Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1030
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:25:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về phần bản cháu, ngày tháng trôi qua thế nào cho vui vẻ thì cứ thế mà sống.
Nếu thấy ở nhà thực sự buồn chán, thì đến cô nhi viện nhận nuôi một đứa trẻ chạy nhảy, thông minh xinh xắn mang về nhà nuôi cho khuây khỏa."
Khóe miệng mím c.h.ặ.t, Phùng Lộ chần chừ mãi lời nào.
“Cháu cứ suy nghĩ kỹ những lời dì , nhưng cái ý định ly hôn thì gạt thôi, dì nghĩ cha và cả cháu cũng sẽ đồng ý cho cháu ly hôn ."
Nói xong, Phương Tố nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Phùng Lộ, đó buông đối phương , dậy khỏi phòng Phùng Lộ.
Đàn ông đều gì, nhớ năm đó... nhớ năm đó Giang Bác Nhã đối xử với bà bao, đường đường là đại thiếu gia nhà họ Giang, thà từ bỏ vinh hoa phú quý để cùng bà - một con hầu nhỏ bé thấp hèn bỏ trốn, kết quả là nhiều năm , gã đàn ông thối tha đó lật mặt nhận , thấy bà đừng là chuyện t.ử tế vài câu, ngay cả một nụ cũng thèm cho bà, cứ như bà là một xa lạ, ánh mắt bà thể tổn thương hơn nữa!
Phương Tố phòng ngủ của , cứ hễ nghĩ đến Giang Bác Nhã là tâm trạng cũng chẳng khá hơn Phùng Lộ là bao.
Đặc biệt là khi nghĩ đến Giang Bác Nhã vợ con, mà vợ đó là bà, trong lòng trào dâng sự đố kỵ hận thù, hận thể lập tức tự tay g-iết ch-ết vợ con của Giang Bác Nhã.
Kể từ tình cờ gặp ở trung tâm thương mại ngày hôm đó, bà âm thầm ngóng ít tin tức về Giang Bác Nhã, nhưng cho đến nay vẫn thu hoạch gì.
Phương Tố hối hận , hối hận vì nhiều năm nên chỉ vì ăn một miếng bánh xốp mà bày đủ tính khí, bắt Giang Bác Nhã tiệm bánh ngọt phố mua cho , nếu chuyện đó, nhà họ Giang chắc hẳn tìm thấy căn nhà nhỏ nơi họ sinh sống, đưa bà đang m.a.n.g t.h.a.i cùng Giang Bác Nhã về Bắc Thành, đưa bà nước ngoài sinh sống.
Như bà sẽ là vợ danh chính ngôn thuận của Giang Bác Nhã, bà sẽ thuận lợi sinh hạ con gái của và Giang Bác Nhã, cuộc sống chắc chắn sẽ thoải mái.
Vuốt ve khuôn mặt , Phương Tố cảm thấy da dẻ chút lỏng lẻo, cảm thấy khóe mắt nếp nhăn chim én, khoảnh khắc bất chợt nhớ đến khuôn mặt của Giang Bác Nhã.
Rõ ràng bằng tuổi bà, trông như mới ngoài ba mươi.
Dáng cao ráo thẳng tắp, diện mạo thanh tú nho nhã so với hồi thiếu niên chỉ là vẻ trưởng thành chững chạc hơn, thấy dấu vết của thời gian để .
Thở dài một tiếng, trong lòng Phương Tố chua xót khôn nguôi, đồng thời cũng tràn đầy ít oán hận.
“Gã đàn ông thối tha, chẳng ... chẳng bỏ rơi đứa trẻ đó , nhưng chuyện thể trách ?"
Miệng lẩm bẩm, thần sắc Phương Tố trở nên thẫn thờ:
“Bác sĩ đỡ đẻ ở trạm xá , nếu chăm sóc kỹ lưỡng, đứa trẻ đó sống qua hai tuổi vẫn còn là một ẩn , mà ... mà là một phụ nữ mới sinh xong, bao nhiêu tiền, mà chăm sóc kỹ đứa trẻ đó ?
Hơn nữa đứa trẻ đó sinh non, nhỏ như con mèo , trông chẳng tí tinh thần nào, lấy tự tin để nuôi sống nó chứ?
Đã định sẵn là mệnh yểu , ch-ết sớm ch-ết muộn thì gì khác biệt ?"
