Trọng sinh thập niên 90: Hành trình vươn tới vinh quang của bà chủ trọ - Chương 219: Đầu tư mua nhà
Cập nhật lúc: 2026-05-03 15:55:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi chiều, Thẩm Hiểu Quân vốn ý định để hai ông bà dẫn các cháu về khách sạn nghỉ ngơi, hoặc nhờ Tiểu Hàn đưa họ tiếp tục lịch trình vãn cảnh Dự Viên. Thế nhưng hai cụ đồng ý, một mực theo chân cô xem nhà.
Xe lăn bánh từ cầu Ngoại Bạch Độ, di chuyển mất chừng bốn mươi phút mới tới nơi.
Ở quê, với cách dư sức từ làng lên đến tận trung tâm thành phố.
Thấy quãng đường xa xôi nhường , bà Đoàn Hà lẩm bẩm: “Sao mà xa lắc xa lơ thế ? Không khéo tít ngoài vùng ngoại ô cũng nên?”
Tiểu Phương thấy liền đầu giải thích: “Dạ cô ơi, bên là khu quy hoạch mới, ngoại ô còn cách xa đây một đoạn dài nữa cơ ạ.”
Bà Đoàn Hà bĩu môi: “Thì cũng là ngoại ô cái tên mới thôi, quy hoạch thì gọi là khu mới. Theo con mắt của , đối với dân gốc ở đây, khu cũng chẳng khác gì ngoại ô là mấy.”
Lời thì Tiểu Phương đành cạn lý, đối đáp . Cô chỉ đành gượng vài tiếng, lôi bài ca muôn thuở về tương lai xán lạn của khu đô thị mới để vớt vát.
Khi xe dừng bánh, bà Đoàn Hà càng thêm phần chán nản.
Khu vực vẫn ngổn ngang thi công, vô công trường đang hoạt động. Máy móc hoạt động kéo theo khói bụi mù mịt, cảnh vật cũng phủ một màu xám xịt. Đường xá chẳng sạch sẽ, tinh tươm như khu vực nội đô. Chẳng đoạn ống nước nào vỡ mà xe cộ chạy ngang qua, bánh xe bám đầy bùn đất nhão nhoét.
Ánh mắt đầy vẻ chê bai của bà khiến Tiểu Phương cũng cảm thấy chút ngượng ngùng.
Xe từ từ đỗ cửa văn phòng bán hàng. Cũng may là khuôn viên xung quanh đây dọn dẹp khá tươm tất, cửa còn bài trí thêm mấy chậu cây xanh mát mắt.
Tiểu Phương khẽ thở phào, “Cô chú, chị Thẩm, chúng đến nơi ạ. Xin mời xuống xe, chú ý cẩn thận kẻo đụng đầu ạ, từ từ thôi…”
Thẩm Hiểu Quân thầm nhẩm tính cách. Họ qua một cây cầu, khu dân cư cách bờ sông xa, ước chừng chỉ một ngàn mét.
Cảnh vật xung quanh đang nhộn nhịp thi công, chắc hẳn chẳng bao lâu nữa nơi đây sẽ trở nên sầm uất, phồn hoa.
“Giai đoạn một của dự án bước khâu thiện cuối cùng. Tiếp theo sẽ triển khai giai đoạn hai và ba. Hệ thống cây xanh, cảnh quan của khu dân cư thiết kế mắt. Mọi thể xem qua sa bàn mô hình , hoặc tham quan nhà mẫu cũng ạ…”
“Nghĩa là bây giờ mua cũng nhận nhà ngay ?” Bà Đoàn Hà thắc mắc.
“Dạ ạ, nhưng cũng sắp cô ạ, tháng Ba năm là thể bàn giao nhà.”
Bà Đoàn Hà lẩm nhẩm nhẩm tính đầu ngón tay. Bây giờ mới là tháng Bảy, đến tháng Ba năm mới giao nhà… “Thế chẳng là còn tận tám tháng nữa ! Thế mà cô bảo là sắp ?”
Tiểu Phương xòa: “Bây giờ các dự án đa phần đều bán nhà hình thành trong tương lai cô ạ. Mua càng sớm thì giá càng ưu đãi, chứ đợi đến năm thì chắc chắn còn giá nữa . Thực tám tháng chờ đợi coi là nhanh . Có dự án mòn mỏi đợi hai, ba năm trời cơ. Như cái khu mà cháu dẫn khách xem dạo , đến tận năm hai ngàn lẻ một mới nhận nhà, thế mà vẫn đổ xô mua ầm ầm đấy thôi.”
