Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1034

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:25:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái gì mà chiều theo ý ?"

 

“Chẳng lẽ ?

 

Người mấy đẩy bà để khỏi cửa phòng, nhưng đều bà ôm c.h.ặ.t buông, bà lóc như thể cha ch-ết héo ..."

 

“Đủ !

 

Cho dù là chủ động dâng tận cửa, nhưng đầu tiên của là trao cho ông , cho cùng ông đều là chiếm hời của , vả phá bỏ đứa con của ông , sinh , bắt ông nuôi dưỡng, những thứ đều là ông nợ , lẽ bồi thường cho mới đúng."

 

“Bà da mặt thật dày!

 

Không phá bỏ đứa trẻ đó là vì bà sợ đau, là vì bà dám cho trong nhà , bây giờ mặt dày bảo là do bà nỡ nên mới sinh con , từng thấy ai da mặt dày như bà.

 

Hơn nữa, đứa trẻ là do bà nuôi ?

 

Lạc Yến Thanh, là chồng cũ của bà - cái kẻ đổ vỏ tội nghiệp đó nuôi lớn đến ngày hôm nay đấy, đừng dát vàng lên mặt nữa."

 

mặc kệ, đừng tưởng bà mấy lời thể dập tắt ý định đòi bồi thường từ Tiêu Cẩn của , hừ!"

 

Hai giọng trong đầu biến mất, Phùng Lộ dép lê, cô định ngoài dạo cho khuây khỏa.

 

“Lộ Lộ... cháu định ?"

 

Ở phòng khách tầng một, Phương Tố thấy Phùng Lộ từ lầu xuống như ngoài, khỏi hỏi một câu.

 

“Không cần dì quản."

 

Phùng Lộ hằn học một câu, chớp mắt khỏi phòng khách....

 

Tiêu Cẩn vốn dĩ đang nghỉ ngơi ở nhà, dù hôm nay cũng là cuối tuần, mà một tuần chỉ một ngày nghỉ, đương nhiên dưỡng sức cho để dốc lực công việc bận rộn của tuần .

 

Ai dè lão cha gọi một cuộc điện thoại đến nhà, nghĩ ngợi nhiều, Tiêu Cẩn tới đại viện nơi cha sinh sống.

 

“Anh Tiêu?"

 

Bỗng nhiên thấy một bóng quen thuộc, Phùng Lộ ướm thử gọi đối phương một tiếng.

 

“..."

 

Tiêu Cẩn dừng bước, chậm rãi đầu về phía phát âm thanh, thì thấy phụ nữ từng thích đang cách đó xa, đúng, cô đang về phía .

 

, Tiêu!"

 

Đi tới mặt Tiêu Cẩn, Phùng Lộ nở một nụ dịu dàng.

 

“Chào cô."

 

Tiêu Cẩn thần sắc bình tĩnh, chút gì bất thường.

 

Về việc Phùng Lộ “giả ch-ết", Tiêu Cẩn thời gian đến thăm cha Tiêu nhắc qua vài câu, khoảnh khắc đó, chỉ thấy thật thể tin nổi.

 

Giả ch-ết!

 

Lợi dụng việc giả ch-ết để bỏ chồng bỏ con, chẳng lẽ là vì em trai - Tiêu Thận ?

 

Lúc đó Tiêu Cẩn nghĩ như .

 

Tuy nhiên, tìm câu trả lời ở chỗ Tiêu Thận.

 

thể chuyện với một lát ?"

 

Phùng Lộ mỉm , nhưng mãi thấy Tiêu Cẩn lên tiếng, khỏi :

 

“Anh Tiêu đây là khách sáo với ?"

 

Khẽ lắc đầu, Tiêu Cẩn :

 

“Lúc thời gian."

 

Phùng Lộ:

 

“Vài phút cũng ?"

 

Tiêu Cẩn:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1034.html.]

“Cha đang đợi ở nhà."

 

Trực giác mách bảo rằng phụ nữ mắt chuyện gì đó với , nhưng một chút cũng với đối phương dù chỉ một lời về chuyện đó.

 

“Vậy ..."

 

Phùng Lộ vẻ suy nghĩ, liền :

 

nhiều năm gặp chú dì , đúng lúc cùng đến thăm họ."

 

Không đợi Tiêu Cẩn phản ứng , Phùng Lộ rảo bước .

