Trọng Sinh Trong Quan Tài: Lật Án Minh Cung - Chương 275: Đụng Người

Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:01:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Từ Vãn hỏi rõ địa điểm cụ thể tổ chức trận mã cầu, là ở Tĩnh Cung Phường thuộc Vạn Niên Huyện, từ Tiêu phủ đến đó cần qua Đông Thị, đoạn đường Phù Huy gặp nạn trong giấc mộng đêm qua hẳn là Đông Thị.

Nàng nóng lòng như lửa đốt, lập tức cửa tìm Lý Thừa Ca và Đỗ Lăng Châu.

Tiêu Trọng vội vàng gọi nàng : “Ninh nương t.ử, ngài ?”

“Tĩnh Cung Phường, tìm Đỗ Nhị Lang và Lý Tam Lang!”

Khi chữ cuối cùng rơi xuống, Yến Từ Vãn chạy xa .

Nàng chạy một mạch đến chuồng ngựa ở hậu viện, tùy tiện chọn một con ngựa đỏ tía, dắt nó rời khỏi Tiêu phủ bằng cửa .

Bên trong Trường Hồng Cư, Tiêu Vọng ngọa phòng trống , chân mày từ từ nhíu , hỏi: “A Từ ?”

Tang Lạc cúi đầu thành thực trả lời: “Ninh nương t.ử trời sáng cửa tìm Lý Tam Lang và Đỗ Nhị Lang , là tìm bọn họ chuyện quan trọng.”

Tiêu Vọng bước khỏi cửa viện Trường Hồng Cư, về phía chỗ ở của Lý Thừa Ca và Đỗ Lăng Châu, giữa đường chạm mặt Tiêu Trọng.

Tiêu Trọng thấy Tiêu Vọng lập tức liền chuyện gặp Ninh Từ.

“Ta hỏi nàng rốt cuộc chuyện gì, nàng cũng , cứ thế vội vã chạy ngoài, nàng là một nữ t.ử yếu đuối, ở trong thành Trường An nhân sinh địa bất thục, thật sợ nàng gặp nguy hiểm gì, đang định tìm ngài một chút chuyện .”

Tiêu Vọng võ công của Yến Từ Vãn cao, nếu đơn đả độc đấu thì gần như ai là đối thủ của nàng, cho nên Tiêu Vọng lo lắng nàng sẽ gặp nguy hiểm gì, trong lòng khá để ý nguyên nhân Yến Từ Vãn gấp gáp gặp Lý Thừa Ca và Đỗ Lăng Châu.

Hắn với Tiêu Trọng: “Bây giờ cửa tìm Ninh Từ, ông với Tổ phụ và Phụ bọn họ một tiếng, để tránh bọn họ lo lắng.”

“Có cần an bài xe ngựa ?”

“Không cần, cưỡi ngựa là .”

Tiêu Vọng xong liền sải bước rời , Cửu thúc yên tâm để Tiêu Vọng một cửa, bèn lặng lẽ theo phía Tiêu Vọng.

Hai chủ tớ đến chuồng ngựa dắt ngựa, đó cưỡi ngựa chạy thẳng về phía Tĩnh Cung Phường.

Sau khi trời sáng, trong thành vang lên tiếng trống, cổng giữa các phường theo đó mở , bách tính thể tự do giữa các phường.

Yến Từ Vãn mau ch.óng tìm Lý Thừa Ca và Đỗ Lăng Châu, tốc độ cưỡi ngựa của nàng càng lúc càng nhanh, lúc ngang qua Sùng Nhân Phường, nàng Kim Ngô Vệ tuần thành cản .

Bên trong Sùng Nhân Phường mấy vị Công chúa sinh sống, nơi cấm cưỡi ngựa phi nước đại, Yến Từ Vãn vi phạm lệnh cấm, Kim Ngô Vệ hai lời liền bắt nàng .

Yến Từ Vãn tự nhiên , nàng việc gấp tìm Tấn Vương điện hạ, hy vọng đối phương nể mặt Tấn Vương mà châm chước một chút.

Kim Ngô Vệ căn bản tin lời nàng , bọn họ cảm thấy đây là cái cớ nàng bịa để thoát tội.

Lúc hai bên đang giằng co xong, Tiêu Vọng và Cửu thúc cưỡi ngựa đuổi tới.

Hai thấy Yến Từ Vãn đám Kim Ngô Vệ bao vây trùng trùng, lập tức tiến lên giải vây cho nàng.

Yến Từ Vãn thấy hai bọn họ tới, tựa như thấy cứu tinh, lập tức : “Tiêu Lục, ngươi mau giúp với bọn họ, thật sự quen Tấn Vương!”

Tiêu Vọng sửng sốt, là bất ngờ, từng tiết lộ phận của Lý Thừa Ca, Yến Từ Vãn Lý Thừa Ca chính là Tấn Vương?

mắt ngoài ở đây, tiện bộc lộ nghi vấn của ngoài.

Hắn tiên lấy quá sở của , chứng minh phận của với Kim Ngô Vệ, đó : “Tối qua Tấn Vương quả thực là ở nhà chúng , sáng nay ngài đột nhiên rời , chúng lo lắng cho an nguy của ngài , cho nên mới gấp gáp tìm ngài , hy vọng chư vị lượng thứ.”

Đám Kim Ngô Vệ mối quan hệ giữa Tấn Vương và Tiêu gia, tự nhiên cũng tin tưởng lời Tiêu Vọng .

