Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1036

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:25:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãi thấy lời tiếp theo, cha Tiêu hỏi:

 

“Sao nữa?"

 

Tiêu Cẩn mím môi, :

 

“Trong khoản chi phí giáo d.ụ.c cho con cái, chúng con chia đôi."

 

Thực tế thì chẳng chuyện chia đôi gì cả, chi tiêu trong nhà đều là do bỏ , Thẩm Quân chỉ thỉnh thoảng tùy hứng mà mua chút đồ cho gia đình thôi.

 

Đối với việc , bất kỳ ý kiến gì, dù nuôi gia đình vốn dĩ là việc của đàn ông.

 

, còn đến mức nhắm tiền lương của một phụ nữ.

 

Hơn nữa, trong ba đứa trẻ ở nhà thì hai đứa là huyết thống của , cha nuôi dưỡng con cái là trách nhiệm và nghĩa vụ , sẽ nghĩ quẩn trong chuyện .

 

Đương nhiên, với tư cách là cha dượng, cũng trách nhiệm và nghĩa vụ nuôi dưỡng đứa trẻ Cát An đó, tuy nhiên khi nghiệp tiểu học, Cát An cha đẻ đón nước ngoài du học.

 

Nói cách khác, về chi phí giáo d.ụ.c cho con riêng của vợ là Cát An, tốn bao nhiêu tiền cả.

 

“Mối quan hệ vợ chồng giữa con và Tiểu Thẩm xa cách đến ?

 

Hay là cô căn bản hề để tâm cái gia đình đó của các con?"

 

Cha Tiêu thực sự hiểu nổi mô hình chung sống của vợ chồng con trai trưởng.

 

Kinh tế độc lập, chi phí giáo d.ụ.c cho con cái chia đôi, đây đều là những chuyện gì ?

 

“Cha, con còn là thanh niên trẻ tuổi nữa, con đang gì, vả con thấy kinh tế độc lập giữa vợ chồng cũng chẳng gì to tát cả."

 

Tiêu Cẩn , tĩnh lặng ông, cha Tiêu im lặng một lúc :

 

“Tùy các con .

 

Nếu con thực sự bỏ tiền thì đưa năm nghìn là , phần còn để gia đình lo."

 

Tiêu Cẩn chần chừ:

 

“Việc ..."

 

Gia đình chỉ là con trai, bỗng nhiên bỏ một vạn năm nghìn giúp dẹp loạn rắc rối, chuyện nếu để em trai Tiêu Thận liệu nghĩ ngợi gì ?

 

Dường như đang nghĩ gì, sắc mặt cha Tiêu sầm xuống:

 

“Chỉ con là nghĩ nhiều.

 

Lão nhị gánh nặng như con, vả lão nhị tự cũng thu nhập."

 

“Hay là... là cứ coi như con mượn của gia đình , tay chân xông xênh hơn con sẽ trả ."

 

Kể từ khi điều động về Bắc Thành công tác, lương bổng của Tiêu Cẩn tuy khá khẩm, nhưng đến mấy thì một tháng cũng chỉ tầm tám mươi đồng, cho dù cả tháng ăn uống chi tiêu thì cả năm cùng lắm cũng chỉ một nghìn đồng.

 

Tăng lương, , nhưng năm tám mươi, mỗi tăng tối đa là mười đồng, đó đến nay lương tháng của hơn một trăm đồng.

 

Trừ các khoản chi tiêu, thu nhập hàng năm là điều thể thấy rõ.

 

, trong tay rốt cuộc bao nhiêu tiền tiết kiệm, Tiêu Cẩn cho dù thì ông cụ cũng thể tự ước tính sơ bộ .

 

Trong lòng nghĩ thông suốt, Tiêu Cẩn tự nhiên sẽ bộ tịch khi cha Tiêu đề nghị giúp đỡ.

 

sẽ , trả tiền mượn từ gia đình để tránh nảy sinh mâu thuẫn giữa em.

 

“Tùy con."

 

Cha Tiêu hằn học một câu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1036.html.]

“Cha..."

 

Trong mắt Tiêu Cẩn tràn ngập vẻ tội :

 

“Là do con , ngần tuổi còn để cha giúp giải quyết rắc rối, con xin ."

 

“Cha giúp con là lẽ đương nhiên, cần sướt mướt ở đây ."