 

Thấy , Tiêu Cẩn chỉ đành theo , thần sắc phức tạp, mấy định mở miệng gì đó, nhưng lời đến cửa miệng nuốt trong.

 

Nhà họ Tiêu.

 

“Lộ Lộ...

 

Lộ Lộ qua đây ?!"

 

Trong phòng khách, Tiêu thấy Phùng Lộ và Tiêu Cẩn bước phòng khách, thần sắc nhịn đổi, đó nhiệt tình chào hỏi Phùng Lộ xuống:

 

“Mau qua đây cạnh dì ."

 

Cha Tiêu phản ứng bình thản sự xuất hiện của Phùng Lộ, ông gọi Tiêu Cẩn theo ông thư phòng, ai ngờ Phùng Lộ lời Tiêu xuống ghế sofa, ngược với cha Tiêu:

 

“Chú Tiêu, cháu thể cùng Tiêu ?"

 

Rõ ràng là Phùng Lộ theo thư phòng.

 

Trong lòng cha Tiêu vui, nhưng mặt lộ cảm xúc gì, ông đưa mắt về phía Tiêu Cẩn, liền Tiêu Cẩn :

 

“Phùng Lộ nhờ cha giúp một việc."

 

“Đi thôi."

 

Cha Tiêu Tiêu Cẩn chỉ là thuận miệng đại một câu, tuy nhiên ông vạch trần lời dối .

 

Thư phòng.

 

“Chuyện là như đó, chú Tiêu, chú và Tiêu cũng đừng trách cháu mặt dày đòi bồi thường, dù thế nào thì đứa trẻ cũng là do cháu sinh , công lao thì cũng khổ lao chứ, đúng ạ?"

 

Vừa thư phòng, Phùng Lộ thẳng vấn đề thế của Minh Duệ, cho cha Tiêu và Tiêu Cẩn thời gian để tiêu hóa, liền mục đích của chuyến , mặt hề chút vẻ ngại ngùng nào.

 

Cha Tiêu và Tiêu Cẩn chuẩn tâm lý, hai sững sờ trong giây lát, cha Tiêu lên tiếng:

 

“Muốn bao nhiêu?"

 

Vẻ mặt ông trầm lạnh, thẳng Phùng Lộ, mà Phùng Lộ lời cha Tiêu , trong lòng khỏi vui mừng khôn xiết, cô giơ hai ngón tay lên:

 

“Cháu đòi nhiều , chỉ bấy nhiêu thôi, chú Tiêu định bao giờ thì đưa cho cháu ạ?"

 

“Phùng Lộ..."

 

Cha Tiêu lập tức trả lời, ông :

 

“Cô cho rõ, chuyện của đứa trẻ đó một khi bại lộ thì đối với cô và gia đình hiện tại của cô, cũng như nhà họ Phùng đều chẳng ích gì.

 

Đương nhiên, cũng sẽ gây ảnh hưởng nhỏ đến Tiêu Cẩn và gia đình nó, thậm chí là nhà họ Tiêu của , nhưng cô là phụ nữ, sự ảnh hưởng đó đối với cô và gia đình cô, cũng như nhà họ Phùng sẽ chỉ càng lớn hơn thôi."

 

Lời mang theo chút ý vị đe dọa, cha Tiêu hy vọng Phùng Lộ thể điểm dừng.

 

Cũng chính là khi lấy tiền thì đừng nhắc chuyện của đứa trẻ nữa.

 

Phùng Lộ ngốc, tự nhiên , cô mỉm :

 

“Chú Tiêu cứ việc yên tâm, khi lấy tiền, cháu sẽ quên sạch sành sanh những lời chúng ngày hôm nay, còn đứa trẻ đó, nó cũng chỉ là con của chồng cũ cháu thôi, nó họ Lạc, sẽ bất kỳ quan hệ nào với nhà họ Tiêu cả."

 

“Lời nhất là hãy ghi nhớ, nếu hậu quả là thứ cô thấy ."

 

Khắp cha Tiêu toát khí thế của bề , ông từng chữ một:

 

“Cha cô là trọng thể diện nhất, điểm cô cũng đừng quên.

 

Còn về khoản bồi thường cô , hai ngày sẽ trao tận tay cô."

 

 

Loading...