Trọng Sinh Trong Quan Tài: Lật Án Minh Cung - Chương 172: Chu Đáo
Cập nhật lúc: 2026-03-24 23:58:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Vọng dằn vặt suốt cả một đêm, vô suy nghĩ u ám lảng vảng trong đầu , ngừng phỉ nhổ bản trong lòng, nhưng khống chế dòng suy tư của .
Lúc nụ rạng rỡ của Ninh Từ, đột nhiên hạ quyết tâm.
Thanh mai trúc mã thì ?
Hắn thể giúp Ninh Từ chiêu hồn, Ninh Từ thể giải độc cho , bọn họ là sự cứu rỗi duy nhất của , mối quan hệ giữa bọn họ còn khăng khít hơn cả thanh mai trúc mã!
Đây là duyên phận do ông trời sắp đặt, , thì nắm bắt cho thật , tận nhân sự thính thiên mệnh, chỉ cần nỗ lực , cho dù cuối cùng vẫn thể đến với , cũng sẽ quá hối hận.
Đợi hai dùng xong bữa sáng, Yến Từ Vãn lặng lẽ rời khỏi dịch trạm từ cửa .
Nàng chờ bên cạnh quan đạo, bao lâu liền thấy Tiêu Vọng từ cửa chính dịch trạm bước , theo còn Đỗ Lăng Châu và Hoài Nghiên.
Hôm nay là một ngày râm mát, bầu trời xám xịt mờ mịt.
Tiêu Vọng và Yến Từ Vãn cùng đến gần cổng thành, đợi bao lâu, liền thấy một chiếc xe ngựa quen thuộc từ trong thành , phụ trách đ.á.n.h xe chính là Cửu Thúc và Tra Bỉnh Lương, Lý Thừa Ca cưỡi ngựa, thong thả theo xe ngựa.
Xe ngựa dừng mặt Yến Từ Vãn và Tiêu Vọng.
Cửu Thúc nhảy xuống xe, từ trong n.g.ự.c lấy một phong thư đưa cho Tiêu Vọng.
“Lục Lang, tối qua về đến khách trạm, liền thông báo gửi đến phong thư , là gửi cho ngươi.”
Tiêu Vọng bóc thư , mở giấy thư, nhanh ch.óng xong nội dung bên trong.
Hắn ngước mắt chạm ánh mắt tò mò của Yến Từ Vãn, giải thích: “Đây là thư tổ phụ cho , tổ phụ trưởng đang đảm nhiệm chức Huyện lệnh ở Cẩm Huyện, nay nhiệm kỳ ba năm mãn, cuối năm là thể về Trường An thuật chức, tổ phụ bảo và trưởng cùng về Trường An, như đường cũng dễ bề chiếu ứng.”
Yến Từ Vãn hỏi: “Cẩm Huyện ở ?”
“Ở Ích Châu, chúng từ đây đến Trường An, sẽ ngang qua Ích Châu.”
“Đã là tiện đường, thì thôi.”
Tiêu Vọng gật đầu đáp một tiếng .
Hắn cất giấy thư , thầm nghĩ đợi đến Cẩm Huyện, thể nhờ đại giúp đỡ cho Ninh Từ một tờ quá sở.
Đây vẫn chỉ là suy nghĩ của , cuối cùng , cho nên đem chuyện cho Yến Từ Vãn .
Tra Bỉnh Lương mang ghế ngựa tới, mời Yến Từ Vãn lên xe.
Tiêu Vọng thì giống như Lý Thừa Ca cưỡi ngựa theo bên cạnh xe, Đỗ Lăng Châu và Hoài Nghiên lập tức cưỡi ngựa bám theo, Lý Thừa Ca thấy bọn họ, lập tức hỏi:
“Đỗ Nhị Lang, ngươi cứ theo chúng gì?”
Đỗ Lăng Châu lý lẽ hùng hồn : “Con đường của nhà ngươi, thích thì đó, ngươi quản chắc!”
Lý Thừa Ca ha hả, ngữ khí lạnh lẽo: “Nói đừng chắc chắn quá, nếu thực sự tính toán chi li, bộ đường sá trong thiên hạ đều coi như là của nhà .”
Đỗ Lăng Châu thấy lời , là nghĩ tới điều gì, mà hiếm khi lên tiếng phản bác.
Trong xe ngựa, Yến Từ Vãn thấy tiếng trò chuyện bên ngoài, nàng vốn nghi ngờ phận của Lý Thừa Ca đơn giản, lúc như , liền càng thêm chắc chắn với suy đoán của .
“A Từ, đây là áo choàng mới mua cho ngươi, ngươi mặc thử xem, vặn ?”
Triều Lộ , đưa qua một chiếc áo choàng màu xanh tuyết.
Yến Từ Vãn hồn .
Nàng nhận lấy áo choàng sờ thử, cảm giác vô cùng mềm mại mịn màng, nàng hỏi: “Ngươi mua lúc nào ?”
“Vừa lúc khỏi thành ngang qua một tiệm y phục, cố ý xuống xe tiệm mua chiếc áo choàng , vì là mua đồ may sẵn, cũng kích cỡ vặn ? Ngươi mặc thử xem, nếu , sẽ sửa giúp ngươi.”
