TRỌNG SINH VÀO NGÀY TÂN HÔN CỦA TIỀN PHU - Chương 8: Bị lạnh nhạt
Cập nhật lúc: 2026-02-11 04:38:07
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Thư Hoài chăm chú việc đang , ngẩng đầu Lâm Ngọc Hòa dù chỉ một cái.
Nàng ở đây đợi , nhưng khoảnh khắc thấy , lòng Lâm Ngọc Hòa vẫn dâng lên niềm vui, khóe miệng ngừng cong lên, nàng đến bên cạnh .
“Tướng công, ngày mai là Đoan Ngọ , gói thêm nhiều bánh ú thịt, biếu cho bằng hữu của ạ?”
Mọi năm đều là mấy bạn của Tạ Thư Hoài mang bánh ú đến biếu bọn họ.
Năm nay nàng bán nhiều gạo nếp, lo đủ ăn.
Gà Mái Leo Núi
Tạ Thư Hoài thậm chí thèm ngước mắt lên, miễn cưỡng : “Việc cần nàng phí tâm.”
Lâm Ngọc Hòa cũng tức giận, từ trong gùi lấy sách , đưa đến mặt Tạ Thư Hoài: “Được, chuyện quản. Vậy cuốn sách , tướng công còn cần ?”
Tạ Thư Hoài đặt chiếc gáo nước xuống, ánh mắt dời về phía những dòng chữ đó. Hắn quét mắt qua Lâm Ngọc Hòa. Đôi mắt sâu thẳm, đen như mực, thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo nhàn nhạt. Lâm Ngọc Hòa đoán rằng cảnh tượng chắc chắn gợi cho những chuyện cũ trong quá khứ, nàng chột né tránh ánh , dám đối diện với , sợ hãi thấy sự thất vọng trong mắt .
Nàng nhét cuốn sách tay dẫn Vận Nhi rời . Vận Nhi thấy Lâm Ngọc Hòa lâu để ý tới , chỉ mải chuyện với cữu cữu, liền vui bĩu môi: “Cữu nương, quên mua đồ cho ? Chỉ lo mua cho cữu cữu thôi.” Lâm Ngọc Hòa xoa hai b.úi tóc đầu nàng: “Cữu nương quên, về nhà sẽ mua cho con ngay.” Vận Nhi vui vẻ nhảy tưng tưng vượt qua nàng, chạy lon ton về nhà. Vừa về đến nhà, nàng lập tức kịp chờ đợi mà lôi kẹo hồ lô và tượng đất nặn, mừng rỡ khoe với ngoại tổ mẫu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-ngay-tan-hon-cua-tien-phu/chuong-8-bi-lanh-nhat.html.]
Thôi thị thể khỏe hơn nhiều, đang quét dọn sân. Lâm Ngọc Hòa thấy bà dọn dẹp tỉ mỉ như thế, trong lòng đoán rằng ngày mai Lý Vân La hẳn sẽ ghé qua. Nàng thể ngăn cản, cũng thời gian để buồn bã. Thế là nàng xách giỏ cắt lá dong gói bánh. Vận Nhi chạy theo nàng, miệng ăn kẹo hồ lô, la lớn: “Cữu nương, gà mái mà Ngô thẩm mang tới đẻ trứng , hai quả lận đó!”
“Vận Nhi ăn kẹo hồ lô , thì tranh trứng gà với cữu nương buổi sáng nữa nhé.” Lâm Ngọc Hòa thầm thở dài, trong lòng càng thêm áy náy: “Cữu nương thích trứng gà nữa, trứng gà đều cho Vận Nhi ăn.”
Ngày hôm , trời hửng sáng, Lâm Ngọc Hòa thức dậy. Hôm nay là Tết Đoan Ngọ, buổi chiều đến nhà ca ca tỷ tỷ, nàng đặc biệt một chiếc áo ngắn vải thô màu xanh nhạt, phối với váy dài cùng màu, vạt váy chút sờn cũ. Đó là bộ đồ mà nương tự tay may cho nàng khi nàng xuất giá. Cả nàng trông càng thêm thanh tú kiều diễm. Đứa bé trong bụng nàng mới hơn ba tháng, vẫn lộ bụng, hình vẫn giữ nét thon thả yêu kiều. Nàng tùy ý b.úi tóc, đầu cài chiếc trâm ngọc mà Tạ Thư Hoài mua cho nàng.
Bước từ phòng phía Tây, nàng thấy Tạ Thư Hoài đang bổ củi trong sân. Hai bốn mắt . Lâm Ngọc Hòa cong mày, mỉm nhẹ nhàng: “Tướng công, củi đủ , cần bổ nữa ạ.” Tạ Thư Hoài khẽ ngẩn , thoáng qua chiếc trâm cài tóc đầu nàng, lập tức trở vẻ lạnh lùng, cũng đáp lời nàng. Lâm Ngọc Hòa sớm quen , nàng thẳng bếp, Thôi thị nhóm lửa xong. Nghĩ đến việc bà dậy sớm từ nửa đêm để ngâm gạo, nàng vẫn lo lắng cho đứa bé trong bụng bà. “Còn sớm, nương hãy nghỉ ngơi một lát , bữa sáng con sẽ .” “Nương ngủ đủ ạ.”
