Trọng Sinh Trong Quan Tài: Lật Án Minh Cung - Chương 273: Cái Chết Của Phù Huy

Cập nhật lúc: 2026-03-25 00:01:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Yến Từ Vãn trở về Trường Hồng Cư, nhanh liền chìm giấc ngủ.

Trong lúc mơ màng, nàng một trận tiếng kinh hô đ.á.n.h thức, khi mở mắt , nàng đang ở giữa khu chợ sầm uất của thành Trường An!

Trong lòng nàng tựa hồ sở cảm, lập tức cúi đầu , quả nhiên, bản hiện tại ở trạng thái hồn phách bán trong suốt.

Nàng đây là Ly hồn chi chứng phát tác .

Hai bên đường phố cửa hiệu san sát nối tiếp , những tấm biển hiệu tên cửa hàng bay phấp phới trong gió, con đường phía đám đông chặn kín, những tiếng kinh hô liên tiếp từ trong đám đông truyền .

“Người tắt thở !”

“Trời ơi, c.h.ế.t , mau thông báo cho sở phòng vệ thành gần đây!”

“Người ngựa tông , đầu vặn đập xuống đất mà c.h.ế.t đúng ? Các xem miệng đều hộc m.á.u , thật t.h.ả.m a!”

“Đừng để hai tên hung thủ cưỡi ngựa chạy thoát, là bọn chúng hại c.h.ế.t vị lang quân vô tội .”...

Yến Từ Vãn về phía đám đông.

Vì nàng là hồn phách, cho dù đám đông phía chen chúc chật như nêm cối, nàng vẫn thể dễ như trở bàn tay xuyên qua thể của quần chúng vây xem, thuận lợi tiến vòng trong.

Giờ phút mặt đất đang một cỗ t.h.i t.h.ể nam t.ử, thoạt ước chừng ba mươi tuổi, mặc hồ phục cổ lật màu xanh lục mà các lang quân quý tộc đương thời thường mặc, eo buộc đai da đen, sắc mặt tái nhợt như giấy, hai mắt trợn trừng, biểu cảm cực kỳ kinh hãi.

Trên dính đầy bụi đất, mắt tai miệng mũi đều chảy m.á.u, l.ồ.ng n.g.ự.c còn bất kỳ sự phập phồng nào, hiển nhiên là c.h.ế.t.

Bên cạnh thi thủ hai vị lang quân trẻ tuổi, bọn họ mỗi dắt một con ngựa.

Có lẽ là vì cảm nhận khí tức bất tường, hai con ngựa đều đang bồn chồn dậm chân vẫy đuôi, tựa như lập tức rời khỏi nơi .

Khi Yến Từ Vãn thấy hai vị lang quân trẻ tuổi , trong lòng liền đ.á.n.h thót một cái, là Lý Thừa Ca và Đỗ Lăng Châu!

Biểu cảm của hai bọn họ đều khó coi, quần chúng vây xem chặn kín đường lui của bọn họ, cho phép bọn họ rời khỏi hiện trường vụ án.

Rất nhanh, một tiểu đội Kim Ngô Vệ tin chạy tới.

Tiểu đội trưởng đầu khi c.h.ế.t, lập tức biến sắc, vội vàng sang đồng bạn bên cạnh thấp giọng câu gì đó, vì cách khá xa, Yến Từ Vãn thể rõ nội dung cụ thể.

Một tên Kim Ngô Vệ chen khỏi đám đông, xoay lên ngựa nhanh ch.óng rời khỏi nơi .

Đám Kim Ngô Vệ tra hỏi quần chúng vây xem tại hiện trường, đại khái ngọn nguồn sự việc.

“Vừa lang quân đột nhiên từ trong khách điếm chạy , kết quả vặn đụng hai vị lang quân cưỡi ngựa , lang quân bất hạnh tông ngã lăn đất, ót đập mạnh xuống đất, tại chỗ liền cử động nữa, tông chính là hai kẻ đó!”

Đám Kim Ngô Vệ nương theo hướng ngón tay của nhân chứng sang, thấy Lý Thừa Ca và Đỗ Lăng Châu đang bên cạnh.

Đỗ Lăng Châu dẫn đầu biện bác: “Là đột nhiên xông chúng giật , ngựa của chúng kinh hãi mới mất khống chế cẩn thận tông , chuyện thể trách chúng !”

Lý Thừa Ca lên tiếng, hai mắt chằm chằm thi thủ mặt đất, đang suy nghĩ điều gì.

Hiện trường nhiều chứng như , đám Kim Ngô Vệ nhận định c.h.ế.t là do Đỗ Lăng Châu và Lý Thừa Ca cưỡi ngựa tông c.h.ế.t, bọn họ bắt giữ hai mang .

Đỗ Lăng Châu phục, lớn tiếng hô: “Cho dù là do chúng tông, nghĩa là nhất định là do chúng hại c.h.ế.t, tốc độ cưỡi ngựa của chúng nhanh, đến mức đem một nam nhân trưởng thành như tông c.h.ế.t, các thể chỉ dựa dăm ba câu của khác liền định tội chúng !”

Lúc Lý Thừa Ca cũng mở miệng, : “Nên để ngỗ tác khám nghiệm t.ử thi cho , xem rốt cuộc vì mà c.h.ế.t?”