Yến Từ Vãn lập tức khoác áo choàng lên , nhưng vì gian trong xe hạn, nàng thể lên xem độ dài ngắn phù hợp ?
Nàng chân thành : “Rất ấm, cảm tạ ngươi, ngươi thực sự quá chu đáo .”
Triều Lộ ngượng ngùng lên: “Ngươi thích là .”
Yến Từ Vãn nắm lấy tay nàng: “Có một bằng hữu như ngươi, thực sự quá may mắn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-trong-quan-tai-lat-an-minh-cung/chuong-172-chu-dao.html.]
Triều Lộ khen đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng: “Chỉ là một chiếc áo choàng mà thôi.”
“Trọng điểm là áo choàng, mà là tâm ý của ngươi, nhất định sẽ trân trọng tâm ý của ngươi thật .” Yến Từ Vãn với nàng đến cong cả khóe mắt.
Triều Lộ tự chủ cũng theo, tâm ý của nhận sự trân trọng của đối phương, điều còn khiến nàng cảm thấy vui vẻ hơn cả việc bản nhận quà.
Xe ngựa men theo quan đạo tiến về phía , mãi đến khi trời tối mới dừng .
Bọn họ tìm một dịch trạm bên cạnh quan đạo để dừng chân.
Yến Từ Vãn quá sở, thể ở dịch trạm, nàng chỉ thể đợi bên ngoài dịch trạm, đợi đến lúc đêm khuya thanh vắng, trong dịch trạm đều ngủ say, nàng mới thi triển khinh công trèo qua tường viện, lặng lẽ lẻn dịch trạm.
Tiêu Vọng vẫn ngủ, vẫn luôn trong hậu viện chờ đợi, thấy Yến Từ Vãn đến, thấp giọng :
“Đi theo .”
Yến Từ Vãn theo tiến về phía , nàng đột nhiên lên tiếng gọi : “Tiêu Lục, cái trả cho ngươi.”
Tiêu Vọng đầu, thấy nàng đưa qua một chiếc hồ cừu gấp gọn gàng ngăn nắp.
Đó là hồ cừu của , vì nàng đem áo choàng của tặng cho khác, liền đem hồ cừu của cho nàng mượn.
Tiêu Vọng nhận lấy hồ cừu, ánh mắt vô tình lướt qua nàng, hỏi: “Ngươi mua áo choàng mới lúc nào ?”
“Đây mua, là khác tặng .”
Nghe , trong lòng Tiêu Vọng chùng xuống, mặt bất động thanh sắc: “Là vị nào chu đáo như ?”
Yến Từ Vãn : “Là A Lộ, nàng đặc biệt mua tặng .”
Cảm giác chua xót mới nhen nhóm trong lòng Tiêu Vọng lập tức tan biến.
Hóa là Triều Lộ, là kẻ lộn xộn nào khác.
Tiêu Vọng chú ý tới vạt áo choàng Yến Từ Vãn quết đất, chủ động : “Áo choàng của ngươi dài, giúp ngươi sửa ngắn một chút nhé.”
Yến Từ Vãn cảm tạ ý của , và bày tỏ cần phiền .
Tiêu Vọng rũ mắt xuống, lộ vẻ thất vọng: “Ngươi chê bai đường kim mũi chỉ của ? Cũng , nữ công của quả thực bình thường.”
Nói xong còn tự trào một tiếng.
Yến Từ Vãn: “...”
Cảm giác tội đột ngột ập đến là đây?
Nàng chỉ đơn thuần gây thêm rắc rối cho mà thôi!
Tiếp theo Tiêu Vọng thêm một lời nào nữa, lặng lẽ dẫn Yến Từ Vãn đến cửa phòng khách, Triều Lộ ở trong phòng thấy động tĩnh, lập tức chạy mở cửa.
Nàng thấy Yến Từ Vãn đến, lập tức : “Mau , nước nóng để dành cho ngươi .”
Yến Từ Vãn sang Tiêu Vọng, thấy một tiếng xoay rời .
Nàng bước phòng khách, cởi áo choàng , bắt đầu rửa mặt.
Triều Lộ cầm lấy chiếc áo choàng nàng cởi , : “Áo choàng dài , giúp ngươi sửa nhé.”
Động tác rửa mặt của Yến Từ Vãn khựng , nàng tự chủ nhớ tới dáng vẻ thất vọng của Tiêu Vọng, nàng : “Không vội, ngủ , thời gian còn sớm nữa, dưỡng đủ tinh thần ngày mai mới dễ tiếp tục lên đường.”
Triều Lộ : “Không , nhanh là sửa xong thôi.”
Nói xong nàng liền lấy kim chỉ và kéo , bắt đầu cắt may áo choàng.
Yến Từ Vãn thấy nàng bắt đầu bắt tay , liền mặc kệ nàng.
Đợi đến sáng sớm hôm , Yến Từ Vãn khoác lên chiếc áo choàng sửa xong, nàng do dự một lát, cuối cùng vẫn đem cả khăn quàng cổ và găng tay do Tiêu Vọng tặng đeo .
Nàng và Triều Lộ xách tay nải cùng khỏi cửa, thấy Tiêu Vọng từ phòng khách đối diện bước .