Yến Từ Vãn giường bốn ngày.
Trong bốn ngày , nàng mỗi ngày ngoài ăn cơm t.h.u.ố.c thì là nghỉ ngơi, vết thương khôi phục .
Đợi đến ngày thứ năm, Yến Từ Vãn thể xuống đất, để dìu đỡ .
Lưu Thị gò bó nàng, mặc cho nàng khắp nơi trong phủ, điều kiện duy nhất là bên cạnh nàng bắt buộc Lục Hoa theo.
Hôm nay ánh nắng tươi sáng, gió mát hiu hiu, Yến Từ Vãn dạo quanh hơn nửa phủ họ Triều.
Nàng rõ ràng đây từng đến nơi , nhưng những gì nàng thấy thấy hôm nay, giống y hệt như phủ họ Triều mà nàng thấy trong mộng.
Đây tuyệt đối là trùng hợp!
Có lẽ nàng đoán đúng , đó là mộng, mà là một dự tri.
Cuối cùng nàng dừng một tòa các lâu.
Nàng ngẩng đầu tấm biển các lâu, ba chữ Tùng Đào các.
Sau khi hồn phách nàng ly thể biến thành quỷ hồn, nhốt trong phủ họ Triều cách nào thoát ly, cho đến khi nàng tìm theo tiếng đàn đến tòa Tùng Đào các , nàng mới thể hồi hồn.
Yến Từ Vãn trong xem thử.
Nàng tận mắt kiểm chứng, thứ trong Tùng Đào các giống với những gì nàng thấy đêm đó ?
nàng mới cất bước, Lục Hoa kéo .
“Ninh nương t.ử, ngươi thể trong.”
Yến Từ Vãn lộ vẻ khó hiểu: “Vì ?”
Lục Hoa là khó xử, do dự nên thật .
Yến Từ Vãn Tùng Đào các một cái, nhíu mày hỏi: “Lẽ nào bên trong ở thứ đồ dơ bẩn gì thể gặp ?”
Lục Hoa vội vàng bịt miệng nàng : “Ngươi đừng bậy! Trong phủ chúng sạch sẽ vô cùng, gì thứ đồ dơ bẩn nào? Lời ngàn vạn đừng để Tiêu Lục Lang thấy, kẻo sinh hiểu lầm.”
Yến Từ Vãn đẩy tay nàng , hoảng nhiên : “Hóa ở bên trong là Tiêu Lục Lang a!”
Thấy nàng đoán , Lục Hoa cũng che giấu nữa, thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-trong-quan-tai-lat-an-minh-cung/chuong-11-tieng-dan-tu-tung-dao-cac.html.]
“Ngươi hiện tại là nhị nương nhà họ Triều đang đợi gả, Tiêu Lục Lang là ngoại nam, các nếu lén lút gặp mặt, e rằng rước lấy lời đàm tiếu.”
Yến Từ Vãn một cái: “Ta và hôn ước, gặp một thì ? Nay bên ngoài ít nữ lang đều thể ngoài ăn, trong cung cũng nữ quan, ngày thường gặp dịp lễ tết, các lang quân và nữ lang trẻ tuổi còn hẹn kết bạn cùng du ngoạn. Ta hiện tại chẳng qua là gặp mặt vị hôn phu của một , hơn nữa bên cạnh còn ngươi theo, tính là tư tương thụ thụ, cho dù ngoài cũng sẽ gì.”
Lục Hoa nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, khổ sở cầu xin.
“Chủ quân dặn dò, thể để ngươi tiếp xúc với Tiêu Lục Lang, cầu xin ngươi, đừng để nô tỳ chủ quân trách phạt.”
Yến Từ Vãn thấy nàng gấp đến mức hốc mắt đều đỏ lên , nàng là thực sự sợ hãi, chỉ đành đổi chủ ý.
“Được , chúng nơi khác dạo.”
Lục Hoa lập tức nín mỉm , vội vàng dìu nàng rời .
Hai đến nghỉ ngơi trong lương đình bên cạnh ao hoa sen.
Yến Từ Vãn tỏ ý khát, uống nước.
“Nô tỳ lấy nước , ngươi ở đây đợi một lát.” Lục Hoa xoay hai bước, chút yên tâm, đầu hồ nghi hỏi, “Ngươi sẽ nhân lúc rời mà chạy lung tung chứ?”
Yến Từ Vãn bất đắc dĩ : “Ta đối với nơi quen, dám chạy lung tung? Lỡ như lạc thì ? Hơn nữa hiện tại trọng thương lành, hai bước dừng nghỉ ngơi lấy , thể chạy a?”
Lục Hoa nghĩ cũng đúng, Ninh Từ sinh nhược liễu phù phong, một cái là loại thiên kim quý nữ kiều dưỡng mà lớn lên, hơn nữa nàng nay trọng thương, đường đều dìu, cho dù thả nàng , nàng cũng mấy bước.
Thế là Lục Hoa chần chừ nữa, rảo bước xa.
Đợi bóng lưng Lục Hoa biến mất ở cuối tầm mắt, Yến Từ Vãn dậy, nàng sải bước khỏi lương đình, thẳng về phía Tùng Đào các.
Vừa dọc đường tới, nàng nhớ đường rõ ràng.
Rất nhanh nàng men theo đường cũ trở Tùng Đào các.
Lúc bốn bề vắng lặng, Yến Từ Vãn chần chừ, tiến lên gõ cửa.
Rất nhanh cửa phòng mở , mở cửa là một đại thúc trung niên chừng ba mươi tuổi, mặc trường sam tay hẹp màu sẫm, mày rậm mắt sâu, đường nét khuôn mặt cực kỳ cương nghị, cằm lưu gốc râu lún phún xanh nhạt.
Hắn nữ lang ngoài cửa, lễ phép dò hỏi: “Xin hỏi ngươi là?”
Yến Từ Vãn mỉm : “Ta là nhị nương t.ử nhà họ Triều, đến tìm Tiêu Lục Lang.”