Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 28: Anh Em Nhà Họ Lâm Mua Nhà

Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:15:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời buổi mua bán đều mặc cả, giống như đời niêm yết giá rõ ràng, Lâm Lệ Thanh gật đầu, gói cho Lưu Thúy Nga mấy miếng điểm tâm để bày tỏ lòng cảm ơn.

 

Lưu Thúy Nga từ chối một chút xách điểm tâm tươi hớn hở rời .

 

Lâm Lệ Thanh ngó đầu ngoài, thấy Lưu Thúy Nga xa mới với Vu Hiểu Bình: "Căn nhà của em nhà họ Tiền mà thím Thúy Nga em , hai em ở rể bên nhà gái, lấy hai chị em hoa khôi nhà họ Hoàng. Hai ông bà nhà họ Hoàng suy nghĩ khá nhiều, cho rằng hai con rể là một nhà, thể nào cả hai đều lương tâm, còn để con gái sinh thêm mấy đứa con trai để trói buộc trái tim đàn ông.

 

Hai cô con gái nhà họ Hoàng cũng tranh khí, cô chị sinh năm đứa con trai, cô em sinh ba trai ba gái, em nhà họ Tiền cũng nhận, cứ thế gánh vác gia môn nhà họ Hoàng. Đợi đến khi tin tức về thành phố truyền đến, nhà còn ầm ĩ một trận.

 

Hai ông bà nhà họ Hoàng để giữ chân hai con rể, đồng ý cho bọn trẻ đổi sang họ cha, chỉ giữ một đứa bên nhà chị cả mang họ Hoàng. Anh em nhà họ Tiền luyến tiếc nhiều con trai nối dõi tông đường như , cuối cùng bàn tính đưa cả gia đình bố vợ về cùng.

 

chuyện đơn giản như ! Trước tiên công tác tư tưởng bên quê nhà sắp xếp thỏa, ở đây mới thể bắt tay chuẩn , cứ lữa mãi đến tận bây giờ, năm nay tin tức , họ chẳng đang vội bán nhà !

 

Ý của em là nếu giá cả hợp lý, nhà chị với nhà cả thể mua hết nhà bên họ Tiền, các chị còn thể ở cạnh , cùng sửa sang thành mặt tiền cửa hàng, còn tiết kiệm chút tiền nữa đấy."

 

Hai gian mặt tiền liền ở giữa thể tiết kiệm chi phí một bức tường, đây là con nhỏ.

 

Vu Hiểu Bình mà động lòng thôi, lập tức nắm tay Lâm Lệ Thanh kích động : "Em gái , chị dâu cảm ơn em, đợi chị về sẽ bàn bạc với hai em xem , bên phía cả chị dâu cả còn phiền em chuyển lời."

 

"Không thành vấn đề! Chiều nay chị dâu cả còn qua đây, em sẽ với chị ." Lâm Lệ Thanh vỗ n.g.ự.c đảm bảo.

 

Vu Hiểu Bình cảm kích một hồi.

 

Tranh thủ lúc bận lắm, Lâm Lệ Thanh vội vàng bếp thêm ít điểm tâm, tiện thể nấu luôn cơm trưa. Vu Hiểu Bình buổi trưa ăn ở tiệm, nhưng Từ Tuệ sẽ qua ăn, cho nên vẫn chuẩn phần cho hai .

 

Đợi đến hơn mười hai giờ trưa Từ Tuệ qua, Lâm Lệ Thanh tranh thủ lúc chị ăn cơm qua chuyện mua nhà.

 

Vốn dĩ Từ Tuệ ý định , nhưng Lâm Lệ Thanh lôi lời của Lâm Quốc An thì hai vợ chồng họ thể thận trọng. Hôm qua Từ Tuệ về nhắc qua với Lâm Quốc Thắng một câu, chỉ là chi tiết, hai vợ chồng đều nghĩ chuyện vội, nào ngờ hôm nay qua đây Lâm Lệ Thanh bên nhà chú Hai xem nhà , chuyện đúng là dồn dập thật.

 

"Có bên chú Hai nhận tin gió gì ?" Từ Tuệ quy kết chuyện cho phía Lâm Quốc An.

 

Lâm Lệ Thanh cũng phản bác: "Chị dâu cả, hai mảng , tin tức chắc chắn linh thông, đơn đặt hàng ở truyền tới, bên các chắc chắn đầu tiên là gì. Nghe em, theo hai chuẩn sai!

 

Tuy nhà chị một trai một gái, áp lực lớn bằng nhà hai, nhưng chị nghĩ xem, con gái gả chỗ thì nhà đẻ là quan trọng nhất.

 

Nếu chị nhà thành phố, ngoại thành cũng một cái sân viện, chắc chắn thể tìm cho con gái một nhà chồng điều kiện tương đương, con cái gả áp lực cũng nhỏ, đúng ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-28-anh-em-nha-ho-lam-mua-nha.html.]

Trong đầu Từ Tuệ là chuyện mua nhà tốn bao nhiêu tiền, Lâm Lệ Thanh vòng vo một hồi liền cuốn : "Ái chà, đừng nữa, cũng lý thật! Xem chúng đúng là mua thật ."