“Kim Ngô Vệ chúng phá án tự chương trình, cần các ngươi chỉ tay năm ngón, các ngươi ngậm miệng thành thành thật thật theo chúng , bằng đừng trách chúng khách khí.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-trong-quan-tai-lat-an-minh-cung/chuong-273-cai-chet-cua-phu-huy.html.]

Đỗ Lăng Châu kêu gào: “Ta chính là Nhị lang quân của Đỗ gia ở Đông Đô, cha là Hộ Quốc công! Các dám động thử xem?!”

Ai ngờ đám Kim Ngô Vệ khi lời , thái độ cũng bất kỳ sự chuyển biến nào.

Tiểu đội trưởng đầu : “Bất kể cha ngươi là ai, ngươi ở trong thành Trường An g.i.ế.c , liền bắt buộc xử lý theo pháp luật!”

Đỗ Lăng Châu tức giận đến mức sắc mặt đỏ bừng, tại chỗ liền rút đao đ.á.n.h với đối phương, Lý Thừa Ca bên cạnh đưa tay cản .

“Đừng kích động.”

Đỗ Lăng Châu hận hận : “Chẳng lẽ chúng thật sự ngậm bồ hòn ngọt? Người nọ rõ ràng là tự đ.â.m sầm , chừng là cố ý tới ăn vạ chúng !”

“Hẳn là .”

“Ngươi xác định ?”

Lý Thừa Ca liếc thi thủ mặt đất, thần tình cực kỳ phức tạp: “Người là nhi t.ử của Tả Kiêu Vệ Đại tướng quân - Phù Huy, dựa gia thế bối cảnh của , đáng đ.á.n.h đổi tính mạng để ăn vạ chúng .”

Đỗ Lăng Châu kinh hãi, trợn to mắt về phía thi thủ, khó tin hỏi: “Hắn thật sự là Phù Huy? Ngươi lầm chứ?”

Một trận tiếng vó ngựa dồn dập từ phương xa truyền đến.

Yến Từ Vãn theo tiếng , thấy một võ tướng trung niên cưỡi ngựa phi như bay tới, những khác mặt tại hiện trường cũng đều thấy âm thanh, nhao nhao đầu tới, đám Kim Ngô Vệ khi tới là ai, lập tức thúc giục đám đông vây xem tại hiện trường dạt sang một bên.

Ngựa còn vững, võ tướng nhảy xuống lưng ngựa, lao thẳng tới thi thủ mặt đất.

Đám Kim Ngô Vệ hướng về phía ông xoa thủ hành lễ: “Thuộc hạ bái kiến Đại tướng quân!”

Người tới chính là Tả Kiêu Vệ Đại tướng quân chấp chưởng Tả Kim Ngô Vệ - Phù Tranh, ông hẳn là tin tức liền vội vã chạy tới, vẫn còn mặc quan bào của võ tướng, ngoại hình hẳn là năm mươi tuổi, khóe mày đuôi mắt chút nếp nhăn, bởi vì quanh năm luyện võ, hình ông vẫn duy trì trạng thái khôi ngô cường tráng.

Giờ phút chân mày ông nhíu c.h.ặ.t, sắc mặt cực kỳ lo âu, khi ông rõ dung mạo của c.h.ế.t mặt đất, hai mắt ông từ từ trợn to, thể cứng đờ tại chỗ, ngây ngẩn cả một lúc lâu mới mãnh liệt nhào tới, ôm chầm lấy đầu c.h.ế.t, khó tin run rẩy gọi.

“A Huy, A Huy, con ? Con mở mắt A gia , A gia chỉ một đứa con trai là con, con thể để đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh a!”

Nói ông thất thanh rống lên, nước mắt từ má cuồn cuộn tuôn rơi.

Quần chúng vây xem tại hiện trường thấy cảnh tượng , xúc động, đều chút cảm thương.

Hai mắt Phù Tranh đỏ ngầu, khàn giọng hỏi: “Là kẻ nào g.i.ế.c con ?”

Tiểu đội trưởng Kim Ngô Vệ đem lời nhân chứng lặp một , Phù Tranh xong bi phẫn đan xen, dậy rút đao , liền tại chỗ g.i.ế.c c.h.ế.t hai tên hung thủ để báo thù cho nhi t.ử của .

trong khoảnh khắc thấy Lý Thừa Ca, Phù Tranh đột nhiên dừng bước.

Ông tựa như dám tin hỏi: “Tấn Vương điện hạ! Sao là ngài?”

Lời , mặt tại hiện trường bao gồm cả Yến Từ Vãn, đều kinh hãi.

Thì phận thật sự của Lý Thừa Ca là Tấn Vương!

Bàn tay nắm hoành đao của Phù Tranh khẽ run rẩy, ông chằm chằm Lý Thừa Ca hồi lâu, thoạt nội tâm đang trải qua sự giằng xé kịch liệt, qua một lúc lâu, ông mới chậm rãi thu đao vỏ, khàn giọng .

“Cho dù ngài là thiên hoàng quý trụ, g.i.ế.c cũng đền mạng, cho dù liều cái mạng già cũng đòi công đạo cho A Huy, , mang hai tên nghi phạm g.i.ế.c tới Đại Lý Tự!”

“Rõ.”

 

 

Loading...