Thấy Trên Giường Thực Sự Không Có Đồ, Sắc Mặt Thẩm Dao Lập Tức Trở Nên Cực Kỳ Khó Coi.
Mấy nữ thanh niên trí thức khác lời Thẩm Dao, xệ mặt xuống: “Thẩm Dao, cô ý gì, cô đang chúng khám xét cẩn thận ? Không chính là , lẽ nào cô bắt chúng dối?”
“Thẩm Dao lời của cô thật thú vị? Không khám xét thấy thì khám xét cẩn thận. Lẽ nào cô chắc chắn Thẩm Ngọc Kiều chính là ăn trộm quần đùi của thanh niên trí thức Dương?”
Từ Thanh Thanh bực tức .
Người đúng là tâm địa xa, chỉ hắt nước bẩn lên Ngọc Kiều.
Thẩm Dao lắc đầu, trong lòng chút chột , đặc biệt là khi chạm ánh mắt của Thẩm Ngọc Kiều, cô càng hoảng hốt trong lòng.
Lẽ nào Thẩm Ngọc Kiều phát hiện , nhưng quần đùi ?
“Tìm thấy , tìm thấy .” Giọng của Lưu Hồng Mai vang lên.
Sắc mặt Thẩm Dao lập tức đại biến.
Thẩm Dao thấy giọng của Lưu Hồng Mai truyền từ phòng bọn họ, chạm ánh mắt mang theo ý của Thẩm Ngọc Kiều, cô lập tức biến sắc.
Nhanh ch.óng xông ngoài.
“Thẩm Dao, cô đúng là hổ, ngờ sở thích ăn trộm đồ lót của .” Lưu Hồng Mai Thẩm Dao, đáy mắt là sự trào phúng.
Mọi giọng oang oang của Lưu Hồng Mai trực tiếp thu hút tới.
Từng tò mò hỏi: “Ai lấy?”
Lưu Hồng Mai thẳng: “Thẩm Dao, chiếc quần đùi lớn , còn đồ lót đều phát hiện trong chăn của cô .”
Dương Thiên Túc vẻ mặt đầy khiếp sợ, Thẩm Dao tại ăn trộm quần đùi của ?
Lẽ nào trong lòng Thẩm Dao thực thích ?
“Không , ăn trộm, là Thẩm Ngọc Kiều, hôm nay cả ngày chỉ Thẩm Ngọc Kiều ở Điểm thanh niên trí thức, chắc chắn là cô ăn trộm đồ của những , đó vu oan cho . Cô chắc chắn ghi hận và Lưu Bạch ở bên , nên mới hủy hoại .”
Thẩm Dao tức giận đến run rẩy cả , sự hận thù nơi đáy mắt che cũng che .
Con tiện nhân , hóa sớm phát hiện , thế mà còn phản đòn cô , đúng là độc ác.
“Không , căn bản chuyện gì xảy , hơn nữa hôm nay cũng chỉ ở Điểm thanh niên trí thức.
Buổi chiều lúc đang gói bánh bao trong bếp, Thẩm Dao vội vội vàng vàng chạy về một chuyến.
cũng chỉ dừng vài phút, cô chạy mất, chừng chính là nhân vài phút cô ăn trộm đồ của .
Dù Thẩm Lưu Bạch và Thẩm Dao bây giờ sự hỗ trợ kinh tế của , cuộc sống trôi qua chút eo hẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-49.html.]
Khó tránh khỏi sẽ một chuyện ăn trộm đồ, haiz, thế ép Thẩm Lưu Bạch trong tháng trả hết tiền . nào ngờ ép hai đến mức ăn trộm đồ chứ.
Hơn 500 đồng chỗ ăn trộm bao nhiêu đồ mới trả nổi tiền của đây!”
Thẩm Ngọc Kiều xong hướng về phía Thẩm Dao nở một nụ tà mị.
Tức đến mức Thẩm Dao run rẩy cả , Thẩm Ngọc Kiều trực tiếp phá vỡ lớp ngụy trang: “Á, Thẩm Ngọc Kiều con tiện nhân nhà cô, g.i.ế.c cô. Chính là cô hãm hại , đồ hổ.”
Tiếng "chát" vang lên, cái tát của Thẩm Ngọc Kiều trực tiếp giáng xuống nửa bên mặt Thẩm Dao: “Miệng mồm sạch sẽ một chút cho .”
Cô hạ thấp giọng, kéo mạnh Thẩm Dao lòng vài phần: “Thẩm Dao cô thật sự tưởng những chuyện bẩn thỉu cô .
Trò mới chỉ bắt đầu thôi, những chuyện đây cô với , sẽ trả gấp bội cho cô.
Chiếc quần đùi và đồ lót chỉ là màn dạo đầu, cô cho dù là để thì , ai tin lời cô ?”
Cô xong khóe miệng nhếch lên, khiêu khích mười phần.
Thẩm Dao tức giận nghiến răng nghiến lợi, cô mím c.h.ặ.t môi, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, trợn trừng hai mắt.
Thẩm Ngọc Kiều con khốn , cô đều cả , t.h.u.ố.c đó là do cô hạ, con tiện nhân c.h.ế.t tiệt. Nếu , thì cô sẽ do dự nữa, cô bắt buộc cho bố Thẩm Ngọc Kiều c.h.ế.t mới .
Tốt nhất là đưa cải tạo đến chuồng bò hẻo lánh, hành hạ đến c.h.ế.t mới .
Lời nãy của Thẩm Ngọc Kiều trực tiếp dẫn lửa sang bộ thanh niên trí thức, nếu thực sự là Thẩm Dao ăn trộm đồ, chứng tỏ lời Thẩm Ngọc Kiều là thật .
Hơn 500 đồng, chắc chắn ăn trộm ít đồ, lập tức cảnh giác Thẩm Lưu Bạch và Thẩm Dao.
Còn đợi phát tác, Thẩm Ngọc Kiều đột nhiên ối giời một tiếng, liên tục lùi về mấy bước, nếu Từ Thanh Thanh đỡ lấy Thẩm Ngọc Kiều, lúc cô e rằng ngã xuống đất .
Thẩm Ngọc Kiều tủi lau nước mắt, mở to đôi mắt vô tội : “ nãy chỉ thật thôi, cô tức giận .
Vừa nãy ở phòng cũng , khám xét thấy quần áo, cô liền trách khám xét cẩn thận.
Có đều lời cô, cô gì thì là nấy, cô là lãnh đạo của chúng ?”
Mọi vốn dĩ đều là thành phố tâm cao khí ngạo, chẳng qua là hưởng ứng chính sách quốc gia mới xuống nông thôn, mấy nữ thanh niên trí thức vốn ôm một bụng lửa giận.
Bị lời của Thẩm Ngọc Kiều kích thích, thi vui: “Mã đội trưởng, chúng ở cùng kẻ trộm.”
“ thế, nghèo rớt mồng tơi, nhưng đồ cho ăn trộm .”
Bên nam thanh niên trí thức tuy gì, nhưng trong lòng cũng nảy sinh cảnh giác với Thẩm Lưu Bạch.
Nga