Trọng sinh trở về. ta diệt sạch nhà cha ruột cặn bã - Chương 7: Giác Tỉnh Huyễn Đằng
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:33:07
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Oa, Cậu lợi hại quá, đ.á.n.h một con hổ lớn!" Giọng trẻ con trong trẻo của Tô Vãn đầy vẻ vui vẻ và ngưỡng mộ.
Hai đứa trẻ còn cũng vui vẻ chạy , vỗ tay reo hò tán thưởng.
Tô Vãn luôn giữ vẻ ngây thơ hồn nhiên của một đứa trẻ năm tuổi, ai thể nhận sự khác thường của nàng.
"Hổ lớn, hổ lớn." Giọng non nớt, còn ngọng của Tô Tâm Dao, hệt như một chú chim nhỏ vui vẻ, cứ quanh quẩn bên cạnh Tô Minh Sơn.
Còn Tô Sơn Dữ thì cha với vẻ mặt sùng bái.
Chỉ Hạ Nhàn là sợ đến tái mặt, nước mắt ngừng rơi. Tô thị cũng sợ kém, vội vàng nhà bưng một bát nước cho Tô Minh Sơn: "Đại ca, chắc khát lắm , mau uống chén nước ." Một ngày trời về nhà, sợ là khát khô cổ .
Tô Minh Sơn hề khách khí, đón lấy bát nước và uống một cạn sạch. Tiếng ừng ực uống nước vang rõ ràng trong sân nhỏ yên tĩnh. Hạ Nhàn và Tô thị thì hợp sức kéo con thú lớn trong nhà. Trong lòng hai kinh hãi, mừng rỡ, cảm xúc khó mà diễn tả hết .
Tô lão gia t.ử thấy con trai bình an trở về, mắt đỏ hoe lên, nghẹn ngào : "Lần đừng về trễ nữa."
Khiến lo lắng c.h.ế.t.
Tô Minh Sơn bước nhà, đóng cửa . Sau khi xuống, Hạ Nhàn mới cảm nhận cơ thể run rẩy dữ dội, hơn nữa môi cũng tái nhợt.
Tô Minh Sơn trấn tĩnh lâu mới xua nỗi sợ hãi trong lòng. Hắn : "Đêm nay gặp cao nhân. Nếu , sợ là mất mạng ."
"Cái gì? Ông nó ơi, rốt cuộc là xảy chuyện gì ?" Hạ Nhàn sắc mặt kinh hãi, trong lòng tràn ngập sợ hãi.
Mấy khác cũng lời của Tô Minh Sơn thu hút, ai nấy đều lắng tai ngóng.
Tô Minh Sơn sắp xếp suy nghĩ, thuật đại khái cảnh tượng xảy , cuối cùng : "Chắc chắn là cao nhân âm thầm giúp đỡ. Bằng , con thú thể c.h.ế.t rõ ràng như ."
Tô Minh Sơn lắp bắp, khoảnh khắc kinh hoàng trong đầu hiển nhiên vẫn tan biến.
"Đa tạ vị cao nhân đó giúp đỡ, Minh Sơn. Lần con hành động manh động như nữa. Vị cao nhân đó lúc nào cũng ở đó ." Tô lão gia t.ử căn dặn.
Tô Minh Sơn gật đầu: "Hài nhi ghi nhớ ." Hắn là trụ cột của cả gia đình, tuyệt đối thể xảy chuyện.
Tô thị bới cho Tô Minh Sơn một bát cơm đang bốc nghi ngút. Tô Minh Sơn cầm lấy đũa, ăn ngấu nghiến.
Trong khi ăn cơm, Hạ Nhàn kể cho Tô Minh Sơn chuyện Tô Tâm Dao nhặt bạc, khiến sặc cơm mấy miếng mới hồn. "Nàng cái gì? Năm mươi lạng bạc ?"
"Là thật đó. Hôm nay bọn trẻ đào rau dại ở núi, Tâm Dao phát hiện thỏi bạc ." Tô thị .
