Trọng Sinh Trong Quan Tài: Lật Án Minh Cung - Chương 359: Có Mưu Đồ

Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:04:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trù nương đem canh thịt dê đương quy hoàng kỳ nấu xong múc chung sứ, cẩn thận từng li từng tí bưng đến mặt Tiêu Vọng.

“Mời Lục lang nếm thử, xem hợp khẩu vị ?”

Tiêu Vọng tiên húp một ngụm canh, đó nếm một miếng thịt dê, khẽ vuốt cằm: “Mùi vị cũng tồi.”

Trù nương thở phào nhẹ nhõm, nàng tưởng tiếp theo còn chuyện của nữa, ai ngờ Tiêu Vọng đột nhiên : “Để cũng thử xem.”

Trong ánh mắt kinh ngạc của trù nương, Tiêu Vọng cởi áo ngoài, xắn tay áo lên, bắt đầu rửa tay nấu canh.

Trù nương hồn vội vàng khuyên can: “Công việc thô kệch thế thể để Lục lang đích động tay? Ngài ăn gì cứ việc , chúng nô tỳ nhất định thể nghĩ cách , tuyệt đối sẽ khiến Lục lang thất vọng.”

Tiêu Vọng dường như thấy lời khuyên can của nàng , đặt miếng thịt dê rửa sạch lên thớt, thái thành những miếng vuông vức đều .

Hắn cầm một miếng thịt dê lên hỏi: “Kích cỡ thế ?”

Trù nương theo bản năng liếc miếng thịt dê, tiên là gật đầu , đó tiếp tục khuyên nhủ.

“Từ xưa đến nay lang quân nào xuống bếp? Lục lang là thể vàng ngọc tôn quý, đôi tay của ngài là để chữ vẽ tranh, nay dính mùi tanh tưởi của thịt dê , nếu để Chủ quân và Tiêu công , nhất định sẽ tự trách phạt chúng nô tỳ.”

“Yên tâm , tổ phụ và phụ sẽ , ngươi giúp lấy đương quy và hoàng kỳ qua đây.”

Trù nương đưa đương quy và hoàng kỳ cho .

Tiêu Vọng nở nụ ôn hòa với nàng : “Đa tạ.”

Trù nương nụ đẽ của cho mê mẩn tâm trí, nàng mơ màng hỏi: “Có cần giúp ngài thái đương quy và hoàng kỳ ?”

“Không cần, nếu ngươi giúp đỡ, thì xin giúp nhóm lửa .”

“Vâng, nhóm lửa.”

Trù nương bên bếp lò, nhóm lửa cảm thán, trong mấy vị lang quân trong nhà, chỉ Lục lang là tính tình nhất, bao giờ vẻ lang quân, cho dù là đối với nô bộc sai vặt thấp kém nhất cũng hòa nhã. Cũng chính vì tính cách của , đều sẽ bất giác chiều theo , chỉ cần là yêu cầu đưa , đều sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng.

Đợi đến khi canh thịt dê đương quy hoàng kỳ lò, mặt trời bên ngoài cũng lặn .

Tiêu Vọng múc canh nóng hổi chung sứ, đặt trong hộp đựng thức ăn.

Trù nương tưởng định mang cho trưởng bối trong nhà dùng, chân thành khen ngợi: “Lục lang thật hiếu tâm.”

Tiêu Vọng nàng hiểu lầm, nhưng giải thích, chỉ khẽ mỉm : “Hôm nay vất vả cho ngươi , đây là tiền thưởng cho ngươi.”

Trù nương từ chối hai câu, cuối cùng vẫn nhận lấy bạc đưa tới.

“Đa tạ Lục lang.”

Tiêu Vọng xách hộp thức ăn rời khỏi nhà bếp, thẳng đến Trường Hồng cư.

Tang Lạc đang cắt những bông hoa mẫu đơn nở rộ trong viện xuống, nàng thấy Tiêu Vọng đến, lập tức bỏ kéo xuống: “Nô tỳ bái kiến Lục lang.”

“A Từ ?”

“Ninh nương t.ử vẫn đang nghỉ ngơi trong phòng ngủ.”

Tiêu Vọng những bông hoa mẫu đơn nàng đang ôm trong tay, hỏi: “Những bông hoa là định đặt trong phòng A Từ ?”

“Vâng, Ninh nương t.ử cả ngày ở trong phòng tĩnh dưỡng, chắc chắn sẽ cảm thấy buồn chán, nô tỳ liền đặt chút hoa tươi phòng nàng , như hẳn là thể khiến tâm trạng nàng hơn một chút.”

“Làm khó ngươi lòng , đưa những bông hoa cho , vặn gặp nàng , tiện thể mang qua cho nàng luôn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-trong-quan-tai-lat-an-minh-cung/chuong-359-co-muu-do.html.]

“Vâng.”

Tang Lạc đưa bó hoa mẫu đơn màu hồng kiều diễm qua.

Tiêu Vọng một tay cầm hoa, một tay xách hộp thức ăn, một nữa đến phòng ngủ của Yến Từ Vãn.

