Tấn Dương Quận Vương trong lòng thót một cái, nghĩ khác với Yến Vịnh Ca, ngược cảm thấy, Giang Triều Hoa dường như là cố ý, cố ý cầu xin bệ hạ cho Giang Hạ nghỉ.
Giang Uyển Tâm hiện đang nhốt trong lao, Giang Hạ cứu , bệ hạ sẽ ? Bệ hạ gõ đầu Giang Hạ là thật, nhưng là đang gõ đầu đừng quên trong lao chỉ là một đứa trẻ mồ côi, nên bỏ qua Thẩm thị và Giang Triều Hoa.
Bệ hạ đây là, vì Thái hậu mà trút giận, vì Thẩm thị và Giang Triều Hoa mà chống lưng.
“Thần nữ đa tạ bệ hạ.”
Giang Triều Hoa , quỳ đất, tạ ơn một hồi, Thái Tông hoàng đế xua tay, :
“Chuyện của Phi Vân, là Đề Đốc phủ sơ suất, trẫm sẽ sai tra manh mối, nhất định cho các ngươi một câu trả lời. Lần tuyên ngươi cung, là để bồi Thái hậu, ngươi qua đó .”
Hoàng đế tuy kiêng kỵ Trung Nghị Hầu phủ, nhưng đối với Thái hậu cũng là thật sự hiếu thuận, dù Thái hậu lúc đỉnh áp lực của ngoại thích, lực bài chúng nghị đưa ngài lên ngôi vị hoàng đế, chỉ riêng điểm , ngài liền bằng lòng cho Thái hậu sự tiện lợi trong những việc nhỏ .
“Vâng, thần nữ cáo lui!”
Giang Triều Hoa dậy, bóng dáng chậm rãi lui ngoài, đáy mắt hiện lên nụ lạnh.
Đây thật đúng là một món quà lớn, Giang Hạ , vui đến nhảy dựng lên .
“Giang đại tiểu thư, lão nô đến dẫn đường cho .”
Ra khỏi Ngự Thư Phòng, Phùng công công bên cạnh Thái hậu đến đón.
An Đức Lộ thấy Phùng công công, ánh mắt phần kính nể.
Phùng công công là cũ trong hoàng cung, nhiều tiểu thái giám trong cung đều do Phùng công công đề bạt chỉ điểm, ngay cả bản An Đức Lộ, lúc cũng từng chịu ơn của Phùng công công.
Có thể để Phùng công công đích đến đón Giang Triều Hoa, đủ thấy Thái hậu yêu thích Giang Triều Hoa đến mức nào, tư thế , dường như còn hơn cả đối với Thẩm thị.
“Làm phiền công công.”
Giang Triều Hoa gật đầu, Phùng công công chút sợ hãi, chút vui mừng:
“Giang đại tiểu thư khách sáo , chúng bây giờ Thọ An Cung , Thái hậu nương nương sai chuẩn bánh hạnh nhân và sữa móng ngựa, đang chờ qua đó.”
Mấy ngày gặp, Giang Triều Hoa dường như càng thêm minh diễm, bộ dạng rực rỡ , Phùng công công đều chút hoảng hốt, hoảng hốt tưởng rằng thấy dáng vẻ lúc trẻ của Thái hậu.
Phùng công công lúc còn là một tiểu thái giám, theo hầu Thái hậu, bao nhiêu năm qua, hai chủ tớ họ c.h.é.m g.i.ế.c trong hậu cung, trải qua âm mưu hậu cung, trải qua tân đế đăng cơ, bây giờ Phùng công công chỉ hy vọng Thái hậu thể sống vui vẻ, bên cạnh thể con cháu hậu bối vui vầy gối.
Giang Triều Hoa là một , tuy ngoài đều nàng điêu ngoa tùy hứng, nhưng con gái Thẩm gia, cháu ngoại của Thái hậu, gánh !
“Được.”
Nhớ đến Thái hậu, lòng Giang Triều Hoa mềm , theo Phùng công công, chậm rãi hướng về Thọ An Cung.
Phỉ Thúy trong lòng thấp thỏm, nhớ Giang Triều Hoa với Đường Sảng nàng là cháu ngoại của Thái hậu, càng thêm bất an.
