Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1001
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:25:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có lẽ là nghĩ quá nhiều, tóm là Tiểu Nguyệt Lượng nhà ông thực sự chuyển đến trường mẫu giáo mà Tiểu Ngự đang học.
Chuyện đó vốn gì, nhưng vấn đề là Tiểu Nguyệt Lượng nhà ông cứ hễ thấy Tiểu Ngự nhà chuyện với bạn nhỏ khác ở trường là chạy đến mặt , bảo Tiểu Ngự nhà là của con bé.
Lão Cao , nếu Tiểu Nguyệt Lượng chỉ thỉnh thoảng một hai vì Tiểu Ngự chuyện với bạn khác mà thì cũng chẳng gì to tát, nhưng con bé cứ cách dăm ba bữa với bạn khác rằng Tiểu Ngự là của , như liệu ?"
Cao lão gia t.ử thần sắc cực kỳ lúng túng, nhưng miệng vẫn :
“Lão Tịch, ông thế là chuyện bé xé to ?!
Trẻ con thì cái gì, theo thấy, Tiểu Nguyệt Lượng nhà Tiểu Ngự nhà ông là của nó, nguyên văn chắc chắn là 'Anh Thần Ngự là của em', điều chứng tỏ Tiểu Nguyệt Lượng nhà thích Tiểu Ngự nhà ông, giống như trẻ con chơi đồ hàng thôi, chẳng đại diện cho điều gì cả."
“Trẻ con tuy nhỏ nhưng chúng tư tưởng riêng, Tiểu Ngự nhà vui khi Tiểu Nguyệt Lượng nhà ông như ."
Thấy Cao lão gia t.ử coi trọng lời , vẻ mặt Tịch lão khỏi trầm xuống:
“Tiểu Ngự nhà từ khi sinh tính tình lạnh lùng, cũng thích chuyện với khác.
Để thằng bé thể hoạt bát hơn một chút như những đứa trẻ bình thường, cả nhà chúng ít nghĩ cách, nhưng bấy lâu nay Tiểu Ngự vẫn cứ như .
Không ngờ, tháng chín năm nay đưa Tiểu Ngự gặp con của một bạn cũ, khi thấy đứa trẻ đó, Tiểu Ngự rõ ràng sự chuyển biến.
Kết quả chỉ vì Tiểu Ngự chủ động một câu với đứa trẻ đó ở trường mẫu giáo, Tiểu Nguyệt Lượng nhà ông liền tìm gây rắc rối, đổi là ông, ông vui nổi ?"
Vẻ mặt Cao lão gia t.ử cũng còn chút cảm xúc nào, ông mím môi im lặng hồi lâu.
Tịch lão nhịn tiếp:
“Vốn dĩ cũng nghĩ đây chỉ là chuyện giữa trẻ con với , chẳng cần thiết đích chạy qua đây năng gì, nhưng đứa trẻ nhà bạn vì Tiểu Nguyệt Lượng nhà ông mà hết đến khác chịu ủy khuất, giờ nó còn học mẫu giáo nữa , ông xem chuyện giải quyết thế nào?"
Phải , Tịch lão trúng tim đen!
Ông chỉ thuận miệng , nhưng Quả Quả thực sự nhắc đến việc tiếp tục học mẫu giáo ở nhà, mà nguồn cơn chính là ở “cục cưng" nhà họ Cao.
“Ông đổi trường mẫu giáo cho Tiểu Nguyệt Lượng ?"
Cao lão gia t.ử chút cảm xúc:
“Tiểu Nguyệt Lượng thích Tiểu Ngự nhà ông, chơi cùng Tiểu Ngự, bạn với Tiểu Ngự, chuyện đó gì sai ?
Con bé là một đứa trẻ bốn tuổi, chẳng tâm tư gì khác, nếu đổi trường cho nó, chắc chắn nó sẽ đến lụt nhà mất, lúc đó đau lòng bao nhiêu!"
“Việc đổi trường là chuyện riêng của nhà ông, nhưng hy vọng ông chuyện hẳn hoi với con bé, đừng để nó tìm rắc rối cho đứa trẻ khác vì Tiểu Ngự nhà nữa."
Nói xong, Tịch lão chậm rãi dậy:
“Lão Cao, cưng chiều con cháu sai, nhưng nếu chiều hư thành tính tình bá đạo thì chuyện lành gì .
