“Nghe hàng xóm láng giềng bảo dạo cô năng chạy về nhà đẻ lắm, thời gian ở bên đó khéo còn nhiều hơn ở nhà.” Bà Đoàn Hà khẽ thở dài, “Mẹ hỏi trai con, thì con bảo dạo đẻ Trần Lan ốm đau, nên cô mới thường xuyên qua thăm nom.”
“Thế trai con sang thăm ?” Thẩm Hiểu Quân hỏi.
Bà Đoàn Hà lắc đầu, “Không . Mẹ cũng trách con, tin nhạc mẫu ốm đau mà chẳng đường sang thăm hỏi. Anh con cứ bảo đang bận rộn, đợi qua đợt tính.”
Ông Thẩm Văn Đức hừ lạnh một tiếng, “Nó thế là đạo, dẫu bận rộn đến cũng thu xếp thời gian mà chứ.”
Bà Đoàn Hà liếc ông một cái, “Cái miệng con Trần Lan đó chanh chua lắm, mỗi Thẩm Anh sang là y như rằng cô xả cả đống lời lẽ bóng gió, chê bai chồng vô dụng. Chuyện bán nhà qua miệng cô thì chẳng của bản , mà đổ riệt cho Thẩm Anh. Lại còn xui Thẩm Anh mặt mượn tiền Hiểu Quân giúp nhà họ nữa. Đổi là , cũng chẳng thèm !”
Thẩm Hiểu Quân thì ngẩn , đây quả thực là đầu tiên cô đến chuyện .
Kiếp cô ít tiếp xúc với nhà đẻ Trần Lan, họa hoằn lắm mới chạm mặt những dịp nhà họ Thẩm công to việc lớn. Cô cũng chẳng am hiểu gì về họ, thi thoảng than phiền, mới gia đình vốn chẳng hạng lý lẽ.
Thấy cô kinh ngạc, bà Đoàn Hà liền kể: “Đã nhắc vụ hai , nhưng con đều lờ . Bố cũng dặn nó đừng kể cho con , tránh để con rước thêm phiền lòng. Rủi mà cho mượn thật, chẳng đến kiếp nào mới đòi .”
mà thèm cho mượn chắc!
Cái thứ nợ nần cho vay kiểu đó, trừ phi chán sống mất .
...
Điểm dừng chân đầu tiên của gia đình Thẩm Hiểu Quân là Ma Đô. Họ xuất phát từ tỉnh thành, phi cơ bay thẳng một mạch đến sân bay Ma Đô.
Trước khi khởi hành, Thẩm Hiểu Quân cẩn thận liên hệ với công ty lữ hành bản địa, đặt một dịch vụ cao cấp một kèm một. Từ xe cộ, tài xế đến hướng dẫn viên đều sắp đặt chu . Muốn ngoạn cảnh ở chiều theo ý nguyện của du khách, hướng dẫn viên chỉ phụ trách lên lộ trình, đưa họ chơi kết hợp thuyết minh.
Đương nhiên, mức giá cũng chẳng hề rẻ.
Dắt díu già và trẻ nhỏ du ngoạn, cô thực sự lười tự cất công tìm hiểu lịch trình. Trừ những lúc vung tiền mua nhà tậu xe, ở những khoản khác, đây cũng là hiếm hoi cô cho phép bản xa xỉ một phen.
Vừa xuống phi cơ lâu, điện thoại di động liền đổ chuông. Cô bắt máy, thì là cuộc gọi từ công ty lữ hành.
“Chúng xuống máy bay , sắp khỏi cảng hàng . Bạn báo xe chạy đến lối của nhà ga để đón nhé.”
Bà Đoàn Hà một tay dắt bé Vi, một tay dắt bé Duyệt, chỉ nơm nớp lo lũ trẻ lơ đãng chạy lạc mất. Nghiêu Nghiêu thì ông Thẩm Văn Đức bế bồng tay, còn Thẩm Hiểu Quân đẩy xe hành lý.
Bà hỏi: “Ai đến đón con?”
Thẩm Hiểu Quân cất điện thoại chiếc túi xách đeo vai, “Người của công ty lữ hành ạ, họ sắp xếp xe chu đáo .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-90-hanh-trinh-vuon-toi-vinh-quang-cua-ba-chu-tro-xadb/chuong-216-du-lich.html.]
Bà Đoàn Hà mỉm , “Công ty du lịch phục vụ ân cần đáo để.”
Vừa bước khỏi nhà ga, bên vệ đường một thiếu nữ trạc đôi mươi cầm tấm biển tươi vẫy tay chào họ.