Tiểu thư rốt cuộc là đang lừa Đường Sảng, là nàng thật, nếu là thật, chẳng một bí mật động trời.
Phỉ Thúy cúi đầu, tuy trong lòng sợ hãi, nhưng cũng thể mất mặt Giang Triều Hoa, cho nên mặt biểu hiện gì, Phùng công công liếc phía , gật đầu, cảm thấy Phỉ Thúy cũng là một nha trọng, cho nên Thái hậu thể cần lo lắng.
“Giang đại tiểu thư, Thái hậu nương nương đang ở bên trong chờ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-tro-ve-ac-nu-xe-kich-ban-bach-nguyet-quang/chuong-112.html.]
Đến Thọ An Cung, thấy đại cung nữ đang hầu ở cửa, mặt Phùng công công tràn đầy ý , Thái hậu chút chờ , bước chân nhanh hơn một chút.
Trong Thọ An Cung thắp hương, Thái hậu thích hương liệu, ngửi nhiều, đầu sẽ đau.
“Thần nữ bái kiến Thái hậu nương nương, Thái hậu nương nương, vạn phúc kim an.”
Giang Triều Hoa đại điện, liền hành một đại lễ với Thái hậu, nàng , còn ngẩng đầu chớp mắt với Thái hậu.
Thái hậu chằm chằm mày mắt của Giang Triều Hoa, xem đến chút xuất thần, phản ứng , đáy mắt tràn đầy từ ái:
“Mau lên, đến mặt ai gia để ai gia xem, đều là một nhà, cần đa lễ.”
Thái hậu vẫy tay, Phùng công công vội vàng hiệu cho cung nữ dọn ghế.
“Lời là , nhưng nếu thần nữ hành lễ, ngoài thần nữ quy củ.”
Trước mặt Thái hậu, Giang Triều Hoa câu nệ, vẻ chút lém lỉnh.
Trang 67
Nàng bên cạnh Thái hậu, hai gần , như đúc từ một khuôn.
“Giang đại tiểu thư và Thái hậu nương nương, dường như giống như đúc.”
Cung nữ nhỏ giọng , Thái hậu những trách tội, ngược càng vui vẻ hơn.
Bà đưa tay, dường như sờ mày mắt của Giang Triều Hoa, nhưng sợ sẽ kinh động đến Giang Triều Hoa.
“Tự nhiên, Thái hậu nương nương là cô cô ruột của mẫu , câu cháu gái giống cô cô, và mẫu giống , tự nhiên cũng giống Thái hậu nương nương.”
Giang Triều Hoa đ.á.n.h bạo, đưa tay kéo tay Thái hậu, đưa tay Thái hậu lên mày mắt .
Mày mắt của Giang Triều Hoa thể nghi ngờ giống Thái hậu, nhưng kỹ, đôi mắt nàng tròn và thần, còn đôi mắt của Thái hậu và Thẩm thị, đều chút dài, điểm , Giang Triều Hoa giống họ.
“Giống, thật giống.”
Thái hậu chút nghẹn ngào, chằm chằm đôi mắt của Giang Triều Hoa, vành mắt chút đỏ, dường như đang xuyên qua Giang Triều Hoa để một khác.
Phỉ Thúy hầu ở trong đại điện, Thái hậu , trong lòng thót một cái.
Ý của Thái hậu, dường như là đang tiểu thư còn giống khác.
“Thái hậu nương nương, lão nô cảm thấy đại tiểu thư ngây thơ hoạt bát, sống phóng khoáng, như lửa , Thọ An Cung chúng thanh lãnh, cần chút , bằng để đại tiểu thư thường xuyên cung chơi, cũng trò chuyện giải buồn với .”
Phùng công công cảm khái, trong lời cũng ý nhắc nhở.
Giang Triều Hoa may mắn sinh giống Thái hậu, nếu giống đó, mới thật sự là đại loạn.
Không thể , Thẩm thị thật sinh con gái, duy chỉ một điểm đáng yêu, chính là phụ của Giang Triều Hoa là Giang Hạ.