Trọng Sinh Thập Niên 80: Nhân Sinh Kẻ Thắng Cuộc - Chương 538: Vân Trân Mở Tiệm Quần Áo, Mặt Dày Đòi Đi Nhờ Xe
Cập nhật lúc: 2026-01-16 16:43:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân San và Chung Sở Nhi hẹn xong thời gian, thêm vài chuyện khác mới cúp máy.
Sau khi sức khỏe của Chung Hậu Sinh khá hơn, ông công ty, nhưng bác sĩ vẫn dặn ông chú ý giữ gìn, quá lao lực. Con khi tích lũy một khối tài sản nhất định, sẽ nghĩ đến việc để bảo dưỡng cơ thể, sống lâu hơn, khỏe mạnh hơn. Chung Hậu Sinh đương nhiên cũng ngoại lệ, nếu kiếm nhiều tiền như để gì.
Có lẽ chính ông cũng cảm nhận những tín hiệu cảnh báo mà cơ thể phát . Vì , ông giảm bớt thời gian việc, giao một phần quyền quản lý cho Chung Sở Nhi.
Dường như ông ngầm đồng ý để Chung Sở Nhi kế nhiệm, nhưng Chung Sở Nhi với Vân San rằng, nỗi ám ảnh về con trai của Chung Hậu Sinh vẫn tan biến. Ngoài hai con trai với Trương Như Sinh, ông còn con riêng bên ngoài. Ông đang lén lút tìm cách xét nghiệm quan hệ cha con, xem mấy đứa con trai đó là con ruột của .
Chung Sở Nhi đương nhiên sẽ ngăn cản, dù cô ngăn cản, Chung Hậu Sinh vẫn sẽ tiếp tục tìm nhân tình để sinh con trai. Điều cô cần bây giờ là nhanh ch.óng tự đảm đương công việc, giành sự công nhận của các cổ đông khác trong công ty, Chung Hậu Sinh gạt cô cũng dễ dàng.
Ngoài , Chung Hậu Sinh một mặt tìm phương pháp xét nghiệm quan hệ cha con, một mặt giục Chung Sở Nhi sinh thêm một đứa con, nhất là con trai. Chung Sở Nhi từ chối thẳng thừng, chỉ tạm thời trì hoãn.
Vân San cảm thấy Chung Sở Nhi cũng thật dễ dàng, một cha như .
Còn một chuyện nữa, Chung Sở Nhi thấy cô từ thiện, thành lập quỹ, cô cũng hứng thú. Cô cũng dự định sắp xếp một chút, từ thiện thể giúp , tích công đức, thể nâng cao hình ảnh doanh nghiệp.
Hơn nữa, cô còn dự định đầu tư một khoản tiền đại lục để từ thiện, đương nhiên, cô cũng sẽ xây dựng nhà máy, đầu tư kiếm tiền ở đây.
Vân San chắc chắn ủng hộ, trong nước vẫn còn nhiều đang vật lộn ranh giới đủ ăn đủ mặc, trẻ em đến trường, bệnh tật tiền chữa trị. Cô thật sự hy vọng một doanh nghiệp lớn sẽ từ thiện nhiều hơn.
Ngay cả bản cô cũng dự định bỏ một khoản tiền nữa để một dự án.
Hai năm nay, siêu thị, cửa hàng quần áo, trung tâm tiếng Anh, và công ty của riêng cô, thu nhập hàng năm của cô lên đến vài triệu. Cô hai dự án từ thiện danh nghĩa doanh nghiệp, cộng với nhà máy thực phẩm là ba, đều nhắm đến trẻ em thất học và xây dựng trường học. Bây giờ cô nghĩ đến, ngoài trẻ em là nhóm yếu thế, còn phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ nông thôn.
Vân San thành lập một quỹ hỗ trợ pháp lý, hy vọng thể giúp đỡ một phụ nữ ly hôn mà .
Tháng chín, từ quê nhà tin, bà cụ Phùng một cú ngã qua đời.
Phan Hồng Hà nhận điện thoại của chồng liền báo ngay cho Vân San. Là trực hệ, chắc chắn về, dù thế nào nữa, cũng giữ thể diện.
Vân San sắp xếp công việc ở công ty, cũng với Lâm Tùy An một tiếng. Anh chắc chắn thể , tính chất công việc của , dù là cha ruột qua đời, lẽ cũng thể rời .
Lâm Tùy An xin nghỉ vài ngày, cùng cô về một chuyến.
Đợi Vân San gọi cho Vân Hữu Phúc, ông : “San San, con xem liên lạc với Vân Trân , gọi nó về cùng, nếu liên lạc thì các con cứ về .”
