Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:01:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Lê gật đầu:

 

“Rất mỏng."

 

Chương 155 Khương Lê:

 

“Không cho ai đó, mà là...”

 

Tiểu Minh Hàm nghiêng đầu suy nghĩ một chút, đôi mắt bỗng sáng lên:

 

“Mẹ ơi, con hiểu tại lấy trứng chọi đ-á !"

 

“Vi Vi cũng hiểu ."

 

Tiểu Minh Vi sữa thanh phụ họa.

 

Khương Lê sang Tiểu Minh Duệ:

 

“Duệ Duệ thì ?"

 

Tiểu Minh Duệ gật đầu.

 

“Mẹ ơi, trứng thể chọi đ-á, chúng con sức nhỏ, đ-ánh Tiểu Siêu, thì nghĩ cách gì ạ?"

 

Tiểu Minh Hàm phát hỏi.

 

Nhìn vẻ mặt tràn đầy ham học hỏi của nhóc, Khương Lê mỉm , cô xoa đầu đứa trẻ, híp mắt :

 

“Con tự suy nghĩ xem, khi gặp tình huống như , con sẽ thế nào?"

 

Một hồi lâu, Tiểu Minh Hàm lên tiếng, Khương Lê cũng thúc giục, ngờ, nhóc thật sự nghĩ cách, chỉ :

 

“Tìm , con sẽ chạy về nhà tìm !

 

Nếu thì con xem gần đó lớn , như lớn sẽ giúp Hàm Hàm dọa trai xa ạ!"

 

“Hàm Hàm của chúng thật thông minh!"

 

Khương Lê giơ ngón tay cái tán thưởng nhóc.

 

Tiểu Minh Vi bỗng nhiên :

 

“Anh hùng ăn thiệt mắt."

 

Khương Lê ngẩn , hỏi:

 

“Cái là ai dạy cho Vi Vi thế?"

 

“Con chơi bên ngoài các lớn ạ."

 

Bé con Vi Vi chút thẹn thùng:

 

“Mẹ ơi, Vi Vi đúng ạ?"

 

Khương Lê gật đầu, giơ ngón tay cái tán thưởng:

 

“Thông minh!"

 

Thấy em trai em gái đều ý kiến của , Tiểu Minh Duệ mấp máy môi, đón lấy ánh mắt chứa đựng ý của Khương Lê sang, mở lời:

 

“Quân t.ử trả thù, mười năm muộn!"

 

Khương Lê kinh ngạc, đó :

 

“Duệ Duệ giỏi lắm, điều con và điều Vi Vi ý nghĩa gần giống , con hiểu cụ thể nó nghĩa là gì ?"

 

“Vâng."

 

Tiểu Minh Duệ gật đầu:

 

“Anh Tiết Xung 'Quân t.ử trả thù mười năm muộn' là một nhẫn nhịn, giỏi chờ đợi thời cơ, vì thời cơ thích hợp lúc nào cũng sẵn, cho nên những việc như báo thù rửa hận, cho dù chờ đợi mười năm cũng tính là muộn."

 

Tiết Xung, Khương Lê , đó là thiếu niên hàng xóm sát vách.

 

“Duệ Duệ giỏi lắm!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-101.html.]

Giơ ngón tay cái lên, Khương Lê tán thưởng, tiếp tục hỏi:

 

“Vậy bây giờ các con xem, ba phạt các con cạnh tường là đúng là sai?"

 

Ba đứa nhỏ im lặng, một lát , cục bột Hàm cất giọng sữa non nớt:

 

“Ba là cảm thấy nên lấy trứng chọi đ-á ạ?"

 

Khương Lê:

 

“Có ý đó.

 

các con còn nhỏ, cho dù gộp cũng đ-ánh trai lớn , ngược bản các con sẽ thương, ba một mặt là tức giận các con việc dùng não suy nghĩ hậu quả,

 

mặt khác là lo lắng các con đối phương thương, thế là, chú phạt các con cạnh tường, để các con ghi nhớ chuyện ngày hôm nay, tránh cho gặp chuyện các con vẫn dùng não mà xông lên đ-ánh nh-au với ."

