Trọng sinh thập niên 90: Hành trình vươn tới vinh quang của bà chủ trọ - Chương 187: Bàn chuyện cất nhà

Cập nhật lúc: 2026-05-03 15:35:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Hiểu Quân ! Sao cháu ngày càng trẻ thế nhỉ? Thím nhớ cháu cũng hai mươi bảy, hai mươi tám cơ mà! Sao chỉ như cô gái mới đôi mươi thế? Mấy cô con dâu mới gả làng trông còn mơn mởn bằng cháu !"

 

Mấy chị, mấy thím nhà hàng xóm xúm xít bắt chuyện. Thẩm Hiểu Quân mỉm đáp lời, thoăn thoắt bốc kẹo chia cho .

 

là ăn kẹo của , miệng lưỡi ai cũng ngọt ngào hẳn lên.

 

"Cháu đ.á.n.h phấn trang điểm mà, đương nhiên là trẻ . Thím mà đ.á.n.h phấn lên thì cũng trẻ ngay..."

 

"Thím thì chịu thôi, mặt đầy nếp nhăn , đắp bao nhiêu phấn cũng chẳng lấp phẳng , haha..."

 

"Hiểu Quân sống sung sướng thế cơ mà! Chắc chắn là trẻ . Đâu như thím, quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, hồi trẻ dẫu xinh xắn mọng nước đến thì giờ cũng nắng gió vắt kiệt ..."

 

Lần về quê , trong làng kéo đến xem náo nhiệt đông vô kể. Không chỉ phía Thẩm Hiểu Quân một vòng các bà các chị vây quanh.

 

Bên phía Lâm Triết cũng một đám đàn ông xúm .

 

"Nghe thằng Binh hai vợ chồng cháu xây hẳn hai tòa nhà Bằng Thành hả? Chuyện đó thật đấy?"

 

"Đương nhiên là thật chú, chuyện lớn thế cháu dám mang đùa..."

 

"Theo ý chú thì cháu nên cất nhà ở Bằng Thành gì, cất ở quê mới đúng, thế nó mới oai phách! Bọn trẻ các cháu đúng là hồ đồ! Cháu cất nhà ở tận Bằng Thành xa xôi như thế, làng ai thấy , thế thì ích lợi gì?"

 

"Ây dà! Chú hiểu , Bằng Thành lắm tiền nhiều của! Cất nhà ở đó thì mới mong phát tài chứ!"

 

"Lâm Triết nhà ăn thành phố chẳng cũng phát tài ? Tiền bạc kiếm bao giờ cho đủ, cất nhà ở quê cha đất tổ mới là đúng đạo lý, gốc gác của là ở đây cơ mà!" Người lên tiếng là một bậc cha chú họ hàng xa của nhà họ Lâm, xét theo vai vế thì ngang hàng với em ruột của ông nội Lâm Thành Tài.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Lâm Triết , dù cháu về , thì gốc gác vẫn thể quên! Quê hương nở mày nở mặt thì mới thực sự là vẻ vang!" Nói xong, ông cụ còn đưa mắt quanh ngôi nhà cũ kỹ mà nhà họ Lâm đang ở.

 

Hai bé Vi, bé Duyệt đang dắt em trai xổm trong sân chơi đùa cùng đám trẻ con trong làng. Lần về, các cô bé còn cất công mang theo đồ chơi, cả một bầy trẻ con quây quần ríu rít như bầy chim sẻ.

 

"Sao b.úp bê của nhiều quần áo thế?"

 

Bé Duyệt thoăn thoắt tết tóc cho con b.úp bê tay đáp: "Tất nhiên , đây là b.úp bê công chúa Barbie cơ mà. Mẹ tớ bảo, sẽ tự tay đan thêm quần áo cho b.úp bê của tớ nữa cơ!"

 

"Mẹ của thật là !"

 

"Đương nhiên ! Mẹ tớ là tuyệt vời nhất!"

 

Nghiêu Nghiêu cầm tay con robot biến hình, lát thì biến thành Bumblebee, lát biến thành Người sắt, khiến mấy bé lớn tuổi hơn xem mà thèm nhỏ dãi.

 

Mang tiếng là chơi cùng , nhưng thực chầu rìa đồ chơi của mà thèm thuồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-90-hanh-trinh-vuon-toi-vinh-quang-cua-ba-chu-tro-xadb/chuong-187-ban-chuyen-cat-nha.html.]