đến nước thôi, ông tự suy nghĩ cho kỹ ."
Xoay , Tịch lão mở cửa thư phòng, chẳng mấy chốc tiếng bước chân xa.
Đi ngang qua phòng khách, những khác nhà họ Cao vốn dĩ đang mời Tịch lão thêm chút nữa, nhưng Tịch lão chắp tay lưng, mặt cảm xúc lắc đầu, chớp mắt khỏi phòng khách.
Thấy , nụ mặt nhà họ Cao đồng loạt cứng đờ.
“Ba, bác Tịch gì với ba mà lúc sắc mặt ạ?"
Nghe thấy tiếng bước chân của Cao lão gia t.ử từ cầu thang truyền xuống, Cao Khải Minh – ba của Cao Hinh Nguyệt ngẩng đầu Cao lão gia t.ử, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1001.html.]
Cao lão gia t.ử trả lời, ông đến phòng khách xuống cạnh Cao lão thái thái, ánh mắt rơi cô cháu gái nhỏ đang con dâu út – tức Vương Hiểu Tuệ, vợ của Cao Khải Minh bế trong lòng.
“Ông nó, ông thế ?"
Thấy Cao lão gia t.ử cháu gái hồi lâu lời nào, Cao lão thái thái vỗ vỗ cánh tay ông, vẻ mặt vui:
“Còn gì là dọa Tiểu Nguyệt Lượng sợ đấy."
Cao Hinh Nguyệt đùi , lời bà nội , lập tức trề môi, trong mắt tràn đầy nước mắt:
“Ông nội, Tiểu Nguyệt Lượng sai chuyện gì ạ?"
Nghe , Cao lão gia t.ử lắc đầu, thoáng chốc gật đầu, môi ông máy động, một lúc mới :
“Tiểu Nguyệt Lượng trường mẫu giáo đó nữa ?
Sau ông nội sẽ tìm cho Tiểu Nguyệt Lượng một trường mẫu giáo khác lớn nào?"
“Vậy Thần Ngự còn học ạ?
Đợi Tiểu Nguyệt Lượng lên trường mới lớn , Thần Ngự cùng ?"
Cao Hinh Nguyệt nghiêng đầu, đôi mắt rưng rưng hỏi.
“Tại nhất định mang theo Thần Ngự của cháu?
Bây giờ ông đang chuyện của cháu, chẳng liên quan gì đến Thần Ngự cả."
Nhìn thấy nước mắt trong mắt cháu gái yêu quý, Cao lão gia t.ử đau lòng vô cùng, nhưng vẫn cứng rắn :
“Tiểu Nguyệt Lượng, Thần Ngự của cháu họ Tịch, thằng bé con nhà , ông quản việc Thần Ngự của cháu học trường nào."
“Cháu thích Thần Ngự!
Anh Thần Ngự học trường nào thì cháu cũng học trường đó!"
Nước mắt “lộp bộp" rơi xuống, Cao Hinh Nguyệt thấy tủi :
“Anh Thần Ngự trai, Tiểu Nguyệt Lượng thích Thần Ngự, còn ... còn Lạc Minh Đình và Lạc Minh Sâm nữa, các cũng trai, còn giống hệt , cháu cũng thích các , học cùng trường với các ."
Thực mà , Cao Hinh Nguyệt chính là một đứa trẻ cực kỳ mê trai , chỉ cần là thì con bé đều thích, phân biệt lớn trẻ con, nhưng con bé hết đến khác thích những bé gái xinh xắn trạc tuổi , đặc biệt là thích những bé gái gần Tịch Thần Ngự.
Về điểm , nhà họ Cao thực đều .
họ chẳng thèm để tâm.
Cao lão gia t.ử lời cháu gái xong, im lặng hồi lâu, buông một câu:
“Mọi chuyện cứ theo lời ông mà , ngày mai cháu đừng đến trường mẫu giáo nữa!"
Để lời đó, ông dậy về phòng ngủ.
Thấy , Cao Hinh Nguyệt “òa" một tiếng lớn:
“Ông nội lắm, Tiểu Nguyệt Lượng ghét ông nội, hu hu..."
Vương Hiểu Tuệ vội vàng dỗ dành con gái, trong lòng nảy sinh chút bất mãn với Cao lão gia t.ử.