“Đã liên quan đến an nguy của Tấn Vương, chuyện hôm nay liền bỏ qua, ngày các tuyệt đối đừng tái phạm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-trong-quan-tai-lat-an-minh-cung/chuong-275-dung-nguoi.html.]

“Được, đa tạ.”

Tiêu Vọng ứng phó xong đám Kim Ngô Vệ, đầu tìm Yến Từ Vãn, định hỏi nàng gấp gáp tìm Lý Thừa Ca và Đỗ Lăng Châu là gì? Lại thấy Yến Từ Vãn cưỡi ngựa chạy xa .

Hắn lập tức giục ngựa đuổi theo, Cửu thúc cưỡi ngựa theo sát phía .

Xuyên qua Sùng Nhân Phường chính là Bình Khang Phường lừng danh, cử nhân thi đỗ khoa khảo hàng năm, quan viên dự khuyết chờ triều đình tuyển chọn, cùng với quan từ các nơi đến Trường An việc, gần như đều ở đây, nơi còn Tần lâu Sở quán lớn nhất trong thành Trường An, mỗi khi màn đêm buông xuống, sẽ nhiều danh sĩ phong lưu hội tụ tại đây uống rượu mua vui.

Bây giờ là lúc sáng sớm, Tần lâu Sở quán đều mở cửa, đường vắng vẻ đìu hiu.

Lộc cộc lộc cộc, tiếng vó ngựa dồn dập từ xa truyền đến, đường theo tiếng , thấy một nữ lang xinh mặc hồ phục màu thu hương đang cưỡi ngựa lao tới.

Tốc độ của nàng quá nhanh, đường sợ tông , nhao nhao lui tránh sang hai bên đường.

Yến Từ Vãn một đường phi nước đại, thuận lợi xuyên qua Bình Khang Phường, đó tiến Đông Thị.

Thị thự quy định, đến giờ Ngọ mới mở chợ, bây giờ cách lúc mở chợ còn một thời gian, các cửa hiệu trong Đông Thị phần lớn đều đóng cửa, đường lác đác vài , thỉnh thoảng sẽ xe ngựa chở hàng ngang qua, bánh xe nghiến qua mặt đất, để những vết hằn nông sâu đồng đều nền đất bùn.

Yến Từ Vãn thả chậm tốc độ, đôi mắt ngừng quan sát cảnh tượng bốn phía, xem thử thể tìm thấy đoạn đường Phù Huy tông ngã trong mộng , nàng thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng bi kịch vẫn xảy , hy vọng nàng vẫn còn kịp ngăn cản cảnh tượng trong mộng xảy .

Phía truyền đến giọng của Tiêu Vọng.

“A Từ!”

Yến Từ Vãn đầu , thấy Tiêu Vọng và Cửu thúc đang cưỡi ngựa chạy về phía , nàng định ghìm ngựa dừng bước đợi bọn họ, đột nhiên liền thấy biểu cảm của bọn họ xảy biến hóa lớn.

Tiêu Vọng hét lớn với nàng một tiếng: “Mau dừng !”

Trong lòng Yến Từ Vãn kinh hãi, theo bản năng ghìm c.h.ặ.t dây cương, ép con ngựa đỏ tía dừng bước.

Một tiếng "bịch" trầm đục vang lên, thứ gì đó va con ngựa đỏ tía mà nàng đang cưỡi.

Nàng lập tức đầu , liền thấy nam t.ử trung niên mặc hồ phục cổ lật màu xanh lục lảo đảo ngã ngửa , ót vặn đập bậc thềm ven đường.

Người đường xung quanh thấy cảnh , nhao nhao dừng chân xem.

Yến Từ Vãn cảm giác vô cùng tồi tệ, thầm nghĩ sẽ trùng hợp như chứ?

Nàng lập tức nhảy xuống lưng ngựa, tiến lên xem xét nam t.ử mặt đất, đợi rõ ngũ quan của , tia may mắn cuối cùng trong lòng nàng triệt để tan biến, hiện thực thật sự chính là trùng hợp như , chính là Phù Huy!

Hắn ngửa mặt đất, hai mắt trợn trừng, đồng t.ử co rút, biểu cảm cực kỳ kinh hãi, từng tia m.á.u tươi từ mắt tai miệng mũi chậm rãi rỉ .

Yến Từ Vãn đưa tay sờ thở của , gần như cảm nhận khí tức nữa.

Lúc Tiêu Vọng và Cửu thúc chạy tới.

Tiêu Vọng quen Phù Huy, ngờ Phù Huy xuất hiện ở đây, sửng sốt một chút lập tức tiến hành cấp cứu cho Phù Huy, đáng tiếc vô dụng, Phù Huy cuối cùng vẫn tắt thở.

Chưởng quầy và tiểu nhị trong khách điếm ven đường đều chạy , bọn họ thấy Phù Huy ngã mặt đất, dọa đến mức hét toáng lên, thu hút hàng xóm láng giềng đều cửa xem náo nhiệt, đường ngang qua cũng xúm , bọn họ đem Yến Từ Vãn và Phù Huy vây kín mít, mồm năm miệng mười bàn tán xôn xao.

“Vừa thấy , chính là vị nữ lang cưỡi ngựa tông trúng lang quân .”

“Lang quân đều thất khiếu lưu huyết , chắc chắn là hết cứu , tuổi còn trẻ gặp tai bay vạ gió , thật đáng tiếc!”

“Mau báo quan , đừng để nữ lang chạy mất!”

 

 

Loading...