 

Những lời của ông chú họ Lâm Triết bắt đầu nảy sinh suy nghĩ. Đêm đến, khi giường, liền mang chuyện bàn bạc với Thẩm Hiểu Quân: "... Anh phá ngôi nhà cũ để xây . Căn nhà quá xập xệ , hồi cất nhà gia đình cũng chẳng đồng nào, chỉ bức tường bao bên ngoài là xây bằng đá vụn và gạch, còn vách tường bên trong là liếp tre trát bùn, quét thêm lớp vôi trắng bên ngoài... Em xem, chỗ bùn đất rụng lả tả, lộ cả cốt tre bên trong kìa."

 

Anh khẽ thở dài: "Hôm nay ông chú họ thế, thấy cũng phần hổ thẹn. Chúng ở ngoài bao nhiêu là nhà cửa, mà cha ở quê sống trong căn nhà tồi tàn thế ."

 

Nói xong, liếc Thẩm Hiểu Quân, thấy cô im lặng đáp, tiếp lời: "Thực cất một căn nhà lầu cũng , dù năm nào chúng cũng về quê đón Tết, nhà cửa khang trang thì về ở cũng thoải mái hơn."

 

Anh khẽ huých tay cô: "Em thấy ?"

 

Thẩm Hiểu Quân xoay : "Chuyện mấy em nhà cứ tự bàn bạc với ! Xem mỗi nhà góp bao nhiêu? Đến lúc đó vợ chồng cứ lấy tiền ."

 

Lâm Triết nhích gần: "Anh cả dù góp thì cũng chẳng lấy bao nhiêu, thực cất một căn nhà cũng chẳng tốn kém là mấy..."

 

Thẩm Hiểu Quân sang , nhướng mày hỏi: "Anh một ôm trọn chi phí?"

 

Lâm Triết chỉ trừ.

 

Thẩm Hiểu Quân chằm chằm một lúc : "Nhà bỏ hết tiền cũng . Đã đến đạo hiếu thì thể chia đều răm rắp, ít thể gồng so với nhiều, mà nhiều cũng chẳng nên tính toán với ít. Quan trọng nhất là chữ tâm, cất nhà cho cha cũng là trọn đạo hiếu của chúng , chỉ điều..."

 

"Chỉ điều ?" Lâm Triết vội vã gặng hỏi.

 

"Chỉ điều, mất lòng lòng . Nếu như hai của bỏ tiền, thì khi cất nhà, thiết kế , kiểu dáng thế nào do chúng quyết định. Sau khi cha trăm tuổi già, căn nhà cũng do chúng quyền định đoạt. Cứ rõ ràng rành mạch ngay từ đầu, tránh tình trạng nhập nhằng, đến lúc đó kẻ thò tay đòi phần."

 

"Sau già em còn tính về đây ở ?"

 

"Cho dù em về đây ở, điều đó cũng đồng nghĩa với việc em hiến quyền lợi của cho kẻ khác."

 

Nơi họ đang ở vốn chỉ là một vùng quê hẻo lánh, dù nhà nước xây sân bay mở đường cao tốc chăng nữa thì cũng chẳng mảy may quy hoạch tới nơi , chẳng liên quan gì đến họ cả. Căn nhà cũng chẳng cơ hội tăng giá, mà chỉ nước ngày một mất giá thêm thôi.

 

Đợi khi các cụ khuất núi, chừng Thẩm Hiểu Quân cũng chẳng thiết tha về, nếu về thì cũng chỉ dịp Thanh minh tảo mộ mà thôi.

 

Căn nhà đối với cô quả thực chẳng giá trị sử dụng, nhưng điều đó nghĩa là với khác cũng .

 

"Em mấy chục năm , căn nhà do chính tiền túi bỏ cất, ngang nhiên chạy đến coi như lẽ đương nhiên, đòi chia chác một phần.

 

Anh em kiến giả nhất phận, tiền bạc sòng phẳng, đó là lời xưa dạy. Mất lòng lòng , bề giao hẹn rõ ràng ngay từ đầu. Giấy trắng mực đen rành rành để kẻ khác hết đường giở trò."

 

Lâm Triết ngập ngừng: "Anh cả chắc chắn sẽ mấy chuyện đó..."

 

Thẩm Hiểu Quân bĩu môi, nhắc tới cả của . Hơn nữa, lòng dễ đổi , chuyện của mấy chục năm , ai mà dám vỗ n.g.ự.c điều gì?

 

 

Loading...