Ông Thẩm Văn Đức xong liền lắc đầu ngao ngán, “Mua bán thế rủi ro cao quá. Bỏ tiền vắt cổ chờ mấy năm trời. Nhỡ nhà cửa xây xong mà phía chủ đầu tư ôm tiền chạy mất dạng thì tính ? Chẳng hóa mồ hôi nước mắt của dân đen đổ hết xuống sông xuống biển ?”
Thẩm Hiểu Quân gật gù đồng tình. Tầm của bố cô trong chuyện quả thực sâu sắc và thực tế.
Mua nhà hình thành trong tương lai thì rủi ro dự án đắp chiếu là điều khó lòng lường . Trước đây cô từng báo, những dự án xây dựng đình trệ cả chục năm trời giao nổi nhà, dân thì vẫn còng lưng trả nợ ngân hàng hàng tháng. Những cú lừa ngoạn mục như thế quả thực là đẩy đường cùng.
Tiểu Phương gượng gạo: “Chú cứ lo xa, chuyện đó thể xảy ạ, Nhà nước chắc chắn sẽ bao giờ để tình trạng đó tiếp diễn.”
Sợ câu chuyện tiếp tục sẽ càng thêm gượng gạo, cô vội vàng lảng sang chuyện khác. Cô sang Thẩm Hiểu Quân: “Chị Thẩm, là sang tham quan nhà mẫu nhé?”
Thẩm Hiểu Quân khẽ gật đầu đồng ý.
Nhà mẫu bố trí ngay tại khu vực văn phòng bán hàng, mô phỏng chân thực diện tích nhà ở thực tế với tỷ lệ một phần một.
Căn nhỏ nhất diện tích sáu mươi chín mét vuông, căn rộng nhất lên tới một trăm ba mươi mét vuông. Thẩm Hiểu Quân thong thả xem xét từng căn một, cuối cùng chấm căn hộ nhỏ với thiết kế ba phòng ngủ, diện tích chín mươi tám mét vuông.
Xét về khía cạnh sinh lời, những căn hộ diện tích nhỏ thường mang tỷ suất lợi nhuận nhỉnh hơn so với căn hộ lớn. Về cho thuê cũng dễ dàng, mà nếu ý định bán thì tính thanh khoản cũng cao hơn hẳn những căn thiết kế hai hoặc bốn phòng ngủ. Đơn giá bán thậm chí còn cao hơn những căn diện tích lớn.
“Con quyết mua thật đấy ?” Bà Đoàn Hà vẫn chịu từ bỏ hy vọng, gặng hỏi. Bà cứ đinh ninh chứng kiến môi trường xung quanh ngổn ngang thế , con gái sẽ xe chê bai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-90-hanh-trinh-vuon-toi-vinh-quang-cua-ba-chu-tro-xadb/chuong-219-dau-tu-mua-nha.html.]
“Tận năm mới nhận nhà cơ đấy? Đến lúc đó con cất công lặn lội lên đây một chuyến nữa ? Nhỡ may đúng như lời bố con , chủ đầu tư ôm tiền cao chạy xa bay thì kêu ai?”
Thẩm Hiểu Quân khổ, “Mẹ ơi, con xui xẻo đến mức ? Đừng là ngoài , ngay cả ở thành phố bây giờ cũng rầm rộ bán nhà hình thành trong tương lai , xu hướng sẽ ngày càng phổ biến. Thiên hạ đều đổ xô mua kiểu , chứ cứ chực chờ xây xong xuôi mới mua thì khéo chẳng còn đến lượt . Ai cũng nơm nớp lo sợ như , thì kết cục sẽ là: nhà cửa ế ẩm ai thèm mua, mà dân thường thì cũng mỏi mắt mua nổi nhà.”
Khóe miệng bà Đoàn Hà giật giật, “Tùy con , chẳng thêm nữa.”
Ông Thẩm Văn Đức cảm thán: “Suy nghĩ của thế hệ già chúng quả thực thời, theo kịp thời đại nữa .”
Bé Vi bên cạnh lém lỉnh chen ngang: “Là Trường Giang sóng xô sóng , sóng …” Cô bé đảo mắt tinh nghịch, “Thế hệ càng giỏi giang hơn thế hệ ạ?”
Thẩm Hiểu Quân lườm con gái một cái. Con tưởng qua câu bao giờ chắc?
