Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 367: Lâm Quốc Nghiệp Thuê Nhà
Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:19:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Quốc Nghiệp lập tức đổi sang vẻ mặt nịnh nọt: "Chị, em ngay là chị đối xử với em nhất mà!"
"Cút!" Lâm Lệ Thanh bực bội mắng một câu.
Sau khi Đồng Đồng gặp Lâm Quốc Nghiệp, cô sốc suy nghĩ của : "Thực giá nhà ở Thủ đô cũng tàm tạm, mua nổi ở trung tâm thì thể mua ở vành đai ba hoặc ranh giới vành đai ba, cớ gì thuê căn nhà cũ của nhà ?"
Lâm Quốc Nghiệp gãi chân, ngại ngùng gượng hai tiếng: "Chẳng là nghĩ đến chuyện rõ gốc gác , thuê nhà của nhà em cũng yên tâm hơn. Tất nhiên, nhà thì chắc chắn mua , nhưng xem nhà cộng thêm trang trí, mất một năm rưỡi thì cũng xong. Ở chỗ chị tất nhiên là , nhưng thế nào em cũng từng gặp đấy, nếu thật sự sống chung với bà, vệ sinh bà cũng hỏi là nặng nhẹ, bức bối bao! Chẳng thà tự ngoài thuê nhà cho thanh tịnh."
Lời nửa thật nửa giả, Đồng Đồng tin sái cổ: "Nghe em cũng cho thuê nhà, nhưng mà... haizz! Em đưa xem là ngay."
Đồng Đồng trực tiếp dẫn Lâm Quốc Nghiệp đến khu đại tạp viện.
Người thuê nhà mới đều ở nhà, ông cụ cửa nhà Tôn nãi nãi cũng vì tuyết rơi mà trốn trong nhà. Uông Lệ Lệ thấy tiếng động còn tưởng là thuê nhà về, qua cửa sổ kính một cái, thấy là Đồng Đồng và một đàn ông xa lạ thì lập tức hăng hái, xông khỏi cửa nhà hét lên: "Ây dô! Đây chẳng là đại minh tinh của chúng ! Xem là câu rùa vàng , đến cả những hàng xóm cũ như chúng cũng nhận nữa!"
Đồng Đồng sa sầm mặt, thèm để ý đến Uông Lệ Lệ, mà với Lâm Quốc Nghiệp: "Anh cũng thấy đấy, đây chính là môi trường sống đây của nhà . Thực cũng chẳng vấn đề gì, chỉ là một hàng xóm như ý cho lắm, đặc biệt là hộ , còn đ.á.n.h với bà , hai nhà chúng ầm ĩ dữ lắm.
Hơn nữa nhân phẩm gì, thường xuyên bám cửa sổ nhà , lén nhà chuyện, cũng là mắc bệnh gì. Một thanh niên trai tráng như sống ở đây, em lo gặp nguy hiểm."
"Con ranh c.h.ế.t tiệt! Nói ai đấy!" Uông Lệ Lệ hùng hổ định xông tới dạy dỗ Đồng Đồng.
Đồng Đồng trực tiếp trốn lưng Lâm Quốc Nghiệp.
Lâm Quốc Nghiệp sa sầm mặt trừng mắt Uông Lệ Lệ.
Uông Lệ Lệ dọa sợ kịp thời dừng bước, c.h.ử.i bới: "Con gái con đứa gần đàn ông như , thật hổ!"
" thế nào cũng giỏi hơn bà, đồ đàn bà lắm mồm!" Đồng Đồng ỷ Lâm Quốc Nghiệp chống lưng, lập tức đáp trả.
Lâm Quốc Nghiệp sợ chuyện bên ầm ĩ lên, bây giờ Đồng Đồng là ngôi , một chút gió thổi cỏ lay cũng sẽ ảnh hưởng đến cô, bèn khuyên: "Bỏ , thèm chấp nhặt với bà , hàng xóm như quả thực thích hợp, xem ."
Sau khi hai rời khỏi khu đại tạp viện, ánh mắt Lâm Quốc Nghiệp cô thêm một tia xót xa: "Trước đây em sống trong môi trường như ?"
Đồng Đồng gật đầu, ngược bình thản: "Em cho nhé! Đừng thấy Uông Lệ Lệ đáng ghét như , nhưng bà đấu em , ngay cả đ.á.n.h cũng thắng nổi. Cũng não phụ nữ đó cấu tạo thế nào, đ.á.n.h mãi thua mãi, thua mãi đ.á.n.h mãi, vui vẻ mệt. Mẹ em bà rảnh rỗi sinh nông nổi.
Chú Triệu cũng quản, con cái học cũng bắt bà ngoài việc, suốt ngày chỉ gây chuyện thị phi. Lần hai nhà chúng đ.á.n.h , em dứt khoát bảo ba chuyển ngoài, cho bốn đàn ông to khỏe thuê nhà. Từ đó Uông Lệ Lệ dám đến bám cửa sổ nhà em nữa, hahaha..."
