Trọng Sinh Thập Niên 70: Xé Nát Tra Nam, Dẫm Nát Bạch Liên Hoa - Chương 44: Con bé này còn biết xem bói?

Cập nhật lúc: 2026-04-07 20:34:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương Vãn Vãn xong câu đó liền nghênh ngang rời . Để đám Lão Khoái ngẩn ngơ tại chỗ, mặt mày mờ mịt.

 

Đại Pháo, thủ hạ tín của Lão Khoái, theo bóng lưng Lương Vãn Vãn khuất dần, nhịn lẩm bẩm:

 

"Đại ca, lời con bé đó ý gì ? Nó là thầy bói ?"

 

Lão Khoái nhíu mày, giữa lông mày như khóa c.h.ặ.t , nếp nhăn xô .

 

"Hai ngày ..."

 

"Đại Pháo, hai ngày chúng vụ ăn gì ?"

 

"Đại ca, quên , hai ngày lô xe đạp của chúng xuất hàng mà." Đại Pháo nhắc nhở: "Số xe đạp ép gần hết vốn liếng của chúng đấy, chắc xảy chuyện gì nhỉ?"

 

Sắc mặt Lão Khoái từ từ trầm xuống. Để lô xe đạp , gã trả giá lớn, chỉ chạy chọt nhiều quan hệ trong xưởng cơ khí, mà ngay cả tiền túi tích cóp bao năm cũng đổ hết đây. Nếu thực sự tính kế, gã sẽ còn đất dung .

 

"Giờ là thời đại nào ? Đâu lắm chuyện mê tín dị đoan thế?" Lão Khoái nghiến răng, trầm giọng : "Cứ giao hàng bình thường, lô xe đạp thể để tồn trong tay chúng ."

 

Đại Pháo thở phào một cái, : "Vậy thì . Em cứ thấy con bé đó đáng tin chút nào, một dám dẫn xác đến đây, gan to thế cơ mà? Hóa là một đứa l.ừ.a đ.ả.o."

 

Sắc mặt Lão Khoái tối sầm, rõ vui buồn. Gã yên tại chỗ, chằm chằm lối ngõ nơi Lương Vãn Vãn biến mất, trong lòng đang toan tính điều gì.

 

Sau khi nhắc nhở Lão Khoái, Lương Vãn Vãn sức đạp xe, chạy một mạch khỏi đường Cát Lâm. Cô tiêu một tiền lớn ở chợ đen, khó tránh khỏi kẻ để mắt tới. Việc những lời cuối cùng cũng là để răn đe Lão Khoái.

 

danh tiếng Lão Khoái khá , nhưng phòng vẫn hơn. May mắn là suốt đường ai theo dõi, khiến cô yên tâm phần nào. Thấy trời gần trưa, cô ăn cơm ở huyện nên uống một ngụm nước Linh Tuyền, cất xe đạp gian, dắt xe lừa đ.á.n.h về nhà.

 

Khi Lương Vãn Vãn về tới nơi, lúc nhà đang chuẩn ăn cơm. Ngoài sân chất đống gạch đỏ, xem xưởng gạch ngói chở đồ đến. Diệp Viện Viện thấy con gái về thì mừng rỡ, vội gọi cô ăn cơm.

 

Diệp Viện Viện xới cho cô một bát cơm đầy, kể tình hình buổi sáng:

 

"Vãn Vãn, gạch đỏ và ngói chuyển tới , tiếp theo nên mời ông Vương đến xây sân con?"

 

"Vâng." Lương Vãn Vãn gật đầu: "Lát nữa con gọi . Chuyện xây sân nhanh lên, nhà chỉ bốn con, bên ngoài chỉ hàng rào thưa thì an . Có tường bao kín cổng cao tường, chúng mới chút bảo đảm."

 

Diệp Viện Viện vô cùng tán thành, bà cũng nóng lòng sửa nhà. Những chuyện xảy đây để bóng đen tâm lý quá lớn, một nơi ở an , ngày nào đó kẻ đến tìm phiền phức.

 

Noãn Noãn đang ăn cơm trắng, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Lương Vãn Vãn thấy nhẹ nhàng hỏi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-xe-nat-tra-nam-dam-nat-bach-lien-hoa/chuong-44-con-be-nay-con-biet-xem-boi.html.]

