Trọng sinh trở về. ta diệt sạch nhà cha ruột cặn bã - Chương 76: Thái tử đến Lương Thành

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:34:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cữu cữu thoát khỏi nguy hiểm, nhưng thể vẫn vô cùng suy yếu. Để tỉnh , cần ít nhất nửa canh giờ nữa.

 

Tô Vãn nghỉ một lát, khi khôi phục chút thể lực, nàng mới dậy ngoài. Trước khi rời , nàng còn đặt một đạo kết giới vô hình quanh Tô Minh Sơn, lúc mới an tâm rời khỏi.

 

Trong gian của nàng chuẩn công cụ, nhưng một thanh đoản kiếm. Nàng dùng thanh đoản kiếm sức cạy các tinh thạch vách đá.

 

Quá nhiều, căn bản thể cạy hết .

 

Nàng chỉ chọn mấy chục tinh thạch lớn hơn, còn sẽ đợi khi nào cơ hội . Nàng cũng để một ít để nuôi dưỡng thảo d.ư.ợ.c xung quanh.

 

Rời khỏi hang động, nàng đến một nơi tương đối trống trải, vung một chưởng thật mạnh xuống đất.

 

"Hừ!" Chỉ nàng khẽ quát một tiếng, trong chớp mắt đất liền rung núi chuyển.

 

"Ầm ầm --"

 

Mặt đất chưởng mang đầy linh lực của nàng nổ tung một cái hố sâu, đất cát bay tung tóe. Nàng vung tay khẽ gọi, liền thu hết đất cát bay tán loạn trong gian.

 

"Chuyện gì xảy ? Rồng đất trở ?" Dung Hoài và những tìm kiếm tới gần, cảm nhận mặt đất đang rung chuyển nhẹ.

 

Tiếng rung kéo dài mười mấy mới chịu dừng.

 

Họ núi, mà con đường thẳng tiến xuống đáy vực. "Ở phía , xem ." Dung Hoài dẫn đầu, điên cuồng chạy nhanh về phía .

 

Tô Vãn thu thập một lượng đất đai khổng lồ, chất thành một ngọn đồi nhỏ.

 

Thu thập xong, nàng bắt đầu tìm kiếm thảo d.ư.ợ.c xung quanh, di chuyển tất cả linh thực biến dị trong gian bản mệnh.

 

Cảm thấy thời gian gần đủ, nàng trở hang động.

 

Vừa trở hang động, Tô Minh Sơn tỉnh . Tô Vãn mừng rỡ khôn xiết: "Cữu cữu, tỉnh !"

 

"Vãn... Vãn... Con, con tìm ?" Nhìn thấy Tô Vãn, Tô Minh Sơn vô cùng kinh ngạc.

 

Tô Vãn mắt hoe đỏ, nghẹn ngào : "Bởi vì chúng , tâm linh tê (tâm linh tương thông) mà."

 

Tô Minh Sơn , vành mắt đỏ hoe, cổ họng càng thêm nghẹn : "Ừm, một nhà thì tâm linh tê."

 

Nói xong, vịn vách đá chậm rãi dậy, kinh ngạc phát hiện vết thương của còn nặng như .

 

Tô Minh Sơn vô cùng kinh ngạc, l.i.ế.m môi, vị đắng chát vẫn còn đọng đầu lưỡi. Nghĩ đến Tô Vãn còn một Thần Y sư phụ, kinh ngạc hỏi: "Vãn Vãn, con cho cữu cữu uống t.h.u.ố.c ?"

 

Tô Vãn đỡ tay Tô Minh Sơn, chậm rãi tiến về phía . Nghe , nàng thật ngọt ngào: " nha, cữu cữu. Thần Y sư phụ con thiên tư thông tuệ, học gì cũng nhanh lắm."

 

"Đáng tiếc, thích giao thiệp với ngoài, chịu về thôn gặp nhà của Vãn Vãn."

 

"Không Vãn Vãn, chỉ cần Thần Y sư phụ thích con, nguyện ý truyền thụ y thuật cho con, những chuyện khác đều quan trọng."

 

Nghe , Tô Vãn rạng rỡ, còn : "Cữu cữu cứ yên tâm, Thần Y sư phụ thích con. Con học nhiều thứ từ ."

 

"Những thứ đó, con một cái là hiểu ngay, con thông minh , cữu cữu?"

 

"Đương nhiên ! Vãn Vãn nhà chúng là đứa trẻ thông minh nhất bộ Bắc Hạ, bất kể là học võ học y, đều thông suốt ngay lập tức. Hơn nữa, thể chất còn dị bẩm hơn thường." Giọng Tô Minh Sơn tràn đầy sự kiêu hãnh.

 

Tô Vãn ha hả: "Ha ha, Quý sư phụ và Thần Y sư phụ đều khen Vãn Vãn như ."

 

Giờ đây, nàng dối thành thạo.

 

"Cữu cữu, cẩn thận bước chân." Đường dễ, Tô Vãn thỉnh thoảng nhắc nhở Tô Minh Sơn.

 

Tô Minh Sơn cảm thấy d.ư.ợ.c vật của Tô Vãn quả thực thần kỳ. Hắn đương nhiên vết thương của nghiêm trọng đến mức nào, nhưng hiện tại, ngoài một chút thương tích ngoài da, những chỗ khác hề cảm thấy khó chịu.

 

Vừa , nếu nhờ dây leo vách đá giảm bớt lực rơi, e là còn giữ mạng sống.

