Trọng sinh trở về. ta diệt sạch nhà cha ruột cặn bã - Chương 166: Nhu Phi bức cung
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:36:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lôi viên ngoại dường như no, há mồm hút mạnh, để tâm đến tiếng cầu xin tuyệt vọng của Liễu Chân Chân.
Thấy Liễu Chân Chân thở thoi thóp, Lôi viên ngoại cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, khóe miệng dính vết m.á.u, ánh đèn dầu mờ ảo, trông vô cùng ghê rợn.
"Ha, đại sư , chỉ cần uống m.á.u nữ t.ử âm niên, mới thể trường thọ trăm tuổi."
Tô Vãn cạn lời, là đại sư đắn nào hươu vượn, mà Lôi viên ngoại thèm suy nghĩ một chút nào, tin sái cổ.
Tô Vãn hiện chân , ở cửa nhỏ bé như thế, lời thốt mang theo sát ý: "Vậy đại sư đó cho ngươi , tối nay ngươi e là huyết quang chi tai ?"
Khóe miệng Tô Vãn treo lên nụ khát m.á.u, nàng đột ngột lên tiếng, khiến Lôi viên ngoại đang định dậy sợ tới mức té ngã xuống ghế.
Hắn đột nhiên đầu , thấy là một con hồ ly trắng khổng lồ, lập tức kinh hãi đến năng lộn xộn. "Ngươi, ngươi.... các ngươi đến từ lúc nào? Vào bằng cách nào?" Hắn thấy một chút động tĩnh nào.
Nhìn thấy Tô Vãn, Liễu Chân Chân vẻ mặt khó tin, đó cầu cứu nàng bằng giọng ai oán: "Cứu... cứu với, Ninh Bất Vãn."
Hừ, may mà nàng còn nhớ tên cũ của . "Ta gọi là Ninh Bất Vãn, gọi là Tô Vãn."
"Tô, Tô Vãn?" Sắc mặt Liễu Chân Chân trắng bệch, vẻ mặt kinh hoàng.
Tô Vãn bước từ chỗ tối, Tiểu Bạch bên cạnh cao hơn nàng một cái đầu. Cái , chẳng quá lớn ?
Chẳng lẽ đây chính là con quái vật đang hoành hành trong kinh thành gần đây?
"Đừng, đừng qua đây." Lôi viên ngoại kinh hãi tột độ lùi phía .
"Tiểu Bạch, , ăn thịt . Hắn thích hút m.á.u như , chỉ cái c.h.ế.t mới thể chuộc tội cho ." Tô Vãn những lời cho Lôi viên ngoại , nhưng ánh mắt nàng đổ dồn Liễu Chân Chân.
Nụ mặt nàng khiến rợn tóc gáy. "Tô, Tô Vãn, , , gì với nàng cả."
Tô Vãn : " , nàng gì với , nhưng năm xưa nàng từng ức h.i.ế.p nương đấy thôi? Nàng đối xử với nàng, nhưng nàng luôn phỉ báng, còn dám ức h.i.ế.p nàng mặt A Nãi. Nói nàng thô tục, xứng với Ninh ca ca của nàng."
"Những chuyện , đều ghi nhớ cả. Thật đáng tiếc, mẫu độc ác của nàng c.h.ế.t , nếu , còn thể xem con gái của bà g.i.ế.c như thế nào."
"Ngươi, ngươi g.i.ế.c ? Ngươi, ngươi mới là con quái vật do yêu ma hóa thành ?" Liễu Chân Chân ý thức điều , trong lòng kinh hãi vô cùng.
"A..." Một bên tai của Lôi viên ngoại Tiểu Bạch giật phắt xuống.
Tô Vãn vung tay nhỏ, liền thiết lập một kết giới cách âm trong phòng.
Hành động càng dọa Liễu Chân Chân mặt mày trắng bệch. "Ngươi, ngươi..." Nàng "ngươi" nửa ngày cũng thốt nên lời.