 

Cha Tiêu trợn mắt.

 

Khóe miệng Tiêu Cẩn giật giật:

 

“..."

 

Anh đang nhận , đang lời xin , thành sướt mướt ?

 

“Chuyện của đứa trẻ đừng nhắc mặt con, để tránh con bốc đồng chạy nhận đứa trẻ đó mà gây chuyện."

 

Cha Tiêu dặn dò.

 

Nghe , Tiêu Cẩn gật đầu “" một tiếng.

 

Cha Tiêu:

 

“Ở phía đại viện bên các con cũng nên chú ý một chút, đừng để lộ sơ hở mặt đứa trẻ, tính theo tuổi tác thì đứa trẻ đó chắc cũng sắp tham gia kỳ thi đại học nhỉ?"

 

Tiêu Cẩn gật đầu:

 

“Vâng."

 

Cha Tiêu:

 

“Đã thì càng chú ý, tránh để đứa trẻ phân tâm, ảnh hưởng đến việc học hành."

 

“Con chừng mực mà."

 

Trước đây trong lòng tuy nghi ngờ, nhưng một nào nghĩ đến việc gì với đứa trẻ đó, cũng từng nghĩ đến việc tìm đồng chí Lạc đồng chí Khương để dò hỏi lời nào, thể thấy đứa trẻ lớn lên khỏe mạnh, điều là đủ !

 

Trở về nhà họ Phùng, trong lòng Phùng Lộ vui mừng, bỗng chốc sắp hai vạn túi, tốc độ kiếm tiền thể nhanh hơn và sướng hơn nữa!

 

Không Phùng Lộ thiển cận, mà là những năm tháng , nhà nào là hộ vạn đồng thì chắc chắn sẽ khiến ít ngưỡng mộ.

 

Hơn nữa, Phùng Lộ từ nhỏ đến lớn tuy thiếu tiền tiêu, nhưng một lúc một hai vạn trong tay thì thực sự là từng , ngay cả khi gả cho Hàn Bân, ngay cả khi Hàn Bân là ông chủ lớn, hàng tháng cho cô ít tiền tiêu vặt, nhưng cũng từng hào phóng đến mức tay một cái là mười nghìn hai mươi nghìn.

 

Cùng lắm là đưa cho một nghìn tám trăm đồng thôi.

 

cũng , hiện tại vẫn coi như là đầu những năm tám mươi, thu nhập hàng năm và mức tiêu dùng của đều thấp, trong tay thường xuyên nắm giữ một nghìn tám trăm đồng thực sự là con nhỏ.

 

“Trông cháu tâm trạng vẻ , đây là ngoài một chuyến gặp chuyện gì ho ?"

 

Thấy Phùng Lộ về, Phương Tố thuận miệng hỏi một câu.

 

, cháu gặp chuyện ."

 

Giữa đôi lông mày thoáng hiện một vẻ đắc ý, Phùng Lộ Phương Tố một cái về phòng .

 

“Lạc Yến Thanh..."

 

Nằm giường, Phùng Lộ vắt chéo chân đung đưa ngừng, khoảnh khắc nghĩ đến Lạc Yến Thanh, trong lòng khỏi thầm nhủ:

 

“Lạc Yến Thanh, quan tâm đến Lạc Minh Hàm, Lạc Minh Vy , thà chịu mọc sừng cũng mặt rằng chúng là con của , như thì sẽ thành cho thôi.

 

Tuy nhiên, đợi khi lấy tiền, đòi Lạc Minh Hàm bọn họ về bên cạnh , cũng đừng trách nhé!"

 

Nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi bên cạnh , cô chẳng tâm trí và lòng đó, vả con do chính sinh , hơn nữa chúng đều mười mấy tuổi, cần cô lo lắng chuyện ăn uống vệ sinh, còn thể mang lợi ích cho cô , đưa những đứa trẻ như về bên cạnh chẳng hơn ?...

 

Khương Lê lái xe chở Minh Duệ và ba em Đoàn T.ử về đến đại viện, bà nghỉ ngơi gì nhiều mà bếp cùng Thái Tú Phân nấu cơm, còn ở phòng khách, Minh Duệ ghế sofa ba em Đoàn T.ử chơi đùa, nhưng trong lòng thực đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Loading...