 

Tô Vãn cuối cùng cũng đỡ Tô Minh Sơn lên từ đáy vực. Nhờ thần y vỏ bọc, đường thấy linh thảo quen thuộc, nàng đều bỏ qua. Tuy nhiên, nàng thể quang minh chính đại ném chúng gian mặt Tô Minh Sơn.

 

"Cữu cữu, viên tinh thạch phát sáng vách hang động ban nãy là gì ?" Tô Vãn liệu Tô Minh Sơn nhận .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-tro-ve-ta-diet-sach-nha-cha-ruot-can-ba-yast/chuong-76-thai-tu-den-luong-thanh.html.]

Tô Minh Sơn lắc đầu: "Cữu cữu cũng rõ, lẽ là vật liệu để Dạ Minh Châu thôi. Trông vẻ là tự nhiên hình thành."

 

"Tuy nhiên, điều quan trọng lúc nhanh ch.óng rời ." Lỡ quân Bắc Địch đuổi theo kịp thì ?

 

Đợi khi an , sẽ phái trở thu thập .

 

Tô Vãn nhẹ nhàng "À" một tiếng, khập khiễng đỡ Tô Minh Sơn bước nhanh về phía .

 

Đi chừng một nén hương, thần thức của Tô Vãn phóng cảm nhận đang tiến đến.

 

"Cữu cữu, tới."

 

"Cái gì? Mau, mau tìm chỗ ẩn nấp kín đáo!" Tô Minh Sơn tưởng rằng quân Bắc Địch đuổi tới.

 

Tô Vãn cảm nhận thêm một chút, khẽ mỉm : "Hình như là của chúng ."

 

"Hả?" Tô Minh Sơn ngạc nhiên, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

Vãn Vãn nhà dị bẩm hơn thường. Hắn mới cảm nhận tiếp cận, nàng lập tức nhận đó là phe .

 

Độ nhạy bén khiến cũng cam bái hạ phong.

 

Quả nhiên, thêm một đoạn đường nữa, họ gặp Dung Hoài đang lo lắng tìm kiếm. "Tô tướng quân."

 

Tô Minh Sơn vội vàng hành lễ, Dung Hoài lập tức bước lên đỡ lấy : "Tô tướng quân thương tích trong , đừng đa lễ. Người là đại công thần của Bắc Hạ chúng ."

 

Người cũng là Chiến Thần của Bắc Hạ.

 

Có dũng mưu, khiến ngay cả cũng bất ngờ khôn xiết.

 

"Mau phái đến đây, luân phiên cõng Tô tướng quân khỏi núi."

 

"Lãnh Phùng và bọn họ thì ?" Tình huống nguy cấp như , e là họ lành ít dữ nhiều. Nghĩ đến đây, Tô Minh Sơn đỏ hoe vành mắt.

 

Dung Hoài trấn an: "Chúng phái tìm kiếm ."

 

Tô Vãn thấy Tô Minh Sơn tự trách và đau buồn, bèn lên tiếng an ủi: "Cữu cữu đừng khó khăn, con thấy Lãnh Phùng ca ca và Doãn Công ca ca , họ chỉ thương nhẹ thôi."

 

"Thật ?" Tô Minh Sơn , kinh ngạc mừng rỡ.

 

Tô Vãn gật đầu: "Là thật. Con còn cho ăn t.h.u.ố.c ."

 

Dung Hoài bế Tô Vãn lên, mượn ánh trăng mờ ảo, thấy vết m.á.u mặt nàng, lòng đau xót vô cùng: "Nha đầu ngốc, mặt đau ?"

 

Tô Vãn hì hì: "Không đau!" Nàng bận rộn quá, quên cả xử lý vết thương của .

 

Tô Minh Sơn sớm chú ý tới vết m.á.u mặt và mu bàn tay Tô Vãn, trong lòng cũng đau xót đến nghẹt thở.

 

Vãn Vãn nhà quá thông minh, quá hiểu chuyện. Một đứa trẻ như càng khiến thương xót.

 

Dung Hoài yên tâm để khác cõng, suốt cả quãng đường đều là ôm Tô Vãn.

 

Đi một lúc lâu, cả đoàn mới khỏi Vô Nhai Sơn, hội hợp với do Quý Tang dẫn đến.

 

Trận đêm tập kích bất ngờ thu thành công lớn, sĩ khí của các tướng sĩ dâng cao ngút trời. Danh tiếng dũng mãnh của Tô Minh Sơn lan truyền khắp quân doanh như lửa cháy đồng cỏ.

 

Tần tướng quân thường xuyên mặt nặng mày nhẹ. Hắn cho rằng những công lao đáng lẽ thuộc về Thái t.ử, nhưng hiện tại đều rơi tay Tấn Vương, tâm trạng thể .

 

Quân Bắc Địch kể từ đêm tập kích, nửa tháng động tĩnh gì. Chắc hẳn là đang chờ viện binh.

 

Mèo Dịch Truyện

Khoảng thời gian cũng đủ cho quân dưỡng sức, củng cố lực lượng.

 

Hôm nay, Thái t.ử thương cuối cùng cũng mang theo lương thảo gom góp đến Lương Thành.

 

Tần tướng quân và Tống Đình Chi thương sớm đến cửa thành nghênh đón. Dung Hoài việc riêng nên đến, nhưng phái mấy vị tướng lĩnh đắc lực, bao gồm cả Tô Minh Sơn.

 

Không thấy Dung Hoài, lông mày Thái t.ử nhíu c.h.ặ.t, lạnh một tiếng: "Quả nhiên vẫn là chột ."

 

 

Loading...