Tô Vãn nghiêng đầu, cất giọng trong trẻo: "Nàng đại khái còn , biểu ca nàng chính là do g.i.ế.c đấy nhỉ? Ninh gia và Tống gia đều là do đẩy lên đoạn đầu đài."
"Nàng xem, phụ c.h.ế.t hết tội ?"
"A... ngươi đừng qua đây, ngươi đừng qua đây, ngươi điên , ngươi điên . Ngươi ngay cả phụ , A Nãi của cũng g.i.ế.c, ngươi điên ." Liễu Chân Chân trông như phát điên, lớn tiếng gọi Tô Vãn là kẻ điên.
Nhỏ tuổi như g.i.ế.c cả nhà phụ , nàng điên thì là gì?
Tô Vãn nhíu mày: "Người điên là ngươi, là Ninh gia. Bọn họ vì trèo cao, dám ám hại nương , ám hại cả bách tính thôn Thanh Hà. Ta chỉ là trời hành đạo mà thôi."
"Các ngươi nếu tham vinh hoa phú quý, rơi kết cục thê t.h.ả.m như ngày hôm nay?" Sắc mặt Tô Vãn lúc , tràn ngập vẻ sắc bén phù hợp với lứa tuổi.
Nghe xong, Liễu Chân Chân ha hả lớn: " , đúng , điên thật là chúng , là . Là tham vinh hoa, biểu ca cưới , dù cũng ."
", ai mà trèo cao chứ? Ai mà sống cái khổ cực ngày ngày việc hết? Ta chỉ đơn thuần sống những ngày tháng hầu hạ mà thôi. Ta sai ? Không, sai, nếu là đàn ông, đây chính là hoài bão."
Liễu Chân Chân ngây Tô Vãn, nàng hiểu vì nàng đột nhiên biến thành yêu ma.
Không quan trọng nữa, nàng .
Nàng quá mệt mỏi.
Thà tiếp tục chịu đói chịu lạnh, chi bằng c.h.ế.t cho xong.
Kể từ khi Ninh Ngư Mặc nhốt nàng và nương căn phòng tối đó, nàng từng ăn một bữa no. Tưởng rằng trốn thoát là thể về trấn Thanh Hà, nhưng ngờ gặp giặc cướp. Ngày nào cũng sống cuộc sống quỷ.
Nàng mệt .
Tô Vãn nhận Liễu Chân Chân mất hết ý chí, liếc Tiểu Bạch một cái dậy rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-tro-ve-ta-diet-sach-nha-cha-ruot-can-ba-yast/chuong-166-nhu-phi-buc-cung.html.]
Bóng lưng nhỏ bé trong mắt Liễu Chân Chân, đáng sợ như ma quỷ.
Tô Vãn trở về Tô gia ngủ một giấc ngon lành. Sáng hôm , nàng Quý Tang và Trình Tấn tìm thấy chứng cứ Chúc gia hãm hại Lục, Cung gia. Ngoài , còn tìm thấy chứng cứ Chúc gia mưu phản. Với hai tội lớn , Chúc gia tru di cửu tộc.
Việc qua ba ngày, Dung Hoài nhận tin Tiêu Tín c.h.ế.t t.h.ả.m tại nhà.
Một ngày đó, của Niên Ngũ bắt sát thủ ám sát Tiêu Tín, chính là Chu Tả, quản gia phủ Chu.
Tội ám sát trọng thần triều đình, tất cả của Chu gia giam Chiếu Ngục, chỉ chờ Bắc Hạ Đế tỉnh sẽ cùng Chúc gia xử trảm.
Lại thêm một ngày nữa, Dung Hoài theo manh mối từ nhà họ Tiêu, điều tra quân y Lệ đại phu và Tần tướng quân đều là phe đảng của Tứ Hoàng t.ử.
Lúc mới nghĩ đến, chuyện Cung lão gia t.ử trúng độc năm xưa, lẽ liên quan đến Dung Tuyệt, mà là do Lệ đại phu cố ý gây . Mục đích chính là sâu sắc thêm mâu thuẫn giữa và Dung Tuyệt.
Để xem hổ đấu.