Lâm Ngọc Hòa thắt tạp dề , dời những hũ gia vị nhỏ thớt sang một bên. Dọn chỗ trống xong, nàng bắt đầu thái thịt. Sau khi dùng bữa sáng, Thôi thị cũng bắt tay chuẩn các món ăn khác. Bà định hầm canh từ gà Lâm Ngọc Hòa ướp từ hôm , còn cá ướp phơi khô thì thái miếng nhỏ đem chiên giòn. Lại vườn hái thêm chút dưa quả. Vận Nhi cũng tham gia hàng ngũ gói bánh ú, động tác còn vụng về, Lâm Ngọc Hòa kiên nhẫn dạy dỗ nàng. Những năm , là Tạ Thư Hoài kéo Lâm Ngọc Hòa cùng gói bánh ú. năm nay đảo ngược, ngay cả bếp cũng bước .
Khi nồi bánh đầu tiên luộc xong, tiếng ‘gâu gâu’ của Mặc Mặc, mấy vị bằng hữu của Tạ Thư Hoài ghé tới. Bọn họ lượt hỏi thăm Thôi thị. Chỉ là một ai để ý đến Lâm Ngọc Hòa. Giọng của mấy vẻ phấn khích, Lâm Ngọc Hòa rõ mồn một từ trong bếp. Trong đó, giọng của Chúc Cẩm Văn là lớn nhất: “Thư Hoài, thật phúc khí, ngờ cô nương nhà họ Lý là một kỳ tài kinh thương. Nàng tăng giá áo hè, bán lụa thì tặng vải bông, bán vải bông thì tặng vải gai hoặc vải đay.” Giọng trầm thấp của một khác tiếp lời: “Làm như những lỗ, mà còn kiếm một món hời lớn. Thu hết tiền bạc của dân thường và các bậc quan ở Hứa Dương Huyện. Trước cửa tiệm Lý gia, xếp hàng dài để mua, các tiệm may y phục khác ai hỏi đến. Chiêu quả thực quá diệu!” Mấy tâng bốc Lý Vân La lên tận trời xanh, ngay cả Tạ Thư Hoài vốn ít lời cũng kìm mà lên tiếng: “Vân La quả thực thông tuệ.”
Bất kể khác khen ngợi thế nào, trong lòng Lâm Ngọc Hòa gợn chút sóng gió nào. Tạ Thư Hoài hiếm khi khen ai, sự công nhận của , địa vị của Lý Vân La trong lòng chắc chắn quan trọng. Lâm Ngọc Hòa trong lòng chuẩn , nhưng từng nếm trải qua sự sủng ái của Tạ Thư Hoài đây. Giờ thấy trong lòng chứa đựng khác, Lâm Ngọc Hòa đương nhiên dễ chịu. Động tác tay nàng cũng chậm .
Nồi bánh thứ hai luộc xong, Lý Vân La cuối cùng cũng chậm chạp đến nơi. Thôi thị cũng xong mấy món ăn khác, chính là đặc biệt chờ đợi Lý Vân La. Khi nàng đến, tất cả đều yên , vô cùng kích động, cứ như thể gặp Ngọc Đế lão nhân thể kéo dài tuổi thọ . Chỉ Lâm Ngọc Hòa hề nhúc nhích. Hôm nay trời , Tạ Thư Hoài chuyển bàn ăn từ trong bếp ngoài sân. Lý Vân La hôm nay mặc một chiếc váy ngắn màu đỏ thẫm, rực rỡ hơn hẳn. Nàng bàn giới thiệu các hương vị bánh ú mà mang tới hôm nay. “Mọi cứ tự nhiên thưởng thức, bánh ú thịt, bánh ú mơ khô, còn bánh ú trái cây, và đủ loại bánh ú hạt dẻ. Vừa vị mặn, vị ngọt.” Nghe những hương vị kỳ lạ từng nếm thử , đều sững sờ, nôn nóng xé nếm thử. Thôi thị còn đặc biệt lấy thứ rượu ngon mà bình thường bà nỡ uống để chiêu đãi . Lý Vân La coi như nữ chủ nhân. Lâm Ngọc Hòa tái xuất hiện, mặt chẳng khác nào một trò . Mọi đều đang ăn bánh ú do Lý Vân La mang tới. Nàng bận rộn cả giữa trưa, nhưng bánh ú do gói chê bai và vứt sang một bên. Chủ đề bàn tán bàn ăn đều xoay quanh chuyện ăn của Lý Vân La. Tạ Thư Hoài lặng lẽ lắng , mặt hiếm hoi lộ chút dịu dàng. Vận Nhi bên cạnh , ăn hăng say, để ý đến cuộc trò chuyện của lớn. Chỉ là chút thắc mắc, mặt cữu cữu dây buộc bánh ú nào. Tạ Thư Hoài sợ Vận Nhi ăn quá no, thấy nàng ăn liền hai cái liền, liền bảo nàng xuống bàn.
Sự náo nhiệt bên ngoài liên quan gì đến Lâm Ngọc Hòa, nàng ăn xong bữa trưa. Lại chọn một ít bánh ú thịt và bánh ú chay, chuẩn mang sang nhà ca ca . Lâm Ngọc Hòa lạnh nhạt, Thôi thị chút đành lòng, vội dặn nàng mang nhiều hơn một chút. Vận Nhi ăn no , trong nhà thấy Lâm Ngọc Hòa đang gói bánh ú gùi, liền hỏi: “Cữu nương, định ạ?” “Cữu nương đưa một ít bánh ú cho Tinh tỷ tỷ và .” “Bánh ú cữu nương gói các con thích ăn, nên con sẽ đưa nhiều hơn cho Tinh tỷ tỷ.” Tỷ Vận chút vui, bĩu môi : “Vậy cũng chừa cho và cữu cữu chút chứ. Bánh ú cô nương Vân La gói thật ngon, ăn nhiều lắm, nhưng cữu cữu ăn miếng nào.”