 

Lời của Từ Tuệ Lâm Lệ Thanh thuyết phục, mà là cân nhắc từ thực tế. Nhà chú Hai mua nhà thành phố mà nhà Cả mua, để trong thôn và bên nhà đẻ chắc chắn sẽ thầm lưng hai vợ chồng họ vô năng. Không tranh bánh bao cũng tranh khẩu khí, hai vợ chồng họ cũng đều đang kiếm tiền mà! Sao cũng thể kém nhà chú Hai quá nhiều .

 

Lâm Lệ Thanh thấy Từ Tuệ buông lỏng, vội vàng kể chi tiết tình hình mấy nhà .

 

Từ Tuệ cũng tán đồng suy nghĩ của Lâm Lệ Thanh, nếu thể lấy hai cái sân viện bên nhà họ Tiền, họ sửa sang đúng là thể tiết kiệm một khoản.

 

Thế là hẹn đợi lúc Lâm Quốc Thắng và Lâm Quốc An nghỉ sẽ xem nhà.

 

Chuyện về Lâm Lệ Thanh tham gia, cô bận rộn kiếm tiền, đến lúc đó trả hết tiền nợ cả hai, nếu sẽ trong lòng thoải mái. May mà mùng một hôm rằm ở chỗ họ đều phong tục cúng bái thần phật, bây giờ ai quản nữa, cũng kiêng nể gì, cứ thế nào thành tâm thì .

 

Đến những lúc như thế cô sẽ nhận một đơn hàng lớn, bận rộn ba bốn ngày là thể kiếm mấy trăm.

 

Cô cũng dư thừa tinh lực để hỏi nhiều, mãi đến một hôm Vu Hiểu Bình buổi sáng qua giúp việc chuyện Lâm Lệ Thanh mới cảm giác như mấy đời, ảo não vỗ đầu, dậm chân: "Sao chị dâu hai với em một tiếng, em cũng tiện đưa ba trăm tiền nợ cho chị."

 

Vu Hiểu Bình : "Không , đó chị cũng vì lo tiền đủ, cho nên em trả tiền chị mới trực tiếp từ chối. Sau đó bọn chị cùng xem sân viện nhà họ Tiền, thật lòng, cả em thích nhà họ Trương hơn, khuyết điểm duy nhất là giáp mặt đường, thể sửa thành cửa hàng.

 

hai em họ kẻ xướng hoạ, cứng rắn ép em nhà họ Tiền cuống lên, hiếm khi gặp cùng đến mua nhà, thể cứ thế bỏ lỡ, cộng thêm đang vội, cuối cùng hai em và cả mỗi bỏ ba ngàn hai lấy hai cái sân viện nhà họ Tiền.

 

Tuy bọn chị nhiều tiền như , nhưng đợt chị cũng đang tích cóp, cộng thêm bên em nhà đẻ chị cho mượn mấy trăm là đủ. Bên nhà họ Tiền cho họ một tuần để chuyển , đến lúc đó chị dẫn em qua xem.

 

Không chị chứ, cái sân đó đúng là rộng hơn nhiều so với cái em mua, ít nhất cũng một trăm năm mươi mét vuông, điều đều là một tầng thôi. Hai ông của em bàn bạc là tiên đập bỏ cái sân giáp mặt đường, thành hai cái cửa hàng hai tầng.

 

Bọn chị cũng vội ăn, thể từ từ xây, chị dâu cả còn , nếu cửa hàng bên xong còn thể bán thịt lợn trong tiệm, hoặc bán cái gì đó, để cả em trông coi.

 

Chị với hai em thể rời khỏi thôn, cửa hàng xong thể cho thuê, thu chút tiền thuê nhà, nhà phía cũng thế, đến lúc đó sắp xếp."

 

Lâm Lệ Thanh giơ ngón tay cái với Vu Hiểu Bình, tiếc lời khen ngợi: "Chị dâu hai, vẫn là các chị nghĩ chu đáo! Thế , em cũng góp một chân, nếu nhà chị xong mà tạm thời cho thuê thì cho em thuê, em đón bọn trẻ qua đây, để chúng ở bên , em thấy cũng yên tâm hơn một chút."

 

gần một tháng gặp con , vốn định khi đóng cửa tiệm sẽ tranh thủ về thôn một chuyến, nhưng thời buổi đèn đường, trời tối là loạn, cô một phụ nữ mò mẫm đường an , Trần Mỹ Vân sợ trẻ con đến đây thêm phiền, mãi chịu đưa bọn trẻ qua.

 

Vu Hiểu Bình khẽ thở dài, : "Được!"

 

Tranh thủ lúc đỡ bận hơn Lâm Lệ Thanh vẫn lên lầu lấy ba trăm đưa cho Vu Hiểu Bình, đợi cô từ chối, liền nhét tiền túi cô : "Chị dâu cả chị dâu hai chăm sóc em như , em cũng thể điều, ba trăm chị cầm lấy, chiều nay em sẽ trả nốt bốn trăm nợ chị dâu cả."

 

 

Loading...