 

Không Khương Lê cho ai đó, mà là Khương Lê các con thất vọng về ba, hơn nữa, ai đó phạt ba đứa nhỏ, thật cũng là xuất phát từ sự lo lắng của một cha.

 

chuyện ngày hôm nay, thế nào thì ba em Tiểu Minh Duệ cũng là đối thủ của bé chín tuổi Vương Tiểu Siêu .

 

Chưa bàn đến chiều cao, chỉ riêng độ vạm vỡ của đối phương, nếu thật sự đ-ánh nh-au một chọi ba, ba đứa nhỏ tuyệt đối đừng hòng chiếm chút lợi lộc nào.

 

Huống chi Vương Tiểu Siêu cao hơn những bé chín tuổi cùng lứa gần một cái đầu, nếu vì bước chân vững mà ngã sấp mặt, dẫn đến gãy một cái răng cửa, Khương Lê đoán, thương tích ba đứa nhỏ chắc chắn sẽ nhiều hơn hiện tại.

 

Mà ai đó tám phần là điểm , nên mới phạt ba em Tiểu Minh Duệ.

 

Ngoài , bồi thường cho Vương Tiểu Siêu hai mươi đồng tiền thu-ốc men, mười phần thì tám chín phần là do ai đó đang bận, trì hoãn việc của , thế là, phụ của Vương Tiểu Siêu đòi hai mươi đồng thì thèm suy nghĩ mà bồi thường cho đối phương.

 

Chương 156 Anh đang giận ?

 

Được , cô nghĩ nhiều như , cũng như những lời với ba đứa nhỏ, cần suy nghĩ kỹ, dường như, hình như đều là đang giúp ai đó tìm một lý do hợp tình hợp lý cho việc phạt ba đứa nhỏ.

 

Nghĩ đến đây, Khương Lê nhịn vỗ trán:

 

“Lạc Yến Thanh, kiếp chắc chắn nợ , nếu , nghĩ cách giúp duy trì hình tượng cha mặt các con chứ?!”

 

Tiểu Minh Hàm nhỏ tâm lớn, giọng sữa cảm thán:

 

“Hóa ba phạt chúng con cạnh tường thật sự là vì cho chúng con ạ!"

 

Tiểu Minh Vi mím môi gì.

 

Anh trai Minh Duệ cũng im lặng.

 

“Tất nhiên, ba cũng ."

 

Khương Lê để ý đến sự đổi biểu cảm của ba đứa nhỏ, quả nhiên thấy cả ba đồng loạt lộ vẻ kinh ngạc, Khương Lê thể nhận , đa phần bọn trẻ đang nghĩ ba chúng.

 

Ánh mắt dịu dàng nuông chiều, Khương Lê với tốc độ chậm rãi, cô cố ý tỏ vẻ mặt nghiêm túc :

 

“Mặc dù chú phạt các con cạnh tường là vì quan tâm đến các con, nhưng chú nên phạt các con hối khi rõ sự thật, thậm chí cho các con một cơ hội để giải thích."

 

Được trúng tâm sự, trong mắt ba đứa nhỏ đều tràn đầy vẻ uất ức.

 

Khương Lê vỗ tay:

 

“Được , lên giường ngủ trưa thôi, hứa, sẽ tìm ba các con chuyện hẳn hoi, để chú nhận sai của , đó chân thành xin các con."

 

“Ba sẽ ạ?"

 

Tiểu Minh Vi tin lắm.

 

Bế cô bé lên giường của chính , Khương Lê vòng tay ôm cô bé lòng, trong đôi mắt hồ ly trong trẻo đầy vẻ nghiêm túc, cô với cô bé:

 

“Sẽ mà, ba là cha , nếu chú sai, nhất định sẽ tích cực thừa nhận sai đó."

 

Tiểu Minh Hàm:

 

“Biết sai mà sửa là bé ngoan, đây là ạ!"

 

“Con ."

 

Liếc mắt trai Minh Hàm, Tiểu Minh Vi hất cằm, kiêu ngạo đầu .

 

“Được , chuyện hôm nay chúng rõ ràng , bây giờ các con cần ngủ một giấc thật ngon, như mới sức khỏe , mau lớn cao ."

 

 

Loading...