Lúc Yến Từ Vãn mới ngủ dậy, Nhiếp Hà Vân đang định sai chuẩn bữa tối, ngờ Tiêu Vọng đến thăm lúc , bà khá bất ngờ: “Tiêu Lục lang dùng bữa tối ?”

“Vẫn , đây là canh thịt dê đương quy hoàng kỳ đặc biệt chuẩn cho A Từ, canh công dụng ích khí bổ huyết, thích hợp với A Từ, mau để nàng uống lúc còn nóng .” Tiêu Vọng đặt hộp thức ăn lên bàn, tiện tay mở nắp, lấy chung sứ bên trong .

Nhiếp Hà Vân bưng chung sứ lên ngửi thử, khen ngợi: “Cũng thơm lắm, Tiêu Lục lang ngươi lòng .”

Tiêu Vọng bưng một chung sứ nữa: “Lão phu nhân nếu chê, cũng xin nếm thử.”

Nhiếp Hà Vân thấy chuẩn cả phần của , trong lòng thầm khen chu đáo.

Bà bưng chung sứ đến bên giường, đút từng thìa cho Yến Từ Vãn uống.

Nhân lúc Yến Từ Vãn uống canh, Tiêu Vọng tìm một chiếc bình hoa trong phòng, cắm hoa mẫu đơn .

Hắn đặt bình hoa lên chiếc bàn nhỏ bên giường, bên cạnh đặt chân nến, ánh nến chiếu rọi hoa mẫu đơn, hình ảnh một loại cảm giác ấm áp khó tả.

Yến Từ Vãn uống xong canh, thấy Tiêu Vọng vẫn đang loay hoay với mấy đóa hoa mẫu đơn , hỏi: “Ngươi dùng bữa tối ?”

“Vẫn , ăn ngay đây.”

Tiêu Vọng chỉnh hoa mẫu đơn thành dáng vẻ nhất, đó chuẩn cáo từ rời .

Yến Từ Vãn đột nhiên hỏi: “Hương nang ngươi tặng , cẩn thận mất , ngươi thể một cái tặng ?”

Nghe thấy lời , biểu cảm của Nhiếp Hà Vân trở nên kỳ quái, bà há miệng bộ dạng thôi.

Tiêu Vọng gật đầu .

Đợi rời , Nhiếp Hà Vân thể nhịn nữa, lập tức lục tìm từ trong tủ một chiếc hương nang màu xanh lam, bà : “Hương nang của con ở đây ?”

Bị vạch trần lời dối ngay tại trận, Yến Từ Vãn hề hoảng hốt, nàng bình tĩnh : “Con nha, con còn tưởng chiếc hương nang mất , cảm ơn A Bà tìm giúp con.”

Nhiếp Hà Vân chằm chằm nàng: “Con là cố ý đúng .”

Yến Từ Vãn giả ngốc: “Cái gì cơ?”

“Con cố ý dối là hương nang mất, chính là để Tiêu Lục lang tặng con một chiếc hương nang khác, con đối với chắc chắn là mưu đồ!”

Yến Từ Vãn phủ nhận, nàng hỏi: “Sao A Bà ?”

“Bởi vì năm xưa lúc theo đuổi A Công của con, cũng từng dùng thủ đoạn tương tự nha.” Nhiếp Hà Vân đắc ý, tự hào về chiến tích huy hoàng ôm mỹ nhân về của .

Yến Từ Vãn hứng thú gặng hỏi: “Năm xưa A Công cũng tự tay thêu hương nang tặng ?”

“Ông vụng về lắm, thể khâu bộ y phục là lắm , thể thêu thùa ? Ông tự tay mài nhẵn một chiếc bát gỗ, đó khắc bức tiểu tượng của lên bề mặt bát gỗ, ông đem chiếc bát gỗ đó tặng cho .”

Yến Từ Vãn chớp chớp mắt: “Con vẫn là đầu tiên thấy dùng bát gỗ tín vật đính ước đấy.”

Nhiếp Hà Vân nàng đang nghĩ gì, : “Bát gỗ tuy bằng những đồ trang sức như hương nang khăn thêu hà bao, nhưng nó thiết thực nha, khi nhận lấy chiếc bát gỗ đó, ngày nào cũng dùng chiếc bát gỗ đó ăn cơm. A Công của con việc tỉ mỉ, bát gỗ ông mài nhẵn thín, bề mặt chút dằm gỗ nào, dùng cực kỳ thuận tay. Sau dối là bát gỗ thấy nữa, bảo A Công của con cho một cái, ông tưởng thật một chiếc bát gỗ tặng . Đêm tân hôn, đem chiếc bát gỗ đó trả cho ông , và với ông , đây chính là đồ nghề ăn cơm của ông ở nhà. Con thấy phản ứng của ông lúc đó , thú vị lắm, tiên là ông kinh ngạc, khi dối lừa ông , ông bất đắc dĩ, cuối cùng ông nhận lấy chiếc bát đó, từ đó về hai chúng mỗi ngày ăn cơm đều dùng bát gỗ giống hệt .”

Yến Từ Vãn tưởng tượng một chút tình cảnh đó, tuy bình dị, nhưng hạnh phúc khó tả.

 

 

Loading...