Trọng sinh thập niên 90: Hành trình vươn tới vinh quang của bà chủ trọ - Chương 221: Nghiêu Nghiêu đi học mẫu giáo
Cập nhật lúc: 2026-05-03 15:55:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghiêu Nghiêu chớp chớp đôi mắt ngây thơ, “Vậy em thế nào mới đoạt hạng nhất ạ?”
Bé Duyệt chỉ tay hướng cửa, “Đi rèn chữ em, nhờ ông ngoại kèm cặp cho. Em nhất định sẽ đoạt hạng nhất.”
Nghiêu Nghiêu dứt khoát vung tay, lập tức xoay lạch bạch chạy ùa ngoài, “Ông ngoại ơi, cháu chữ đến tận một trăm…”
Bé Vi từ phòng bên cạnh ló đầu , giơ ngón tay cái biểu lộ sự thán phục tài thuyết phục của bé Duyệt.
Bé Duyệt đắc ý khẽ lắc lư cái đầu, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
Trong hơn chục ngày đó, bé Vi dốc tâm lực việc thiện tác phẩm hội họa dự thi. Cứ thế, cô bé miệt mài di chuyển như con thoi giữa nhà và Cung thiếu nhi. Mãi cho đến sát ngày tựu trường, tác phẩm mới tất và đóng gói gửi đến ban tổ chức.
Ngay khi bức tranh gửi , cả nhà mới dám thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều cẩn trọng năng to tiếng hơn một chút, đó luôn dè dặt nhẹ khẽ vì sợ ảnh hưởng đến dòng cảm hứng của cô họa sĩ nhỏ.
“Khi nào mới kết quả hả con?” Bà Đoàn Hà thắc mắc.
Thẩm Hiểu Quân nhẩm tính thời gian, “Hình như là trong vòng ba tháng ạ. Vẫn còn thong thả chán.”
Ngày khai giảng chớp mắt đến. Thẩm Hiểu Quân ưu tiên dẫn hai cô con gái lớn đến trường thủ tục nhập học , đó mới đưa út Nghiêu Nghiêu đến trường mẫu giáo đăng ký.
“Sắp học , con thấy vui nào?”
Nghiêu Nghiêu lon ton mang chiếc ba lô nhỏ nhắn lưng, nhảy chân sáo hớn hở, “Vui lắm ạ!”
Vui là , chỉ mong con luôn giữ niềm hân hoan .
Ngay sáng hôm , ngày đầu tiên cắp sách đến trường, Thẩm Hiểu Quân vất vả lôi cổ quý t.ử khỏi chăn ấm nệm êm.
Nghiêu Nghiêu vốn mắc chứng ngủ nướng. Bị đ.á.n.h thức giữa chừng, bé liền giở chứng cáu kỉnh, phụng phịu, xị mặt xuống, dẩu môi rên rỉ, thút thít vẻ oan ức.
Thẩm Hiểu Quân quần áo cho con nạt: “Con quên hôm nay là ngày đầu tiên lớp ? Hai chị dậy chuẩn xong xuôi cả , con mà lề mề nữa là muộn học đấy. Liệu hồn lúc đến lớp cô giáo phê bình cho thì hổ lắm.”
Nghe nhắc đến cô giáo, Nghiêu Nghiêu khẽ giật thon thót. Quả nhiên, với bất kỳ đứa trẻ ở độ tuổi nào, danh xưng "cô giáo" vẫn luôn là một v.ũ k.h.í đầy sức mạnh răn đe.
Hoàn tất bữa sáng, Thẩm Hiểu Quân dắt con con đường đến trường.
Dọc đường, tận mắt chứng kiến từng tốp bạn bè đồng trang lứa xúng xính váy áo đến lớp, cơn ngái ngủ của Nghiêu Nghiêu bỗng chốc bay biến sạch sành sanh. Cậu bé trở nên vô cùng hưng phấn.
Bước chân còn nặng nề, bé tung tăng nhảy nhót, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y buông.
Đến cổng trường mẫu giáo, Thẩm Hiểu Quân tận tay bàn giao con trai cho cô giáo chủ nhiệm. Cô ân cần thụp xuống, vuốt ve những lọn tóc lòa xòa trán con, “Vào lớp nhớ lời cô giáo nhé con. Buổi trưa ông ngoại sẽ đón con về. Tuyệt đối chạy nhảy lung tung. Cố gắng hòa đồng, chơi ngoan với các bạn, nhớ con?”
Nghiêu Nghiêu ngoan ngoãn gật đầu, nhưng bàn tay nhỏ nhắn vẫn níu c.h.ặ.t lấy vạt áo .
Thẩm Hiểu Quân khẽ kéo mấy mới gỡ bàn tay bé xíu .
Miệng thì cứ tía lia thích lớp, thế mà đến lúc lâm trận run như cầy sấy. So còn nhút nhát hơn cả cô chị hai Tiểu Duyệt ngày xưa. Âu cũng là điều dễ hiểu, hồi nhỏ Tiểu Duyệt nếm trải cảnh sống tự lập khi xa vòng tay cha suốt mấy năm trời, quen với sự thiếu vắng . Còn Nghiêu Nghiêu, từ lúc chào đời đến nay, bé từng xa rời nửa bước.
Nhắc đến bé Vi, Thẩm Hiểu Quân cố lục lọi ký ức xem bộ dạng ngày xưa của cô con gái lớn lúc đầu đưa nhà trẻ , mà chẳng thể nhớ nổi chi tiết nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-90-hanh-trinh-vuon-toi-vinh-quang-cua-ba-chu-tro-xadb/chuong-221-nghieu-nghieu-di-hoc-mau-giao.html.]
