Trọng sinh trở về. ta diệt sạch nhà cha ruột cặn bã - Chương 69: Nàng sinh ra quá đáng yêu, ta không đành lòng tổn thương nàng

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:34:15
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ngươi gì? Tô Vãn tuần núi cùng bọn họ ?" Tống Đình Chi đang giường, cấp báo cáo, ánh mắt tối sầm như mực.

 

"Vâng, Thế t.ử. Nếu ngài tay, đây chính là thời cơ tuyệt vời nhất." Hướng Khai xung quanh, đó hạ giọng tiếp:

 

"Thế t.ử, Tô Minh Sơn tuy xuất là thợ săn, nhưng võ công của phi thường. Nghe trong hai trận thủ thành c.h.é.m g.i.ế.c hơn ngàn quân địch. Một nhân tài như sử dụng cho quân , thật đáng tiếc."

 

Mắt Tống Đình Chi đảo qua một cái, nảy một ý tưởng tồi, hạ giọng: "Ngươi tìm mang theo phận bài của Tấn Vương phủ, đó..."

 

Cấp xong, mặt lóe lên tia sáng, lui khỏi phòng.

 

Tô Minh Sơn và Trình Tấn dẫn theo một nhóm mười , cưỡi ngựa đến Vô Nhai Sơn như . Vì lương thảo ở Lương Thành khan hiếm, đường nếu thấy dã thú, vẫn săn vài con mang về.

 

Dọc đường , Tô Minh Sơn luôn suy nghĩ thế nào để giải quyết vấn đề lương thảo trong quân. Chẳng ai chiến tranh còn kéo dài bao lâu, ngoài Lương Thành , biên giới nước Nam cũng man di quấy nhiễu ngừng.

 

Chiến tranh kéo dài càng lâu, càng bất lợi cho Bắc Hạ.

 

Cậu đoán quân Bắc Địch lâu nữa sẽ phát động tấn công nữa, vì chúng cũng sợ viện quân của Lương Thành kịp đến.

 

Đến chân Vô Nhai Sơn, buộc ngựa cây bộ núi. Tô Minh Sơn cho Tô Vãn tự , nhất quyết đòi cõng nàng.

 

Tô Vãn cũng đôi chân ngắn ngủn của chậm, nên cũng cố chấp.

 

Lên đến núi, tất cả đều tăng cường cảnh giác. Tô Vãn bảo vệ ở giữa. Nàng một đường tìm kiếm những loại linh thảo quen thuộc.

 

Thiếu sự tẩm bổ của linh khí, một loại cỏ biến dị nên cũng khác gì cỏ dại thông thường.

 

Linh thảo sở dĩ gọi như là vì chúng linh khí dồi dào tẩm bổ, từ đó đổi đặc tính và d.ư.ợ.c tính. Trước khi đổi, Tô Vãn đương nhiên thể phân biệt .

 

Mọi gần nửa canh giờ, nhưng phát hiện bất kỳ điều bất thường nào.

 

"Đi thêm chút nữa xem ." Trình Tấn .

 

Tô Minh Sơn bảo vệ Tô Vãn, theo sát.

 

Tô Vãn cứ bảo vệ như , thể vận chuyển đất gian . Nàng nghĩ cách tách một một lát mới .

Mèo Dịch Truyện

 

Ngay khi ý nghĩ của nàng dứt, một tiếng động lạ truyền từ bụi cỏ gần đó.

 

Phản ứng đầu tiên của Tô Minh Sơn là nghĩ dã thú xuất hiện, thể săn . "Vãn Vãn đợi ở đây, phía xem ."

 

Trình Tấn gọi thêm một theo.

 

Kết quả là hai chạy một đoạn, phát hiện một hắc y nhân hành tung lén lút.

 

"Có chuyện, cẩn thận!" Tô Minh Sơn quát lớn, giơ tay b.ắ.n một mũi tên về phía hắc y nhân đang chạy trốn. Kết quả là tên trúng , mà trúng một con heo rừng cỡ đang chạy ngang qua.

 

"Đuổi!" Tô Minh Sơn cùng tên lính tiếp tục truy đuổi.

 

Trình Tấn sợ hai xảy chuyện, liền phái thêm hai nữa theo.

 

Tô Vãn cũng lo lắng cho Tô Minh Sơn, bèn thả Thần thức dò xét. Khi nàng phát hiện đối phương chỉ một luồng khí tức, liền nhíu mày.

 

Bốn , phía cách đó xa cũng vang lên tiếng động.

 

Lông mày Trình Tấn nhíu c.h.ặ.t, : "E rằng là kế 'Điều hổ ly sơn'. Chúng đuổi theo." Trình Tấn bận tâm đến tiếng động phía , ngược dẫn đuổi theo Tô Minh Sơn và những khác.

 

Không thể , Trình Tấn là cảnh giác.

 

Cùng lúc đó, Tô Vãn thả Thần thức , phát hiện phía xa hàng chục hắc y nhân đang ẩn nấp.

 

Nàng còn thấy một trong họ : "Tướng quân, tên họ Trình mắc bẫy. Nếu , chúng tay với tiểu gia hỏa đây?"

 

Tô Vãn nhướng mày, đây là nhắm nàng ư? Nghe giọng điệu cũng Bắc Địch, phe .

 

Đã nhắm nàng, nàng cứ cho bọn họ cơ hội .

 

Vừa , nàng cũng hành động một .

 

Nghĩ , Tô Vãn âm thầm vận lực, bàn tay nhỏ khẽ vẫy, gọi một sợi dây leo tới. Chỉ tên lính đang ôm nàng chạy hét lên "A", quăng Tô Vãn trong tay ngoài.

