Mẹ Cháu Lúc Bằng Tuổi Em Gái Cháu Đã Biết Thái Rau Rồi.”
Ngô Hồng Diệp thấy giọng của nhà , kích động chạy khỏi phòng: “Mẹ, đến đây.”
“Sao đến đây , đến đòi công bằng cho con đấy, chồng con nhà ? Em dâu ba của con lúc kết hôn, tiền sính lễ đưa 200 tệ? Còn ba món đồ lớn?
Mẹ chồng con cũng thật là đủ thiên vị. Không thể thấy tiền liền đưa nhiều , con vì nhà họ Phó bọn họ mà sinh cháu đích tôn, tiền sính lễ nhất định bù cho chúng .”
Mẹ Ngô thấy lời của , sắc mặt chút phức tạp: “Mẹ chồng con đồng việc .”
“Thằng cả, con gọi chồng của em gái con về đây, tiền sính lễ nhất định bù cho chúng mới .” Mẹ Ngô lý lẽ hùng hồn .
Trọn vẹn 200 tệ, còn ba món đồ lớn đều hơn 1000 tệ . Nhà bọn họ nhất định đòi tiền . Có 1000 tệ , cháu trai trong nhà kết hôn đều lo thiếu tiền nữa.
Mẹ Ngô trong sân, chỉ huy con gái: “Trong nhà đồ ăn gì ? Lấy cho một ít. Bữa sáng vẫn ăn no .”
Ngô Hồng Diệp thấy lời , lập tức bếp. Muốn lấy đồ cho nhà , phát hiện tủ trong bếp khóa .
Nay trong nhà phân gia , chìa khóa của cái tủ là do đại phòng giữ. Cô bình thường lười biếng lắm, căn bản đồ ăn gì.
Đều là bữa nào ăn bữa nấy, nếu thì là ăn uống tằn tiện, trực tiếp nữa. Giống như hấp bánh bao bánh nướng những việc cô càng là chê phiền phức, căn bản .
“Mẹ, trong nhà còn đồ ăn gì nữa, là ở đây đợi một lát. Bây giờ con luộc trứng cho ăn.” Ngô Hồng Diệp thăm dò hỏi.
Tròng mắt đen của Ngô đảo liên tục: “Vậy con luộc nhiều mấy quả, cả con còn em trai con vẫn ăn cơm .”
Ngô Hồng Diệp thấy lời xót xa c.h.ế.t . Lần phân gia tổng cộng chỉ chia hai con gà mái. Cô ngày ngày luộc trứng cho con trai ăn, trong nhà căn bản còn mấy quả, cô mấp máy môi chậm rãi : “Mẹ, trong nhà chỉ còn hai quả trứng thôi.”
Mẹ Ngô thấy lời , lập tức nổi giận: “Hồng Diệp, là ruột của con đấy. Trứng con đều nỡ cho ăn, nhà các con nuôi nhiều gà , thể chỉ hai quả trứng.”
“Chúng con đều phân gia , bây giờ trong nhà chỉ hai con gà mái. Con còn mỗi sáng luộc cho Thạch Đầu một quả, gì còn trứng gì nữa?” Ngô Hồng Diệp nhỏ giọng oán trách.
Mẹ Ngô lập tức nghi hoặc: “Phân gia lúc nào? Phân gia chuyện lớn như , con mà cũng với một tiếng. Con là ngốc ? Nếu và bố con đến, chồng con kiểu gì cũng chia cho nhà các con nhiều đồ hơn một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-80.html.]
“Ô, bà thông gia khẩu khí lớn thật đấy, nhà chúng phân gia đều là công bằng công chính. Bất kể là ai đến, đều là chia nhà như .” Mẹ Phó bước cửa, âm trầm một khuôn mặt.
Uổng công lỡ mất một buổi sáng việc, kiếm ít mấy điểm công tác đấy.
Mẹ Ngô thấy Phó, lập tức vẻ mặt đầy mỉa mai: “Bà thông gia, bà cũng ngượng mà nhà các đều là công bằng công chính.
chính là vợ thằng ba nhà các lúc kết hôn, là đưa 200 tệ tiền sính lễ. Ngay cả tiền đính hôn cũng đưa 58, còn mua cho ba món đồ lớn.
Dựa cái gì con gái lúc kết hôn thì 50 tệ đuổi . cho bà những thứ bà nhất định bù cho chúng . Nếu thì đừng trách chúng khách sáo với bà.”
Mẹ Phó thấy lời càng cảm thấy nực : “Bà thông gia, bà như thì đúng . Lúc Hồng Diệp kết hôn đó là chuyện của bao nhiêu năm ? Tiền lúc đó thể so sánh với bây giờ ? Sao bà lúc đó nhà chúng còn nghèo chứ.”
“Là nhà các lúc đó nghèo, nhưng bây giờ cũng tiền . Đã tiền , thì bù đây.” Mẹ Ngô chống nạnh lý lẽ hùng hồn .
“Bà thông gia, da mặt bà cũng thật là đủ dày đấy. Bà ngoài ngóng thử xem, con dâu nhà ai bước cửa còn cái thuyết pháp bù tiền sính lễ . Bà chỉ chúng đưa tiền sính lễ nhiều, bà vợ thằng ba nhà của hồi môn cũng nhiều.”
Mẹ Ngô vẻ mặt hồ nghi, chuyện bà thật đúng là từng .
Có thôn Lưu Gia lọt mắt nữa, Ngô : “Người nhà họ Ngô các cũng thật là hổ nha.
Lúc khi Ngô Hồng Diệp bước cửa, ngay cả một xấp vải của hồi môn cũng .
Người Thẩm Ngọc Kiều chỉ của hồi môn nồi niêu xoong chảo, càng là phích nước nóng mấy cái, bộ chăn ga gối đệm bốn món, càng là mấy bộ chăn bông nặng mấy cân liền mấy cái.
Không chỉ như , chúng còn Thẩm Ngọc Kiều còn mua cho thằng ba nhà một chiếc đồng hồ đeo tay.”
“ , của hồi môn của vợ thằng ba nhà , đều vượt qua tiền sính lễ .”
“Nhà họ Ngô thật là hổ, bán con gái thì cũng thôi , bán xong còn dám đến tận cửa tiếp tục đòi tiền, thật là hổ.”
Người thôn Lưu Gia nhà Ngô ghét bỏ .
Nga
Dù cũng là cùng một thôn, cho dù là bình thường chơi lắm, nhưng giúp đỡ lẫn , nhất trí đối ngoại.
Mẹ Phó đó, trong mắt đầy vẻ mỉa mai: “Họ Ngô , bà lúc chính là bán con gái bà đến nhà . Đã bán qua đây thì chính là nhà chúng , gì còn chỗ cho bà cò kè mặc cả nữa.