Cô khẽ nở nụ hiền hậu, “Nghiêu Nghiêu của là một bé vô cùng dũng cảm, gì chuyện sợ học con?”
Nghiêu Nghiêu đưa mắt quanh quất, đảo mắt quan sát một lượt những đứa trẻ xung quanh. Có đứa thét lên dữ dội, lăn lộn gào thét mặt đất. Có đứa thì ôm rịt lấy đùi cha đùi chịu buông tay.
Cậu bé từ từ buông thõng tay khỏi vạt áo , quả quyết gật đầu, “Con bao giờ nhè ! Con dũng cảm lắm!”
Thẩm Hiểu Quân cố nén nụ , “Vậy về nhé?”
Gương mặt nhỏ nhắn của Nghiêu Nghiêu thoáng lộ vẻ chần chừ, lưỡng lự, nhưng cuối cùng bé vẫn kiên quyết giơ bàn tay nhỏ bé lên vẫy chào, “Tạm biệt ! Tan lớp nhớ đến đón con nhé, đừng để con đợi lâu nha.”
“Mẹ , tạm biệt con yêu.”
Cô giáo nhẹ nhàng cầm lấy tay Nghiêu Nghiêu, dẫn bé bước lớp. Dẫu dũng cảm là , nhưng cứ bước một bước, bé đầu ngái bóng lưng xa dần.
Đến giờ tan tầm, ông Thẩm Văn Đức đón cháu ngoại bé bỏng trở về. Trên đường , ông gặng hỏi xem cháu trai cả buổi sáng ở lớp học những gì.
Nghiêu Nghiêu hớn hở thuật : “Cô giáo dạy chúng con cách tự giới thiệu tên, tuổi tác của . Bọn con còn chơi nhiều trò chơi vui nhộn, còn tập hát nữa cơ.”
“Thế ? Vậy cháu của ông học bài hát gì ? Hát cho ông thử xem nào.” Ông Thẩm Văn Đức một tay dắt cháu, một tay nhàn nhã chắp lưng.
“Lấp lánh, lấp lánh, một vì nhỏ lấp lánh, Khắp bầu trời đầy những vì lấp lánh, Treo bầu trời cao tỏa sáng lung linh, Tựa như ngàn vạn đôi mắt nhỏ bé đang chớp chớp…”
Ông Thẩm Văn Đức ha hả đầy mãn nguyện, “Cháu ông hát quá mất. Tí nữa về, con nhớ hát cho nhé.”
“Vâng ạ!” Nghiêu Nghiêu tung tăng nhảy chân sáo ríu rít trò chuyện cùng ông ngoại, “... Cháu dũng cảm lắm, chẳng nhè tẹo nào. Cháu lời cô giáo nhất lớp đấy. Ở lớp bao nhiêu là bạn lóc om sòm! Cô giáo sức dỗ dành mà tụi nó vẫn cứ mãi, chẳng ngoan chút nào cả…”
“Cháu ông là ngoan nhất . Nghiêu Nghiêu giỏi giang, hiểu chuyện. Cháu là một bé ngoan ngoãn, đáng khen.”
Nghiêu Nghiêu sướng rơn cả . Quá chuẩn luôn! Cậu bé chính là một nhóc ngoan ngoãn, mẫu mực như thế đấy!
Bé Vi và bé Duyệt cũng tan học. Hai chị em bước chân nhanh nhẹn, đuổi kịp hai ông cháu ở lưng chừng đường.
Vừa thấy bóng dáng các chị, Nghiêu Nghiêu vội vàng tuôn một tràng dài kể sự kiện trong lớp mẫu giáo. Đặc biệt nhấn mạnh chi tiết bản hề lóc dẫu chỉ một giọt nước mắt, tự khẳng định là một đứa trẻ vô cùng ngoan ngoãn.
Bé Vi trêu chọc: “Chuyện thường tình ở huyện thôi! Ngày xưa chị mẫu giáo cũng tiếng nào!”
Bé Duyệt khoác tay chị, hùa theo: “Chị cũng chẳng thèm .”
Nghiêu Nghiêu chớp chớp đôi mắt ngây thơ, chép miệng: “... Thế thì cả ba chị em đều là những đứa trẻ ngoan ngoãn tuyệt vời.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngoại trừ sự e dè bỡ ngỡ ban đầu, Nghiêu Nghiêu nhanh ch.óng hòa nhập và thể hiện xuất sắc ở trường mẫu giáo. Ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng tấm tắc khen ngợi nhóc ngoan ngoãn, dễ bề bảo ban.
Sau chừng hai tháng dài đằng đẵng, công trình xây dựng căn nhà mới ở quê cuối cùng cũng tất, sẵn sàng chào đón chủ nhân dọn ở. Ông Lâm Thành Tài gọi điện báo tin, ấn định ngày 27 tháng 9 sẽ lễ nhập trạch, dặn dò thu xếp công việc về chung vui.
Cất ngôi nhà mới khang trang, bề thế, đương nhiên mở tiệc ăn mừng. Không tổ chức rình rang thì cũng vài mâm cỗ giản dị. Bét nhất cũng mời mười mấy mâm cỗ thiết đãi họ hàng, bạn bè hữu đến chung vui mừng tân gia.
“Con hỏi thử xem út sắp xếp thời gian nhé. Nếu rảnh thì bảo nó cũng thu xếp về dự một chuyến.”