Tô Minh Sơn khi kinh ngạc, mặt mày đầy vẻ mừng rỡ, vội : "Vậy Sơn Dữ chẳng thể tư thục sách ?"
"Phải , cũng đang ý ." Lòng Hạ Nhàn kích động. Ngày mai đem con thú lớn bán, tiện thể lo luôn chuyện cho con học.
Cả gia đình đều kích động, mơ màng rằng Tô Sơn Dữ nếu chịu khó một chút, tương lai thể thi đỗ công danh giống như Ninh Ngộ Mặc.
Đêm hôm đó, trừ Tô thị và Tô Vãn, những còn đều kích động đến mức ngủ .
Tô Vãn khi Tô thị xuống, nàng liền như đêm qua truyền đầu Mẫu một đạo linh lực ôn hòa, giúp ngủ sâu. Nàng thì khi Mẫu ngủ say, bắt đầu tu luyện *Huyền Vũ Mộc Quyết*.
Có kinh nghiệm từ kiếp , kiếp nàng tu luyện *Huyền Vũ Mộc Quyết* càng thêm thuận lợi. Chỉ một đêm lĩnh ngộ thức thứ nhất. Đêm nay nàng vội lĩnh ngộ thức thứ hai, mà là lặp lặp việc luyện tập thức thứ nhất.
Nàng nhắm mắt ngưng thần, một một diễn luyện thức thứ nhất *Khô Mộc Sơ Sinh* trong đầu.
Chỉ thấy tiểu nhân trong đầu tư thế nhẹ nhàng, chiêu thức linh động. Từng sợi dây leo to bằng cánh tay, sự điều khiển của nàng, uyển chuyển như những con rắn, quấn tách , cứ thế lặp lặp .
Đột nhiên, một sợi dây leo quấn c.h.ặ.t lấy chân trái nàng, từ từ lên, cho đến khi quấn lấy vòng eo thon gọn như cành liễu của nàng.
Nó càng quấn càng c.h.ặ.t, càng quấn càng c.h.ặ.t, dường như siết c.h.ặ.t da thịt nàng.
Tô Vãn nhận điểm bất thường thì bỗng nhiên bừng tỉnh. Khoảnh khắc mở mắt , nàng kinh ngạc tột độ, chỉ bởi vì nàng thấy cổ tay đang quấn một sợi dây leo nhỏ màu xanh lá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-tro-ve-ta-diet-sach-nha-cha-ruot-can-ba-yast/chuong-7-giac-tinh-huyen-dang.html.]
Đồng thời, nàng nhớ lời Sư tôn: "Đồ nhi, *Huyền Vũ Mộc Quyết* tuy là công pháp Hoàng Giai, nhưng đến nay vẫn một ai thể lĩnh ngộ nó một cách triệt để."
Nàng hỏi: "Vậy mới xem là lĩnh ngộ triệt để?"
"Tự nhiên là hợp nhất với nó. Người bình thường chiến đấu, chỉ dựa ngoại lực điều khiển dây leo. Kẻ nào lĩnh ngộ đến mức tận cùng, cổ tay sẽ xuất hiện một sợi *Huyễn Đằng*. *Huyễn Đằng* sẽ hành động theo ý của chủ nhân. Như , công pháp Hoàng Giai sẽ còn ở cấp Hoàng Giai nữa, mà sẽ là Địa Giai."
Nhìn thấy sợi dây leo nhỏ màu xanh cổ tay, cả Tô Vãn kích động đến mức run rẩy.
Kiếp nàng hề xuất hiện tình trạng . Vậy, kiếp nàng tham thấu *Huyền Vũ Mộc Quyết* ?
Thật quá, thật quá!
Sau nàng thể bất cứ lúc nào điều khiển sợi *Huyễn Đằng* , nó tương đương với Pháp Khí Bản Mệnh của nàng.
Vì là *Huyễn Đằng*, khác đương nhiên thể thấy. thương tổn nó gây thì là thật sự.