Vân San cúp máy, thấy trời vẫn còn sớm, liền lái xe ngoài, thẳng đến một con phố nào đó, lượn vài vòng, dừng một cửa hàng quần áo tên là Trân Châu. Cửa hàng lớn, hai mươi mét vuông, trang trí bình thường, nhưng trông vẻ buôn bán khá .
Cô xuống xe bước , trong cửa hàng mấy , nhưng đang ồn ào chuyện gì.
“Cô rõ cho , cửa hàng do Triệu Thiên Phú mở cho cô ?” Một phụ nữ trông ba mươi tuổi chỉ Vân Trân chất vấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-nhan-sinh-ke-thang-cuoc/chuong-538-van-tran-mo-tiem-quan-ao-mat-day-doi-di-nho-xe.html.]
Vân Trân c.h.ử.i : “Mặt dày thế? Ai lấy tiền của ông ? Tiền là do bán mì ngày kiếm , bà về mà hỏi xem, đây bán hàng rong ở phố Điềm Thủy ?”
Người phụ nữ đó tin: “Bán hàng rong kiếm mấy đồng? Ai mà cô lẳng lơ, dỗ ngon dỗ ngọt đàn ông cho tiền…”
Lúc Vân Trân chú ý thấy Vân San bước , chỉ trích như , mặt đỏ bừng, đưa tay tát mặt đó một cái: “Bà ai lẳng lơ, còn bậy bạ nữa, báo công an đấy.”
Người phụ nữ đó hét lên: “Mày dám đ.á.n.h tao?” Nói cũng giơ tay định tát , nhưng Vân Trân nắm lấy cổ tay.
Vân Trân ghé sát tai bà câu gì, mặt phụ nữ đó tức giận lúc đỏ lúc xanh, nhưng tay hạ xuống, trừng mắt cô một cái thật ác bỏ .
Trong cửa hàng khách hàng xem náo nhiệt, cũng một nhân viên mà Vân Trân thuê. Thấy phụ nữ đó , ánh mắt đều đổ dồn về phía Vân San, thấy cô cũng giống mua quần áo, tưởng là đến tìm Vân Trân gây sự, khỏi chút mong chờ.
Vân Trân thấy Vân San thì sắc mặt : “Cô đến đây gì? Xem náo nhiệt ?”
Từ khi Đồng Hiểu Ngọc bắt, Vân Ái Quân c.h.ế.t, Vân Trân dựa việc bán sắc để níu kéo mấy đàn ông, ăn phát đạt. Cô bán hàng rong đồ ăn vặt quá mệt mỏi, vất vả, dành dụm một ít tiền, moi thêm một ít từ tình mở một cửa hàng quần áo.
Cô em họ giúp Vân San trông cửa hàng, đầy nửa năm mua một căn nhà ở thành phố Phong, nhà sáu bảy nghìn tệ. Cô chỉ là giúp trông cửa hàng, còn là bà chủ mà nhiều tiền như , thể thấy cửa hàng quần áo kiếm tiền đến mức nào.
Thế là cô cũng tìm cách tìm một nhà cung cấp hàng, mở một cửa hàng quần áo. Bán quần áo thật sự nhàn hơn đồ ăn vặt nhiều, thuê một về, cô chỉ việc thu tiền.
Lúc thấy Vân San, Vân Trân hổ tức giận, cô tìm đến đây? Đến đây để chế nhạo cô ? Cười nhạo cô cũng mở một cửa hàng quần áo theo?
Vân San nhiều suy nghĩ nội tâm như cô : “Xem náo nhiệt gì, rảnh, đến để báo cho cô , bà nội tối qua mất .”
Vân Trân sững một chút, cô tình cảm gì với bà già đó, c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, ảnh hưởng đến việc kiếm tiền của . nếu về, những trong nhà sẽ những gì. Cô Vân San: “Cô cũng về ?”
Vân San gật đầu: “Chúng lát nữa sẽ , lời truyền đến , cô về tùy cô.” Nói xong liền định gót .
Vân Trân gọi cô . Vân San về, thì cô cũng về, dù nữa, bây giờ cô cũng coi là một bà chủ nhỏ, cũng xem như là áo gấm về làng. “Các tàu hỏa về ?”
“Tự lái xe.”
Vân Trân c.ắ.n môi, Vân San ngay cả xe cũng mua . “Vậy cô thể cho nhờ ? trả cô tiền xe.”
Vân San đầu cô, từ khi hợp tác với cô trong chuyện của Đồng Hiểu Ngọc trở nên mặt dày hơn nhiều. Không cô chuyện gì cũng so bì với ? Ngồi xe của , chẳng là cúi đầu ?
Vân Trân cô chút tự nhiên, nhưng c.ắ.n răng : “Sao thế? Tiện đường cũng cho nhờ ? Nếu , cô đến báo cho gì?”
Hình như cũng đúng.
Đã đến báo tin cho cô , còn thiếu gì việc cho nhờ xe nữa?