Dung Hoài xét thấy Tần tướng quân ba đời tướng, trung thành với Bắc Hạ, nên trị tội , mà chỉ phái Nam Cương trấn thủ biên quan.
Chu Hoàng hậu thất thế, sự sắp xếp chủ đích của Dao Phi, hài t.ử của nàng mất. Vì chịu nổi đả kích, nàng tự vẫn trong lãnh cung.
Dung Hoài âm thầm phái vô tìm nơi giam giữ Phù cô cô, nhưng đều kết quả.
Tô Vãn phối hợp với Quý Tang, lục soát linh hồn của Quân Khôi, kết quả trong ký ức của căn bản hề bóng dáng Phù cô cô.
Việc khả năng chỉ một Bắc Hạ Đế .
Mà Bắc Hạ Đế đang hôn mê thì thể lục soát linh hồn. Tô Vãn suy nghĩ, nên đ.á.n.h thức ?
Đánh thức trực tiếp bức vấn cho xong.
Tuy nhiên, đợi nàng hành động, phe đảng Nhu Phi mạo hiểm cực lớn, dẫn một vạn tinh binh xông thẳng Hoàng cung.
Người dẫn đầu quân đội chính là Tần tướng quân Dung Hoài thả .
Dung Hoài bản cũng ngờ, Nhu Phi âm thầm nuôi dưỡng tinh binh, chế tạo v.ũ k.h.í riêng.
Ngoài , phía còn một nhóm lớn cái gọi là Chính nghĩa chi sĩ, mỗi đều võ công hề thấp.
Quân đội của Dung Hoài trong Hoàng thành nhiều, Nhu Phi nghĩ xa nước cứu lửa gần, nên mới mạo hiểm hành động.
Bọn họ giương cao đại kỳ giải cứu Bắc Hạ Đế, rằng Dung Hoài cấu kết với Quân Khôi cố ý đầu độc Bắc Hạ Đế, đó dàn dựng vở kịch .
Lần bức cung , chỉ là vì cứu mà thôi.
Mèo Dịch Truyện
Theo bọn họ thấy, Quân Khôi bao nhiêu binh mã trong tay. Tất cả đều là do bọn họ tự hù dọa mà thôi.
Quân Khôi lạnh một tiếng, vung đao c.h.é.m c.h.ế.t một hậu sinh nhà họ Tiêu. Hắn lớn tiếng : "Thánh thượng lệnh, kẻ nào phản, dùng đao c.h.é.m g.i.ế.c ngay lập tức."
Nhất thời, Quân Khôi c.h.é.m g.i.ế.c đến đỏ cả mắt. Hắn là cái bóng của Bắc Hạ Đế, cho phép bất cứ kẻ nào nhân lúc Bắc Hạ Đế hôn mê mà ý đồ cướp tất cả thứ thuộc về Người.
Năm xưa, và Dung Ngạn khi còn là hoàng t.ử trốn đông trốn tây để tránh sự truy sát, trải qua muôn vàn gian khổ mới địa vị ngày hôm nay, tuyệt đối thể để chuyện như xảy nữa.
"Quân Khôi quái vật nhập , g.i.ế.c , g.i.ế.c trời hành đạo." Tần tướng quân dẫn đầu vẻ mặt điên cuồng.
Tự cổ thắng vương, kẻ bại giặc. Một khi hành động, còn đường lui.
Quân Khôi giơ cao Đế Lệnh: "Hắc Giáp Vệ lệnh, g.i.ế.c tha!"
Đế Lệnh , tiếng hò hét c.h.é.m g.i.ế.c trong Hoàng cung vang trời.
Vô Hắc Giáp Vệ từ bốn phương tám hướng vây kín.
Dung Hoài thấy, hóa những cấm quân bình thường , nhao nhao rút Đế Lệnh , đổi diện mạo.
E rằng đến hơn vạn .
Dung Hoài chắp tay ngoài Kim Loan Điện, vẻ ngoài bình tĩnh như mặt nước, nhưng bên trong là sóng to gió lớn.
Phụ hoàng của , thủ đoạn quả thực lớp lớp ngừng.