Thẩm Dao Vừa Nghe Thấy Trương Thúy Cúc Đến, Sắc Mặt Lập Tức Thay Đổi Lớn, Một Bộ Dạng Hiểu Chuyện Nhìn Thẩm Ngọc Kiều Cảnh Cáo: “Ngọc Kiều, Và Thẩm Lưu Bạch Đã Ở Bên Nhau Rồi.
Cho dù thích đến mấy, hai cũng thể nào nữa, hy vọng thể chúc phúc cho và Lưu Bạch, cũng an tâm sống với Phó Thần .”
Thẩm Ngọc Kiều ngờ Thẩm Dao đúng là lúc nào quên giả vờ giả vịt hãm hại cô.
Vừa định lên tiếng giải thích một chút.
Ánh mắt sắc bén của Trương Thúy Cúc quét qua Thẩm Dao và Thẩm Lưu Bạch trong sân, đó mở miệng bá đạo: “Thẩm Ngọc Kiều từ hôm nay trở chính là đối tượng của Phó Thần nhà .
Đó chính là con dâu mà Trương Thúy Cúc nhận định, nếu còn để thấy kẻ hổ nào tung tin đồn nhảm về con dâu và con trai .
Người nhà quê đây sẽ nương tay với cô , nhất định xé nát cái miệng của cô mới .”
Trương Thúy Cúc gần như là Thẩm Dao lời .
Thẩm Dao những lời một khuôn mặt lập tức lúc xanh lúc đỏ, hổ đến mức chỗ nào để chui xuống.
Muốn giải thích một chút, nhưng khuôn mặt chút biểu tình của Trương Thúy Cúc cô sợ hãi đến mức một câu cũng dám nữa.
Thẩm Ngọc Kiều thấy khẩy một tiếng, về phía Thẩm Dao ghét bỏ : “Thẩm Dao, và Thẩm Lưu Bạch đúng là kỹ nữ phối với ch.ó, thiên trường địa cửu, đúng là mù mắt mới thích .
Bây giờ chút hảo cảm nào với cả, cho nên cũng cần lo lắng sẽ tranh giành với .
Còn về Phó Thần, quả thực , cũng sẽ sống thật với .”
“Thẩm Ngọc Kiều, cô nhất nên nhớ những lời cô .” Thẩm Dao tức đến mức mặt đỏ bừng gầm lên một tiếng, đầu Thẩm Lưu Bạch: “Xem Thẩm Ngọc Kiều cũng chẳng thích lắm .”
Cô xong hầm hầm tức giận chạy .
Để Thẩm Lưu Bạch vẻ mặt hoảng hốt Thẩm Ngọc Kiều: “Ngọc Kiều, ...”
Thẩm Ngọc Kiều thẳng qua Thẩm Lưu Bạch, thiết khoác tay Trương Thúy Cúc: “Thím, phòng cháu một lát .”
Trương Thúy Cúc Thẩm Ngọc Kiều tươi rạng rỡ, một vẻ mặt như gặp ma, kinh ngạc đến mức khép miệng.
Đây còn là Thẩm Ngọc Kiều ?
Không Trương Thúy Cúc ngạc nhiên thái quá, thật sự là Thẩm Ngọc Kiều từ khi xuống nông thôn, đều tỏ hợp với những trong thôn bọn họ.
Cả ngày mang bộ dạng cao cao tại thượng, dùng lỗ mũi , hôm nay thế mà tươi chào đón bà như , thật sự là hiếm thấy nha.
nghĩ , cô gái sắp gả cho con trai , bà là chồng tương lai của cô, nếu con nhóc còn dám tôn trọng bà, bà tuyệt đối cho con nhóc nếm chút đau khổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-8.html.]
Vào trong phòng, Trương Thúy Cúc đ.á.n.h giá từ xuống một lượt.
Phòng của khu thanh niên trí thức ít, đều là mấy thanh niên trí thức chen chúc trong một phòng, khó tránh khỏi chút bừa bộn.
giường của Thẩm Ngọc Kiều sạch sẽ gọn gàng, mỗi một chỗ đều dọn dẹp vô cùng ngăn nắp, xem là một sạch sẽ dọn dẹp.
“Ngọc Kiều, chuyện của hai đứa Phó Thần với thím , vốn dĩ nó về là để xem mắt kết hôn. Nếu hai đứa ở bên , thím phụ tự nhiên tiện ngăn cản, cháu chuẩn một chút, ngày mai thím đến khu thanh niên trí thức cầu hôn.”
Trương Thúy Cúc thẳng.
Nói cũng chút đáng tiếc, bà sớm nhắm sẵn cho con trai út , về chính là qua loa một chút.
Đáng tiếc cũng là duyên phận .
Thẩm Ngọc Kiều gật đầu, hiểu chuyện đồng ý.
Trương Thúy Cúc vốn dĩ lúc đến chuẩn một bụng lời , định oai phủ đầu với cô con dâu kiêu ngạo , nay bộ dạng hiểu chuyện của Thẩm Ngọc Kiều, khỏi chút mềm lòng.
Rốt cuộc cũng là hãm hại mất sự trong trắng, cũng là một con bé đáng thương.
Trương Thúy Cúc đến khu thanh niên trí thức một vòng, chính là vì chống lưng cho Thẩm Ngọc Kiều, nay mục đích đạt , cũng ở lâu.
Dặn dò Thẩm Ngọc Kiều một chút chuyện ngày mai đến cầu hôn, liền về.
Trương Thúy Cúc về đến nhà, ánh mắt Phó Thần sang: “Mẹ, Ngọc Kiều bắt nạt chứ.”
Một cô gái cô thế cô, xảy những chuyện , sẽ chịu những lời đồn đại gì, cứ nghĩ đến những điều , hận thể lập tức rước vợ về nhà.
Trương mẫu con trai để tâm đến Thẩm Ngọc Kiều như , trong lòng liền ôm một bụng lửa giận, chuyện còn kết hôn bênh vực như , kết hôn chẳng mọc rễ cô gái đó .
Nhìn con trai bà vui : “Nó lớn như ai dám bắt nạt.”
Trương mẫu xong đàn ông đang hút t.h.u.ố.c trong sân: “Ông nó , ngày mai cầu hôn cho lão tam, chúng cho bao nhiêu sính lễ thì hợp lý?”
Trương mẫu nhắc đến sính lễ, trong sân lập tức im phăng phắc, cả nhà họ Phó đều tỉnh táo .
Phó phụ kịp lên tiếng, Trương mẫu lải nhải: “Ban đầu lão đại và lão nhị kết hôn, cảnh gia đình , mỗi cũng cho 50 đồng tiền sính lễ. Bây giờ bao nhiêu năm trôi qua , cuộc sống gia đình cũng lên , định cho 200 đồng tiền sính lễ.”
“Suỵt~ Em dâu ba bằng vàng mà giá thế.” Vợ lão nhị nhà họ Phó là Ngô Hồng Diệp lập tức vui, bất mãn lầm bầm: “Mẹ, thế cũng quá thiên vị đấy.”
Nga
Vợ lão đại nhà họ Phó bên cạnh, Tôn Yến là một thật thà chất phác, một lời tiếp tục bận rộn trong bếp.