"Sao em ?" Lâm Quốc Nghiệp chút tò mò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-367-lam-quoc-nghiep-thue-nha.html.]
Đồng Đồng vẻ bí ẩn : "Mẹ em kể đấy. Gia đình thuê nhà của chúng em đông lắm, đồng thời thuê cả nhà Tôn nãi nãi, cả nhà bày sạp bán đồ ăn ở Thủ đô. Mẹ em từng đến ăn, vài là bắt chuyện với bà chủ nhà, tin tức đều từ bên đó."
"Vẫn là dì lợi hại!" Lâm Quốc Nghiệp khen ngợi một câu.
Đồng Đồng đeo kính râm, nghiêng đầu hỏi: "Tiếp theo dự định gì? Hay là em bảo em giúp ngóng xem ?"
"Không cần , ở bên cũng vài bạn, thật sự thì nhờ họ tìm giúp cũng , cùng lắm thì tạm thời ở chỗ chị ." Lâm Quốc Nghiệp , nhún vai mấy bận tâm.
Thấy trời cũng còn sớm, chỗ khá gần nhà họ Đồng, Đồng Đồng dứt khoát mời đến nhà chơi, dù đều quen , cũng sợ ba cô hiểu lầm.
Lâm Quốc Nghiệp chẳng hề giữ kẽ chút nào, mà trực tiếp đồng ý. Lúc sắp đến nhà họ Đồng còn mua một ít quà cáp đến thăm, khiến ba Đồng Đồng bới móc nào.
Mẹ Đồng Lâm Quốc Nghiệp mở công ty ở Thủ đô, càng bằng con mắt khác, luôn ngấm ngầm tạo cơ hội cho hai tiếp xúc.
Hai ăn cơm xong, Đồng Đồng còn về trường, Lâm Quốc Nghiệp chủ động đề nghị đưa cô về.
Mẹ Đồng tiễn khỏi cửa nhà, khép miệng. Hàng xóm bên cạnh chứng kiến tất cả, nhiều chuyện hỏi: "Con gái bà dẫn đối tượng về ?"
Mẹ Đồng ha hả, thừa nhận cũng phủ nhận.
Đợi đối phương đóng cửa, ba Đồng vội vàng kéo Đồng nhà, đóng cổng : "Bà điên ! Sao rõ ràng với !"
"Nói cái gì mà ! thấy thằng bé Quốc Nghiệp , ngoại hình , học vấn cao, năng lực giỏi, gia thế cũng , quan trọng nhất là đối xử với con gái chúng , hầu như bới khuyết điểm nào!" Mẹ Đồng đúng là vợ con rể, thế nào cũng thấy ưng ý.
Ba Đồng sa sầm mặt, vui: "Con gái còn đồng ý ! Người cũng tỏ thái độ, bà thể nhận định như ! Lỡ như thành thì ?"
"Không thể nào!" Mẹ Đồng vẻ mặt quả quyết, "Ông Đồng, cho ông , quen Mỹ Vân ngày một ngày hai, từ chỗ bà cũng ít chuyện của Quốc Nghiệp. Nếu nó ý với con gái chúng thì chắc chắn sẽ để tâm như , còn đến nhà chúng khách!
Thằng nhóc chỉ thiếu điều tâm tư lên mặt thôi, bây giờ chỉ xem con gái cưng của chúng ý gì. Theo thấy con bé hẳn là phản cảm với Quốc Nghiệp, tóm cứ tìm hiểu . Con bé bây giờ là ngôi , tự kiếm tiền, mắt cũng cao, đám con trai nhà họ hàng bạn bè chúng thật sự đứa nào phù hợp cả."
"Vậy... ... thằng nhóc nhà họ Đường chẳng xứng đôi ?" Ba Đồng sốt ruột .
Ánh mắt Đồng ông như kẻ thiểu năng: "Ông thiếu tâm nhãn ! Lần thằng nhóc nhà họ Đường đến nhà chúng khách chẳng , nó đối tượng . Hơn nữa thằng nhóc đó nước ngoài mấy năm tính tình đều đổi, còn đáng yêu như nữa, cho dù nó đối tượng cũng ưng!"
Ba Đồng lúc im lặng. Những thanh niên tài tuấn mà ông còn nhiều bằng Đồng, bà, dứt khoát nữa. Nghĩ đến cây cải trắng nhỏ nhà vất vả lắm mới chăm sóc lớn lên sắp heo ủi, trái tim ba Đồng đau nhói, cái gì cũng thấy mắt.
Đồng Đồng còn ba đang thao thức vì . Về đến trường, cô lập tức báo cáo tình hình với Lâm Lệ Thanh: "Trước đó em với , căn nhà đó của nhà em phù hợp, vẫn khăng khăng, kết quả suýt chút nữa cãi với con mụ Uông Lệ Lệ đáng ghét ! Anh đến nhà em xong bảo môi trường chỗ chúng em tồi, em liền đùa với , bảo cũng mua một căn nhà ở gần đó, ngờ tưởng thật, lát nữa sẽ tìm môi giới hỏi thử. Chị, chuyện thật sự trách em !"