Thẩm Hiểu Quân dẫn nhà tiến gần, thiếu nữ đon đả hỏi: “Xin hỏi đây là cô Thẩm ạ?”
Thấy Thẩm Hiểu Quân gật đầu, cô vội vàng tự giới thiệu: “Cháu là Hàn Mẫn của công ty lữ hành Hoa Lữ, cứ gọi cháu là Tiểu Hàn cho mật ạ.”
Cô ân cần mở cửa mời lên xe, lăng xăng phụ giúp chuyển hành lý cốp .
Chiếc xe bảy chỗ vô cùng rộng rãi, gian bên trong thoáng đãng, chẳng hề bức bối chút nào.
Bé Vi và bé Duyệt lên xe nhoài cửa sổ, tò mò ngắm khung cảnh bên ngoài.
Lần đầu đặt chân đến chốn xa lạ, Nghiêu Nghiêu chút sợ sệt. Cậu bé rúc lòng ông Thẩm Văn Đức, đôi mắt nhỏ ngừng chớp chớp, dáo dác quanh quất.
Trên xe, đồng chí Tiểu Hàn bắt đầu trao đổi lộ trình với Thẩm Hiểu Quân: “Khách sạn đặt ở quận Hoàng Phố, từ sân bay di chuyển mất chừng nửa giờ. Cháu sắp xếp cho gia đình phòng Suite gia đình. Đến nơi thể nghỉ ngơi thư giãn . Buổi tối ngoài dùng bữa hoặc dùng luôn tại khách sạn đều ạ…”
“Chín rưỡi sáng mai, cháu sẽ đến đón . Cô Thẩm, ngày mai cô nhã hứng ngoạn cảnh ở ạ?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thẩm Hiểu Quân đáp: “Đừng gọi là cô Thẩm, lớn tuổi hơn em, cứ gọi là chị Thẩm . Chị rành Ma Đô lắm, em cứ đưa vài gợi ý xem .”
Đồng chí Tiểu Hàn vội vàng gọi một tiếng chị Thẩm, “Ngày mai chúng thể ghé Bến Thượng Hải , ngắm quần thể kiến trúc phong cách Âu và cảnh sắc ven sông. Chiều tà dạo bước phố Nam Kinh, tối đến thưởng thức phong vị ẩm thực đặc trưng bản địa. Lịch trình những ngày thể tham quan cầu Ngoại Bạch Độ, Dự Viên, miếu Thành Hoàng, chùa Tĩnh An, lên nhà hàng xoay của tháp Minh Châu Phương Đông dùng bữa…”
Thẩm Hiểu Quân xong liền gật đầu, “Chúng chơi vội, cứ thong thả đến đến đó, nhất thiết một ngày chạy sô mấy địa điểm liền.”
Đồng chí Tiểu Hàn gật đầu tỏ ý thấu hiểu, mỉm : “Chị yên tâm, em nhất định sẽ sắp xếp chu , để gia đình chơi vui vẻ mệt nhọc.”
Những bằng lòng vung tiền thuê hướng dẫn viên một kèm một, chính là tận hưởng một chuyến du lịch thảnh thơi. Nếu theo đoàn, ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo từ sáng đến tối qua mấy danh thắng liền, thời gian vất vưởng xe khéo còn nhiều hơn thời gian vãn cảnh.
Những đoàn khách một kèm một thế , công ty lữ hành của cô cả năm trời cũng chẳng nhận mấy đám. Du khách ngoại quốc thường chuộng hình thức hơn khách trong nước. Hướng dẫn viên nào cũng khao khát nhận những mối công việc như . Du khách thoải mái, mà hướng dẫn cũng nhàn nhã. Chẳng ai cứ cầm loa gào thét đến rát cả cổ họng, cứ đến một địa điểm loay hoay điểm danh vì nơm nớp sợ lạc mất . Gặp những vị khách lời, đến giờ tập trung mà chẳng thấy tăm , hớt hải chạy tìm kiếm…
Quan trọng nhất là, đơn giá thù lao cao!
Cũng là do cô may mắn, vặn nhận cuộc điện thoại của Thẩm Hiểu Quân. Đã là cuộc gọi do cô bắt máy, thì đương nhiên vị khách sộp sẽ thuộc về cô.
Lộ trình sắp tới gia đình họ còn dự định Tô Châu, Hàng Châu, nhẩm tính cũng rong ruổi nửa tháng trời. Tiểu Hàn thầm nghĩ, bao giờ cô kiếm tháng lương nào nhẹ nhàng, thong thả đến thế.