"Sư tôn, đồ nhi tham thấu , đồ nhi tham thấu !" Tô Vãn mừng rỡ phát , kể tin vui cho Sư tôn, nhưng thể thấy nữa.
Nàng nghĩ, nàng c.h.ế.t đột ngột như , Sư tôn nhất định đau lòng lắm.
Nàng là nhỏ tuổi nhất trong Sư môn, cũng là tư chất kém nhất, nhưng bất kể là Sư tôn các Sư , từng khinh thường nàng.
Có bất cứ thứ gì đều đưa hết động phủ của nàng.
Ý niệm xuất hiện, liền thể dừng .
Nàng cứ thế ngủ lúc nào , cho đến khi Tô Tâm Dao đẩy cửa gọi nàng. "Vãn tỷ tỷ, mau dậy thôi, Nương bảo chúng cùng chợ đấy. Muội thích chợ lắm, bánh bao nhân thịt để ăn."
Tô Vãn mở mắt, đồng thời đ.á.n.h thức Tô thị. "Ôi, xem Con , ngủ quên mất ." Tô thị tỉnh dậy thấy Tô Tâm Dao, chợt nhớ , tối qua sẽ dậy sớm cùng đến trấn.
"Cô mẫu đừng tự trách, là chúng con dậy sớm quá thôi ạ." Tô Tâm Dao còn rõ lời an ủi khác .
Tô thị thấy thương vô cùng.
Lúc hai con bước , Hạ Nhàn chuẩn xong bữa sáng tươm tất. Điều khiến Tô thị càng thấy áy náy, tự trách ngủ quá say, giúp gì.
Hạ Nhàn : "Muội đừng bận tâm, đều là một nhà cả. Ai nấu cơm cũng như thôi. Lát nữa, chúng còn dùng xe ngựa kéo con vật lớn trấn để bán nữa."
Tô thị dĩ nhiên ý tứ trong lời của Tẩu dâu, bèn : "Đã là một nhà, chiếc xe ngựa đó chính là của nhà Tô , cứ thoải mái mà dùng, Tẩu tẩu đừng gánh nặng tâm lý."
Hai tuy miệng là một nhà, nhưng trong lòng ít nhiều vẫn thấy ngại ngùng.
Cả thôn , chỉ mỗi nhà Tô là sở hữu xe ngựa, còn những nhà khác đều dùng xe bò. Đi đường, chiếc xe ngựa giúp nhà Tô trông khí phái hơn hẳn.
dân trong thôn đều , chiếc xe ngựa thể so với những gì Tô thị cống hiến cho nhà Ninh bao nhiêu năm qua. Lao tâm khổ tứ mấy năm trời, chỉ đổi một chiếc xe ngựa. Lại còn mang danh là vợ chồng bỏ.
Tô Minh Sơn phía đ.á.n.h xe, tiện đường còn chở cả Chu Lý Chính và con trai ông cùng.
"Minh Sơn săn con vật lớn , quả là lợi hại. Đem chợ bán, chắc chắn sẽ đổi ít bạc. Có tiền dư, chi bằng đưa cháu Sơn Dữ học tư thục, học năm nào năm đó. Sau , dù thể thi đỗ công danh, cháu cũng thể kiếm sống bằng nghề thư thuê, chí ít là cái nghề để lập ." Chu Lý Chính .
Tô Minh Sơn đ.á.n.h xe đáp: "Vâng, chúng cũng ý . Hôm nay bán con hổ xong, sẽ đến tư thục hỏi thăm cụ thể."
"Nếu thuận lợi, cứ chốt luôn ."
"Nhất định là , đến lúc đó sẽ cùng Ngõa Tử, đường cũng trông nom. Con trai cũng học ở tư thục trong trấn mà." Chu Lý Chính .
Hai chuyện một lát thì đến trấn Thanh Hà.
Mèo Dịch Truyện
Vì hôm nay là ngày họp chợ nên đặc biệt đông đúc.