Bé Vi thè lưỡi trêu chọc, kéo tay em gái chạy tung tăng khám phá khắp nhà mẫu. Nghiêu Nghiêu cũng lẫm chẫm lon ton bám gót theo hai chị.
“Đừng chạy lung tung nhé…”
Thẩm Hiểu Quân đội chiếc mũ bảo hộ lao động, theo chân hướng dẫn công trường phía để kiểm tra tiến độ. Vì lý do an , cô cho lũ trẻ theo. Hai ông bà lão cũng chọn cách ở văn phòng bán hàng để trông nom bầy cháu nhỏ.
Đi một vòng xem xét kỹ lưỡng, Thẩm Hiểu Quân quyết định chọn tầng hai mươi sáu. Tầng thiết kế hai thang máy dùng chung cho tám hộ. Cô chọn mua luôn hai căn hộ liền kề .
Xem xét xong xuôi, hai bên tiến hành ký kết hợp đồng. Giá niêm yết cho một căn hộ là 197.764 tệ. Do cô mua liền hai căn và chọn phương thức thanh toán trả thẳng một nên hưởng mức chiết khấu ưu đãi. Tổng giá trị cho cả hai căn hộ là 385.000 tệ.
Lúc ký hợp đồng, cô sẽ thanh toán chín mươi phần trăm giá trị, mười phần trăm còn sẽ thanh toán nốt thời điểm bàn giao nhà.
Khi mua những dự án nhà mới tinh thế , Thẩm Hiểu Quân trả bất kỳ khoản phí môi giới nào cho Tiểu Phương, bộ chi phí hoa hồng sẽ do phía chủ đầu tư chi trả.
Bước khỏi văn phòng bán hàng, Thẩm Hiểu Quân hít một thật sâu. Cảm giác chốt đơn mua nhà quả thực sảng khoái vô cùng! Cô sắp nghiện cái cảm giác mất .
Bé Vi bá vai , đôi mắt lấp lánh sự phấn khích, “Mẹ ơi. Nhà tậu thêm nhà nữa ạ?”
“ , nhưng giao hẹn ba điều với các con. Tuyệt đối hé răng kể với ai chuyện chúng mua nhà nhé.”
Ba đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu cái rụp. Nghiêu Nghiêu tuy chẳng hiểu mô tê gì nhưng thấy các chị gật thì cũng hùa theo gật lấy gật để.
Thẩm Hiểu Quân khẽ điểm ch.óp mũi bé Vi, “Đặc biệt là con đấy, cấm chỉ nhật ký nhé.”
Bé Vi lè lưỡi, “Dạ , con hứa sẽ cũng chữ nào.”
Kỳ thực trong thâm tâm cô bé đang rắp tâm định về chuyện …
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nhìn ánh mắt ranh mãnh của con, Thẩm Hiểu Quân thừa hiểu trong đầu cô bé đang toan tính điều gì.
Cô thầm nghĩ: Tuyệt đối . Viết nhỡ thầy cô giáo phê bình con khoe khoang của cải. Thậm chí khi họ nghi ngờ con bịa chuyện, đ.á.n.h giá con là đứa trẻ thiếu trung thực cũng nên.
Thẩm Hiểu Quân sang bố .
Bà Đoàn Hà vội : “Bố cũng sẽ ngậm miệng, vợ chồng con sắm sửa tài sản gì chúng tuyệt nhiên hé răng nửa lời.”
Kể ngoài, khéo hàng xóm láng giềng dè bỉu lưng bảo bà đang khoác lác cũng nên!
Hai ông bà lão dù vắt óc suy nghĩ cũng tài nào lý giải nổi, cớ cặp vợ chồng nhà kiếm tiền dễ dàng như trở bàn tay !
Người cày cục kiếm từng đồng từng cắc trần ai khoai củ, đừng đến chuyện vung tiền mua nhà thành phố, chỉ nội việc cất một căn nhà khang trang ở quê thôi, cả nhà đổ mồ hôi sôi nước mắt bươn chải bên ngoài suốt bao năm trời. Dẫu bước chân con đường kinh doanh buôn bán, thì con đường giàu cũng trải hoa hồng, tất thảy đều kiến tha lâu mới đầy tổ.
Chỉ riêng vợ chồng con gái bà kiếm tiền, cứ như thể đưa chổi quét lá rụng ngoài sân , dễ dàng đến khó tin.
Từ thuở nào mà đồng tiền dễ kiếm đến nhường ?