"Noãn Noãn, ở trường thế nào em? Có ai bắt nạt em ? Bài học hiểu ?"

 

"Dạ hiểu ạ." Noãn Noãn ngoan ngoãn gật đầu: "Các bạn đều dễ gần, họ đối xử với em , còn sẵn lòng chỉ bài cho em nữa."

 

Lương Vãn Vãn thấy em gái từ tận đáy lòng thì cũng vui lây. Cô lấy một nắm kẹo hoa quả đưa cho Noãn Noãn:

 

"Chỗ kẹo em cầm lấy chia cho các bạn nhé. Ở trường giữ lòng thiện lương, kết giao bạn bè nhiều . Tuy nhiên, em cũng hiền quá, nếu đứa nào dám bắt nạt em, em cứ đ.á.n.h trả thật mạnh cho chị. Có chuyện gì chị và sẽ bảo vệ em. Chúng sống lương thiện nhưng để ai tùy tiện nhục mạ."

 

Noãn Noãn trầm ngâm một lát đáp: "Chị cả, em nhớ ạ."

 

Thần Thần đang xúc cơm, thấy kẹo hoa quả thì lập tức thấy cơm trắng hết cả ngon. Cô bé giơ hai tay đòi: "Chị cả, kẹo kẹo, Thần Thần cũng kẹo."

 

Noãn Noãn định chia cho em nhưng Lương Vãn Vãn ngăn .

 

"Trẻ con ăn nhiều kẹo, nếu sẽ sâu răng đấy."

 

Noãn Noãn lập tức rụt tay về. Thần Thần thấy kẹo sắp đến tay bay mất, liền bĩu môi chực . cô bé tuy nhỏ mà hiểu chuyện, cố nhịn , chỉ Lương Vãn Vãn với đôi mắt rưng rưng.

 

Lương Vãn Vãn bật : "Cái con bé lanh lợi , chị chịu thua em luôn đấy. Nè, kẹo sữa Đại Bạch Thố, em chỉ ăn một viên thôi!"

 

Cô lấy một túi kẹo sữa, chia cho Thần Thần một viên, đến Noãn Noãn và , cuối cùng bản cũng ăn một viên. Thần Thần cầm kẹo, vui mừng hớn hở, nhanh như chớp bóc vỏ nhét tọt miệng.

 

"Oa! Ngọt quá!! Chị cả, ngon... kẹo Đại Bạch Thố ngon lắm..."

 

Lương Vãn Vãn cưng chiều b.úng nhẹ mũi cô bé: " là đồ ham ăn. Nhớ kỹ, một ngày chỉ một viên, ăn nhiều chị sẽ đ.á.n.h đòn đấy."

 

"Chị cả, hai viên ạ?" Thần Thần nũng nịu nhưng Lương Vãn Vãn chiều theo. Răng trẻ con bảo vệ kỹ, thời công nghệ hàn răng như .

 

"Không ." Lương Vãn Vãn đưa túi kẹo cho : "Mẹ, kẹo giữ lấy, đừng chiều hư con bé. Ăn nhiều kẹo hại răng lắm."

 

Diệp Viện Viện cũng ăn thử một viên, thấy ngọt thơm mùi sữa đậm đà. Đừng là Thần Thần, ngay cả bà cũng ăn thêm viên nữa. thấy vẻ mặt nghiêm túc của con gái lớn, bà trịnh trọng gật đầu: "Yên tâm, sẽ trông nó, cho ăn nhiều . Thần Thần, con lời ?"

 

"Dạ ! Thần Thần lời nhất!"

 

Trong lúc gia đình đang quây quần ăn uống ấm cúng, thì Lương Đại Hưng cũng về tới thôn. Anh một , dẫn theo ai cả. Trong mắt , Lương Vãn Vãn chỉ là một con nhỏ đây tùy ý nạt nộ, giờ chẳng lẽ thể lật trời?

 

Anh nghĩ chỉ cần về, một câu là con nhỏ đó sẽ lóc quỳ xuống dâng tiền cho . Thấy cháu đích tôn về, Lương lão thái mừng rỡ hết mức, hỏi han đủ điều. Tuy nhiên thấy về một , bà lo, sợ cháu cưng Lương Vãn Vãn đ.á.n.h. Lương Đại Hưng trấn an bà nội, rằng cách để đối phó với nó.

 

 

Loading...