Về việc bỏ rơi đứa con do chính sinh , cho đến nay Phương Tố vẫn cảm thấy bà .
Trong lòng bà, đó là chuyện bà bất đắc dĩ ....
Khương Lê và Ngô Nguyệt xách túi lớn túi nhỏ khỏi bách hóa tổng hợp, lên xe, Ngô Nguyệt :
“Hôm nay hưởng sái hào quang của bà , cần xách túi lớn túi nhỏ chen chúc xe buýt, mệt như ch.ó mới về đến nhà."
“Nếu bà lái xe, thể lấy chìa khóa xe của bất cứ lúc nào."
Nở một nụ , Khương Lê khởi động xe, thuận miệng đáp lời Ngô Nguyệt.
“Thật sự hào phóng ?
Không lo xe của bà trầy xước ?"
Ngô Nguyệt hỏi.
“Chỉ cần bà là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1030.html.]
Khương Lê :
“Đây là lời thật lòng đấy, đừng nghi ngờ lòng thành của ."
Nghe , Ngô Nguyệt “phì" một tiếng nước ngoài, bà :
“Điều may mắn nhất trong đời là một bạn như bà, bây giờ vô cùng khâm phục bản năm xưa, chủ động dán lấy đại mỹ nhân như bà!"
Khương Lê :
“Đồng chí Ngô Nguyệt bà cũng mà!"
“So với đại mỹ nhân như bà thì thể nào bì ."
Ngô Nguyệt tựa lưng ghế phụ, bà :
“Lúc nào rảnh bà dạy lái xe nhé, ngày nào đó cũng thể mua một chiếc!"
“Không vấn đề gì."
Khương Lê đồng ý sảng khoái, lúc , khóe miệng Ngô Nguyệt khẽ động, bà về phía Khương Lê, ánh mắt chút chần chừ, nhận thấy ánh mắt của bà, Khương Lê hỏi:
“Muốn gì thì cứ thẳng , giữa hai chúng cần vòng vo tam quốc ."
“Vậy nhé."
Ngô Nguyệt tằng hắng một cái, hỏi:
“Minh Hàm Minh Vy thực sự là con của đồng chí Lạc nhà bà ?"
“Tất nhiên là đúng ."
Khương Lê cần suy nghĩ đáp một câu, đó hỏi:
“Sao thế, bà tin lời đồn đó ?"
“Cái đó thì .
Lúc Hiểu Nhiễm nhà kể chuyện đó, chỉ cảm thấy ngạc nhiên thôi, bà , Hiểu Nhiễm vì lời đồn đó mà tức giận lắm, con bé nó nên lời Vy Vy nhà bà, giúp đ-ánh mấy đứa con gái hớt ."
“Vy Vy nhà đúng , đó là chuyện của con bé, nên kéo Hiểu Nhiễm , hơn nữa Vy Vy nhà một chọi nhiều, cũng chẳng chịu thiệt thòi gì."
Giọng điệu Khương Lê thản nhiên, nhưng lộ rõ vẻ tự hào, bà :
“Hồi Duệ Duệ, Hàm Hàm và Vy Vy còn nhỏ, dạy chúng võ công , một mặt là để chúng rèn luyện thể, mặt khác là để phòng , tránh ngày nào đó ngoài gặp gây sự, chỉ chịu đòn."
“Bà thật tầm xa trông rộng."
Ngô Nguyệt đầy vẻ ngưỡng mộ, khen Khương Lê:
“Mấy đứa nhỏ nhà bà bà nuôi dạy đứa nào đứa nấy đều xuất sắc, ngưỡng mộ ch-ết mất."
“Hiểu Nhiễm bà nuôi dạy cũng ."
Khương Lê khen .
“Cũng thường thôi, so với mấy đứa nhỏ nhà bà thì chẳng thấm ."
Đây là Ngô Nguyệt khiêm tốn, mà sự thật vốn dĩ là , đến mấy con trai như Duệ Duệ, cũng nhắc tới Quả Quả nhỏ, chỉ riêng Minh Vy mà , bất kể là học tập tài năng, đều chuẩn chỉnh là con nhà , cộng thêm Minh Vy xinh , khí chất , lễ phép, mỗi con bé đến nhà Ngô Nguyệt tìm Tống Hiểu Nhiễm, đều Ngô Nguyệt quý mến vô cùng.