 

Tô Vãn mượn thêm chút lực, tự nhiên lăn xuống dốc núi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-tro-ve-ta-diet-sach-nha-cha-ruot-can-ba-yast/chuong-69-nang-sinh-ra-qua-dang-yeu-ta-khong-danh-long-ton-thuong-nang.html.]

"Vãn Vãn!" Trình Tấn sợ hãi đến mức hoảng hốt, vội vàng phi đuổi theo. Tất cả phía cũng vội vàng lao tới.

 

Cỏ sườn dốc quá rậm rạp, thêm hình Tô Vãn quá nhỏ bé, lăn bụi cỏ mất hút tăm .

 

Bọn hắc y nhân mai phục phía xa mừng rỡ, lặng lẽ bám theo.

 

Tô Vãn cố ý để mấy phát hiện , bọn họ đương nhiên nhanh ch.óng xác định mục tiêu. "Ở đằng , mấy ngươi cản Trình Tấn , những khác theo sát con ranh c.h.ế.t tiệt đó. Nhớ kỹ, tuyệt đối thất thủ, cũng đừng mở miệng để lộ phận!

 

", chúng tay với một đứa trẻ như lắm ?" Hướng Khai xông lên , vì thế rõ lời tên thiếu niên đen đúa cuối cùng .

 

Hướng Khai chỉ nghĩ là trời đang giúp .

 

Tiểu nha đầu thực sự quá đáng ghét, dám Thế t.ử mất mặt mặt các tướng lĩnh. Khó mà nuốt trôi cục tức .

 

Bọn họ sẽ đụng đến Trình Tấn, chỉ lấy mạng tiểu nha đầu thôi.

 

Tô Vãn như một con ruồi mất đầu, chạy loạn xạ trong bụi cỏ, chạy thút thít gọi: "Cậu ơi, Cậu ơi , Vãn Vãn sợ lắm."

 

Trong mắt bọn hắc y nhân, nàng mất phương hướng, càng lúc càng cách xa Trình Tấn. Điều đúng như ý của bọn chúng.

 

Rất nhanh, vài tên hắc y nhân phi lướt đến chỗ Tô Vãn, chặn ngay phía nàng khi nàng chui khỏi bụi cỏ.

 

Tô Vãn giả vờ sợ hãi, khuôn mặt nhỏ chút tái nhợt: "Các, các ngươi là ai?"

 

"Hừ, chúng Tấn Vương phái đến g.i.ế.c ngươi! Các ngươi mau dẫn nó , ném xuống vách đá bên . Ta sẽ dẫn vài dụ Trình Tấn và Tô Minh Sơn." Hướng Khai yên tâm mấy nên cũng theo.

 

Tô Vãn bộ chạy trốn, ngay lập tức một tên hắc y nhân ôm tay, còn bịt miệng .

 

Hại, thật cần thiết. Ta sẽ kêu la .

 

Ngươi cầu xin , cũng thèm kêu .

 

Tô Vãn nghĩ thầm trong lòng.

 

Năm tên hắc y nhân ôm Tô Vãn, đắc ý vô cùng, nhanh ch.óng phi nước đại về phía vách đá phía bên .

 

Sau khi chạy như điên hai nén hương, bọn chúng đến nơi.

 

Trên mặt năm đều lộ vẻ hưng phấn.

 

Một trong đó : "Ném xuống , tiểu nha đầu b.ắ.n tên giỏi, kẻo lát nữa xảy chuyện ngoài ý ."

 

Để đề phòng, mấy nhất trí cho rằng nên nhanh ch.óng ném nàng xuống mới .

 

bọn họ , ai dám tay. "Cái , từng g.i.ế.c trẻ con, kinh nghiệm. Tiểu Hắc Tử, ngươi ném ."

 

Tiểu Hắc T.ử đối diện với đôi mắt to tròn long lanh, ngây thơ của Tô Vãn, thể run lên, trong lòng mềm nhũn, lắp bắp : "Ta... cũng dám. Nàng nhỏ quá, sinh đáng yêu như , giống hệt của ."

 

Dù thế nào nữa, cũng nỡ g.i.ế.c của .

 

Năm cứ thế đẩy qua đẩy lẫn ...

 

"Hay là, chúng giấu nàng , Tướng quân hỏi tới, chúng cứ bảo g.i.ế.c ."

 

"Vậy lỡ như nàng tự chạy về Lương Thành thì ?"

 

"Á? Nàng lẽ thông minh đến thế? Mới năm tuổi đường ?"

 

Người bên cạnh chút câm nín, "Ngươi quên những gì chúng điều tra ? Tiểu gia hỏa phi thường lắm, gan lớn kinh ."

 

", nhưng nàng thật sự đáng yêu mà. Ta đành lòng tổn thương nàng."

 

"Haizz, các ngươi đừng , căn bản kinh nghiệm g.i.ế.c trẻ con."

 

Tô Vãn ngừng chớp chớp đôi mắt to tròn đáng yêu về phía mấy . Trong mắt Tiểu Hắc T.ử lộ rõ vẻ nỡ. Hắn bước lên, giật lấy Tô Vãn từ tay đồng đội.

 

"Cường Tử, đừng bịt miệng nàng nữa, lỡ nàng ngạt thở thì ngươi đành lòng ?" Nói xong, cúi đầu dịu dàng với Tô Vãn: "Ngoan nào, đừng sợ. Sau ngươi chính là của , sẽ bảo vệ ngươi."

 

Cường T.ử và những khác: ...

 

Khóe miệng Tô Vãn khẽ co giật, chỉ thấy phong cách chút kỳ lạ.

 

 

Loading...