Trần Chiêu Đệ sắp Dương cho tức c.h.ế.t, lúc thế lúc thế khác: “Vi Chiêu hợp nhãn duyên với Thủy Cần, dưa hái xanh ngọt, các chẳng lẽ con gái sống thuận lòng ?”
“Ái chà, bây giờ mới tìm hiểu yêu đương gì đó, chúng đây tìm hiểu yêu đương ? Còn xem mắt một cái là kết hôn, tình cảm đều là chung sống mà , bây giờ thấy , kết hôn là thôi.” Mẹ Dương cảm thấy chuyện gì to tát, ai mà chẳng trải qua như .
Trần Chiêu Đệ còn gì đó, Dương Thủy Cần dậy, : “Mẹ, con .”
Giọng cô mang theo sự chắc chắn, do dự, nhưng vẫn trọn vẹn câu.
Mẹ Dương trừng mắt: “Cái gì? Mày mày ? Mày là công việc gì ? Lấy bao nhiêu tiền lương ?”
Dương Thủy Cần cũng , nhưng trong đầu cô ngừng vang lên lời của Vân San, công việc mới thực sự thuộc về .
Vân San : “Có thể đến xưởng thực phẩm việc, một tháng sáu mươi đồng, một ngày chỉ tám tiếng, đơn hàng nhiều tăng ca hàng thì sẽ tiền tăng ca.”
Trần Chiêu Đệ vội gật đầu theo: “Vân San là con gái xưởng trưởng Vân, trong xưởng xác định định tuyển .”
Trái tim Dương Thủy Cần lúc mới buông xuống, một tháng sáu mươi, một năm cô chẳng thể kiếm bảy trăm đồng? Còn nhiều hơn cả nhà kiếm trong một năm.
“Con đồng ý.” Cô nhỏ.
Mẹ Dương tính toán, một tháng sáu mươi, cộng thêm tiền tăng ca, đoán chừng cũng bảy tám mươi nhỉ? Cái vẻ cũng tệ.
Bà quyết định , ngoài hỏi chồng , cuối cùng dứt khoát gọi cả ông .
Cha Dương kiên quyết Dương Thủy Cần gả nhà họ Vi, cho dù sính lễ nhiều như , ông cũng đồng ý.
Giữ một đứa con gái danh tiếng ở nhà, chỉ tổ ảnh hưởng đến việc cưới xin của con trai ông .
Dương Thủy Cần hiếm khi kiên quyết , kết hôn.
Vân San kéo Dương qua, nhỏ với bà : “Thím thím khuyên chú Dương, công việc vốn dĩ cháu để họ cháu , bây giờ cháu tranh thủ cho Thủy Cần, các ngàn vạn đừng từ bỏ, xưởng chúng cháu phúc lợi đãi ngộ cao, lễ tết còn trợ cấp, nghiệp vụ còn tăng lương. Nếu nghiệp vụ lớn tuyển , cũng sẽ ưu tiên cân nhắc bạn bè của nhân viên.”
Mẹ Dương xong mắt sáng lên, nếu là như , thì con trai bà cũng cơ hội xưởng? Đây chính là chuyện lớn nha.
Bà vội , lập tức đồng ý.
Từ nhà họ Dương , Trần Chiêu Đệ vội cảm ơn Vân San, Vi Chiêu cũng một tiếng may mà cô, nhưng vẻ mặt chút tự nhiên.
Một lát , nhịn : “Cái đó, chị dâu, chị cũng nhiều với Vi Tuyết một chút.”
Vân San hiểu: “Nói gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-nhan-sinh-ke-thang-cuoc/chuong-257-giai-quyet-em-dep-lam-tuy-an-ghen-tuong-doi-quyen-loi.html.]
Lâm Tùy An đ.ấ.m Vi Chiêu một cái, trả lời giúp : “Không gì.”
Vi Chiêu vội gật đầu.
Kỳ kỳ quái quái.
Đợi về đến nhà, là hơn mười giờ tối.
Vân Hữu Phúc vẫn đang đợi bọn họ về, Phan Hồng Hà ngủ cùng Xán Xán.
Vân San nhắc với Vân Hữu Phúc chuyện tuyển Dương Thủy Cần: “Bố, trong xưởng bố xem cần tuyển ? Nếu tuyển , để cô đến cửa hàng quần áo cũng , con chuẩn mở một cửa hàng quần áo ở bên Kinh Thành, đào tạo nhân sự cũng .”
Vân Hữu Phúc : “Có định tuyển hai , để con bé đến là .”
Biết chuyện coi như giải quyết viên mãn, cũng yên tâm, bảo bọn họ rửa mặt ngủ.
“Bố, bế Xán Xán về phòng con ngủ .”
“Để con bé ngủ ở chỗ bọn bố , con mấy ngày nay nhớ con bé hỏng , để bà thiết một đêm .”
Vân San cũng đành thôi.
Cùng Lâm Tùy An lên lầu, bên cạnh phòng cô phòng tắm, Lâm Tùy An xách nước nóng lên cho cô.
Vân San cũng lúc mới phúc chí tâm linh nghĩ đến dáng vẻ thôi của Vi Chiêu , rốt cuộc là chuyện gì, cô hỏi Lâm Tùy An: “Các thấy lời bọn em trong phòng ?”
Cô Lâm Tùy An , bọn họ đây từng huấn luyện trong đội ngũ đặc biệt, thính lực hơn .
Lâm Tùy An ho nhẹ một tiếng: “Bọn lúc đó ở ngoài sân, cửa sổ phòng mở, vài câu, hết.”
Dừng một chút, cô hỏi: “San San, em hối hận kết hôn sớm ?”
Vân San vẻ nghiêm túc gật đầu: “, kết hôn sớm quá, em còn kịp chọn lựa kỹ càng...”
Lời cô còn xong Lâm Tùy An kéo lòng, chặn môi , c.ắ.n nhẹ môi cô: “Đừng nghĩ nữa, em cơ hội đó .”
Vân San đưa tay véo eo một cái: “Ai ... Lâm Tùy An!”
Người cù chỗ ngứa của cô!
Hai đùa giỡn một lúc, giọng Lâm Tùy An khàn: “Anh giúp em kỳ lưng?”