối xử với em như !"
Phùng Lộ liên tục lắc đầu, cô nhốt .
Phùng Ngụy:
“Cô yên tâm, mấy em chúng mỗi tuần cuối tuần đều sẽ đến thăm cô, chỉ cần não cô tỉnh táo , tự nhiên sẽ tiếp tục ở đó."
“Anh cả của em, là ác quỷ!"
Phùng Lộ mắt nứt .
“Vậy ?
Vậy cô tình trạng hiện tại của bố ?
Phùng Lộ, cô cho kỹ đây, bố tuy tỉnh khi cấp cứu, nhưng hai chân của bố cử động nữa, đơn giản là, bố chỉ thể xe lăn, trong tình huống , cô xem bố còn thể tiếp tục ở vị trí công tác của ?
Không thể, bố nhiều nhất là nửa tháng nữa sẽ nghỉ hưu, tuy theo quy định bình thường thì bố cũng nghỉ hưu trong năm nay, nhưng chính vì những chuyện cô , khiến bố bệnh viện, khiến bố suýt chút nữa âm dương cách biệt với chúng , khiến chân bố cử động , thể rời khỏi vị trí công tác mà ông hằng yêu quý theo hình thức nghỉ hưu vì bệnh tật.
Người lạnh, đợi bố nghỉ hưu, cô nghĩ xem con đường của cô như thế nào, chỗ dựa của cô ở ?"
Phùng Lộ ngẩn , mặt trong nháy mắt mất sạch huyết sắc, cô há miệng, hồi lâu, :
“Sao như ?
Tại như chứ?"
Cô đột nhiên dậy, túm lấy cánh tay Phùng Ngụy, nước mắt lã chã liên tục hỏi:
“Anh cả, tại như ?
Tại hả?
Hàn Bân bây giờ đều dám đêm về, ở bên con hồ ly tinh , còn thể đưa hồ ly tinh về nhà ngay mặt em, thậm chí bắt em nhường chỗ cho hồ ly tinh ?"
“Cô cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1045.html.]
Phùng Ngụy cao giọng:
“Nói nữa, hồ ly tinh nào?"
“Hàn Bân đàn bà khác ở bên ngoài, đàn bà đó còn là thư ký của , em tận mắt thấy bọn họ ôm ấp trong văn phòng, cả, Hàn Bân bây giờ coi nhà họ Phùng chúng gì cả, đợi bố nghỉ hưu, chắc chắn... chắc chắn sẽ ép em ly hôn!"
Phùng Lộ nức nở thành tiếng.
Phùng Ngụy mím c.h.ặ.t môi, trầm mặt im lặng hồi lâu, mở lời:
“Chuyện Hàn Bân điều với cô sẽ giúp cô xử lý, nhưng hôm nay cô nhất định cùng đến bệnh viện 3."
Dừng một chút, nheo mắt tiếp:
“Anh sẽ cho cô ở , nhưng cũng đừng hòng thừa dịp cô bên cạnh mà dính líu với con hồ ly tinh mà cô ."
“ đầu óc em vấn đề gì mà!"
Phùng Lộ lóc giãy giụa cuối, cô một chút cũng cho rằng đầu óc bệnh.
“Không vấn đề mà những năm qua cô thể nhiều chuyện nực như ?
Không vấn đề mà cô việc bao giờ màng đến cảm xúc của nhà ?
Không vấn đề mà cô thể tổn thương con cái như ?"
Ba câu hỏi dồn dập của Phùng Ngụy khiến Phùng Lộ mở lời như thế nào, Phùng Ngụy sắc mặt lạnh lùng, :
“Hai vạn tệ nhà họ Tiêu đưa là của đứa trẻ đó, lát nữa khi cô đưa cho , sẽ mở một tài khoản riêng gửi đó , xem bố đưa cho đứa trẻ đó bằng cách nào."
“Tiền là của em."
Phùng Lộ đưa.
“Cô Hàn Bân kiếm tiền, còn thiếu hai vạn tệ đó ?"
Giọng của Phùng Ngụy chút ấm nào:
“Anh với cô cuối, cô thực sự ba đứa trẻ đó hận thì cứ việc tìm cách để hủy hoại chúng , còn hai vạn tệ đó, cô đưa ép, chỉ cần cô cầm mà lương tâm thấy yên thì tùy cô."
Phùng Lộ lên tiếng.
“Thu dọn vài bộ quần áo, mang theo đồ dùng vệ sinh cá nhân theo ."
Khẩu khí của Phùng Ngụy gần như là mệnh lệnh.
“Lần em chạy về nhà, Hàn Bân đều đến tìm em..."
Phùng Lộ vẻ mặt bi phẫn, ngay đó sướt mướt, cầu xin Phùng Ngụy:
“Anh cả, đừng đưa em đến bệnh viện 3 ?
Em hứa sẽ đem thế của Lạc Minh Duệ với Lạc Yến Thanh, em đều tìm ba đứa trẻ đó nữa, tìm Lạc Yến Thanh nữa, xem như ?"
“Lời của cô thể tin ?"
Không tin, mà là thể tin, Phùng Ngụy nhớ đây hết đến khác tìm Phùng Lộ chuyện, em gái miệng thì hứa hẹn , nhưng hành động thì chứng nào tật nấy, vì , hôm nay nhất định đưa đến bệnh viện 3.
Ngoài , lời hứa cuối tuần nào cũng đến bệnh viện 3 thăm chẳng qua chỉ là lời bâng quơ của mà thôi.
Dù mục đích đưa đến bệnh viện 3 là để cô sợ, tự phản tỉnh, chứ đơn giản là nhốt hai ngày.
Đương nhiên, những cuộc kiểm tra cần thiết chắc chắn sẽ thiếu.
Biết em gái của thực sự vấn đề về não bộ thì !...
Bất kể Phùng Lộ khẩn cầu Phùng Ngụy như thế nào, cuối cùng vẫn Phùng Ngụy đích đưa bệnh viện 3, Phùng Lộ đưa một phòng bệnh, y tá từ bên trong khóa cửa , thấy Phùng Lộ trong chốc lát hét hò ầm ĩ như phát điên, Phùng Ngụy rời khỏi bệnh viện 3.