Trọng Sinh Trong Quan Tài: Lật Án Minh Cung - Chương 155: Bại Lộ Thân Phận
Cập nhật lúc: 2026-03-24 19:14:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Từ Vãn Thụy Tuyết lâu đang ngọn lửa nuốt chửng, trong ánh lửa hừng hực cháy đó, phảng phất thể thấy bóng dáng mỏng manh của Lăng Nương.
Nàng bất giác cất bước, về phía Thụy Tuyết lâu.
Một bàn tay chợt từ phía vươn , nắm lấy cánh tay nàng.
“Nguy hiểm, đừng qua đó!”
Yến Từ Vãn thể dừng bước, nàng đầu , thấy nắm lấy là Tiêu Vọng.
Phía , Tư Bất Bình, Triều Lộ, Đỗ Lăng Châu và những khác cũng đều chạy tới.
Giọng của Yến Từ Vãn vô cùng gian nan: “Lăng Nương thể ở trong Thụy Tuyết lâu ngoài.”
Triều Lộ khó tin về phía Thụy Tuyết lâu, lẩm bẩm hỏi: “Sao thành thế ?”
Tiêu Vọng trầm giọng : “Có lẽ là vì Lăng Nương chuyện năm xưa chân tướng đại bạch, tra tiếp nữa phận của nàng nhanh sẽ bại lộ, cho nên nàng liền kéo Sở Vọng Sơn cùng đồng quy vu tận.”
Tư Bất Bình hạ lệnh cho các Nội Vệ giúp đỡ cùng dập lửa.
Tuy nhiên ngọn lửa quá lớn, căn bản thể dập tắt, cuối cùng chỉ đành ép từ bỏ.
Cũng may xung quanh đều là tuyết đọng, ngọn lửa thể lan sang các gian nhà khác.
Trận hỏa hoạn kéo dài mãi cho đến chạng vạng tối.
Gió lạnh nổi lên, những bông tuyết lả tả rơi xuống.
Vậy mà tuyết rơi .
Trong Du Phong đường, cuộc thẩm vấn kéo dài suốt một buổi chiều, Phù Bạch khi chỉnh lý xong lời khai của bốn Hạ Xuân Chước, Chu Khởi, Liên Trụy Phương, Phương Tri Hữu, liền đưa đến tay Tư Bất Bình.
Tư Bất Bình sai gọi Yến Từ Vãn tới, kết quả chỉ Yến Từ Vãn đến, Tiêu Vọng cũng theo tới.
“Ta nhớ là chỉ mời một Ninh Từ.” Tư Bất Bình ghế, nhàn nhã tới.
Tiêu Vọng chắp tay hành lễ, kiêu ngạo siểm nịnh : “Ta lửa ở Thụy Tuyết lâu cuối cùng cũng tắt , đặc biệt đến đây báo cho Đại các lĩnh chuyện , tình cờ A Từ cũng đến đây, liền cùng nàng kết bạn mà đến, mong Đại các lĩnh lượng thứ cho sự quấy rầy đường đột của tại hạ.”
Tư Bất Bình nhạt giọng : “Chỉ là chuyện một câu thôi, Tiêu Lục Lang cần đích chạy chuyến , để Ninh Từ chuyển lời là .”
“Tiêu mỗ cảm thấy vẫn là đích qua đây một tiếng thì thỏa đáng hơn.”
“Ừm, , bây giờ ngươi thể .”
Tiêu Vọng cũng nhất quyết tìm cớ nán đây , hướng về phía Yến Từ Vãn ôn tồn : “Ta ở bên ngoài đợi nàng, chuyện gì chỉ cần gọi một tiếng là .”
Yến Từ Vãn gật đầu đáp ứng: “Được.”
Đợi khi Tiêu Vọng rời , Tư Bất Bình nở nụ đầy thâm ý, : “Tiêu Lục Lang thoạt vô cùng căng thẳng vì ngươi, chẳng lẽ cảm thấy sẽ gia hại ngươi ?”
“Tiêu Lục hẳn là ý , chỉ đơn thuần là quan tâm bằng hữu mà thôi.”
“Bằng hữu?” Nụ của Tư Bất Bình càng trở nên đáng suy ngẫm.
Yến Từ Vãn mối quan hệ giữa và Tiêu Vọng chút mập mờ, nhưng dù thế nào nữa, đây đều là chuyện riêng của nàng và Tiêu Vọng, nàng cần đặc biệt giải thích những chuyện với ngoài.
Nàng trực tiếp hỏi: “Không Đại các lĩnh gọi tới đây, là dặn dò gì?”
Tư Bất Bình nàng thật sâu, đó mới lấy lời khai , : “Lời khai của bốn Hạ Xuân Chước đều ở đây.”
Yến Từ Vãn đang định đưa tay nhận, thì thấy Tư Bất Bình ngay đó thêm một câu.
“Hạ Xuân Chước quen ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-trong-quan-tai-lat-an-minh-cung/chuong-155-bai-lo-than-phan.html.]
Trong lòng Yến Từ Vãn kinh hãi, tay cứng đờ giữa trung.
Lẽ nào Hạ Xuân Chước khai phận thật sự của nàng?
Đại não nàng vận hành với tốc độ ch.óng mặt, suy nghĩ xem tiếp theo nên đối phó thế nào, một lát nàng lộ vẻ kinh ngạc: “Sao như ?”
Tư Bất Bình chằm chằm ngưng thị nàng, ánh mắt sắc bén mang tính xuyên thấu cực mạnh phảng phất như thấu lớp da thịt của nàng, thấu nội tâm của nàng.
Nàng đến mức da đầu căng cứng, nhịp tim bất giác đập nhanh hơn.
Tư Bất Bình nhanh chậm tiếp tục : “Hạ Xuân Chước đây khi ăn ở Tây Châu, từng tình cờ gặp qua ngươi trong một buổi thọ yến.”
Yến Từ Vãn cực lực giữ bình tĩnh: “Còn chuyện như ? Sao nhớ là từng gặp ?”
“Hắn còn , lúc đó ngươi đang ở cùng mẫu của ngươi.”
Yến Từ Vãn cảm thấy lòng bàn tay đang ứa mồ hôi, nàng khẽ nhíu mày, dáng vẻ vô cùng khó hiểu: “Ta quả thực thường xuyên cùng mẫu ngoài xã giao, nhưng thật sự từng gặp Hạ Xuân Chước, lẽ nào là vì chú ý tới ?”
Tư Bất Bình rút tờ giấy cùng từ xấp lời khai đó, đưa đến mặt Yến Từ Vãn.
Yến Từ Vãn nhận lấy xem thử, phát hiện đây chính là lời khai của Hạ Xuân Chước.
Hạ Xuân Chước chỉ từng gặp Yến Từ Vãn trong thọ yến của Thứ sử phu nhân Tây Châu, mà còn phận thật sự của Yến Từ Vãn thực chất là Nhạc Du Quận chúa. Sở dĩ nàng che giấu phận, là vì nàng gả cho Thái t.ử, nhưng Thánh nhân hạ chỉ ban hôn, nàng cách nào kháng cự. Thế là nàng và a tỷ nghĩ cách gả , để a tỷ thế nàng đến Trường An thành hôn với Thái t.ử, còn nàng thì lặng lẽ trốn về Tây Châu.
Yến Từ Vãn xem xong lưng toát một tầng mồ hôi lạnh.
Lời khai của Hạ Xuân Chước một khi chứng thực, chỉ nàng gánh tội danh kháng chỉ, mà ngay cả phụ nàng cũng sẽ liên lụy.
nàng thể sự thật, bởi vì Yến Đinh Vũ là a tỷ của nàng, Yến Đinh Vũ mạo danh phận Nhạc Du Quận chúa gả cho Thái t.ử, cũng là phạm tội danh khi quân võng thượng.
Tây Châu Vương vốn dĩ Thánh nhân kiêng dè vì nắm giữ trọng binh, nếu như tội trạng của Yến Đinh Vũ Thánh nhân , ông thể sẽ lấy cớ để liên lụy đến Tây Châu Vương, ép buộc Tây Châu Vương giao binh quyền. Tây Châu Vương sẽ chờ c.h.ế.t, cuối cùng thể sẽ ép đến mức khởi binh tạo phản.
Yến Từ Vãn nhớ cảnh tượng từng thấy trong mộng, chiến hỏa liên miên, bách tính ép rời bỏ quê hương, lượng lớn ruộng đồng bỏ hoang, thiên hạ dân chúng lầm than.
Nàng hy vọng cảnh tượng thê t.h.ả.m trong mộng đó biến thành hiện thực.
Nàng ngẩng đầu Tư Bất Bình đang mặt, gằn từng chữ một .
“Hạ Xuân Chước đang dối, căn bản là Nhạc Du Quận chúa gì cả!”
Kế sách hiện tại, chỉ thể c.h.ế.t cũng thừa nhận.
Dù Hạ Xuân Chước cũng chứng cứ, chỉ dựa lời suông của , thể chứng minh nàng chính là Nhạc Du Quận chúa thật sự.
Bây giờ chỉ cần nàng thể thuyết phục Tư Bất Bình tin tưởng , cục diện vẫn còn cơ hội xoay chuyển.
Tư Bất Bình khẽ nhướng mày, tựa như hiểu: “Tại nhắm ngươi mà bịa đặt loại lời dối vô căn cứ ?”
“Có lẽ là vì từng tra Hạ Xuân Chước quan hệ với Hắc thị. Không giấu gì ngài, và Tiêu Lục Lang cùng những khác sở dĩ đặc biệt đến Mộng Điệp sơn trang, là vì từng lục soát một bức mật hàm A Thuận, mật hàm đó ngày ba mươi tháng mười, Mộng Điệp sơn trang, phần lạc khoản ở cuối là Hạ .”
Sau đó Yến Từ Vãn đem quá trình vì mua quá sở, cùng Tiêu Vọng, Lý Thừa Ca từ nhà tắm của A Thuận thâm nhập Hắc thị sơ qua một lượt.
Như , quá sở nàng mua từ Hắc thị thể sẽ tịch thu, nhưng hai cái hại so sánh lấy cái nhẹ hơn, so với việc bại lộ phận, nàng thà chịu cảnh trở thành hắc hộ.
Tư Bất Bình hỏi: “Mật hàm ?”
Yến Từ Vãn mở hà bao của , lấy từ trong đó một tờ giấy thư gấp thành hình tam giác.
Nàng đưa tờ giấy qua.
Tư Bất Bình nhận lấy mở , xem xong nội dung bên , : “Ý của ngươi là, Hạ Xuân Chước là vì để ngươi tiết lộ chuyện liên quan đến Hắc thị ngoài, cho nên mới cố ý dối để ngươi trị tội, đúng ?”