Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 8: Đột Nhập Trạm Phế Liệu Và Màn Trả Thù Bằng Kim Châm
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:40:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ còn hai ngày nữa là xuống nông thôn, Chu Vân Thư lên kế hoạch ít nhất nâng cấp kỹ năng thợ rèn thêm hai cấp nữa, đó phối hợp với {Kiện Thể Tháo} và {Kiện Thể Hoàn}, mỗi thuộc tính đều tăng 10 điểm, thì cơ thể cô khi đối mặt với một tình huống bất ngờ, cũng năng lực tự bảo vệ nhất định.
Sau khi lên kế hoạch xong, cô nghiên cứu một chút, phát hiện nơi quản lý lỏng lẻo, thể lượng lớn nhiệm vụ sửa chữa chỉ trạm thu mua phế liệu.
Cách bệnh viện công nhân viên chức đầy một cây một trạm thu mua phế liệu, ở đó buổi tối trông coi, cô chỉ cần , là lo nhiệm vụ.
Thế là, khi màn đêm buông xuống, đợi y tá kiểm tra phòng xong, cô liền lén lút trốn khỏi bệnh viện, chạy thẳng đến trạm thu mua phế liệu.
Do cô phần lớn đều quấn băng gạc, trong đám đông thực sự chút bắt mắt, vì chỉ thể dọc đường lén lút tránh , lãng phí nhiều thời gian.
Lúc , cô thật sự hy vọng sở hữu thuật tàng hình, thể cần trốn trốn tránh tránh, quang minh chính đại .
[Hệ thống: Đinh, cảm ứng nhu cầu của ký chủ, hiện nâng cấp {Lồng Không Gian Che Chắn} thành {Lồng Không Gian Di Động}. Phí thuê {Lồng Không Gian Di Động} là 100 điểm kinh nghiệm một giờ, thể tích lũy thời gian.]
Chu Vân Thư vui mừng khôn xiết, hệ thống cũng quá chu đáo, cô gì cung cấp nấy.
Không nếu cô về hiện đại, hệ thống thể giúp cô thực hiện ?
Hệ thống: ……
Nó là hệ thống, con ba ba trong hồ ước nguyện.
Mặc dù hận thể thuê ngay {Lồng Không Gian Di Động}, khổ nỗi điểm kinh nghiệm đủ lực, cô cũng chỉ đành kiên trì thêm chút nữa.
Đến trạm thu mua phế liệu, tường bao cao ngất và cổng lớn, cô quả quyết lôi cái thang “mượn” từ phòng dụng cụ bệnh viện trong ô ba lô , trèo tường .
Đồ vật trạm thu mua phế liệu thu về đều phân khu vực cất giữ, đồ sắt phế thải giá trị tương đối cao, còn dùng khóa khóa .
Có điều, cái cũng khó cô.
Chọn sửa chữa, kết cấu của ổ khóa bộ hiện lên trong đầu, cô dựa răng khóa chìa khóa tương ứng là .
Cửa mở, quả nhiên khắp nơi đều là màn hình nhắc nhở nhiệm vụ.
Để lãng phí quá nhiều thời gian học tập, Chu Vân Thư cố gắng chọn những vật phẩm cùng loại từng sửa chữa.
Làm một mạch đến bốn giờ sáng, mắt thấy trời sắp sáng hẳn, Chu Vân Thư thu tay, mệt mỏi về bệnh viện.
Thời đại dậy sớm, chỉ ngủ vỏn vẹn hai tiếng, bên ngoài động tĩnh, Chu Vân Thư cũng vội vàng dậy tập {Kiện Thể Tháo}.
Hôm qua cô thương lượng với Diêu Nguyệt Phương , hôm nay cần chăm sóc, cô bèn giường bệnh ngủ bù.
Ngủ một mạch đến tám giờ, mới y tá gọi dậy truyền nước.
Mặc dù cô ăn {Sinh Mệnh Tu Phục Hoàn}, chữa khỏi hết vết thương cho , nhưng để lộ tẩy, cô vẫn giả vờ khỏi, truyền nước như thường.
Có điều những t.h.u.ố.c tiêu viêm, t.h.u.ố.c bổ m.á.u phát, cô uống, đều cất ba lô.
Thời buổi t.h.u.ố.c men khó kiếm, cô giữ để xuống nông thôn dùng dần.
Truyền nước xong, cô tiếp tục ngủ bù, ngủ một mạch đến hơn ba giờ chiều, mới Diêu Nguyệt Phương gọi dậy: “Mọi việc xong xuôi , Chủ tịch Trương đến đưa tiền bồi thường cho cháu .”
Năm 74 mệnh giá cao nhất vẫn chỉ là mười đồng, ba trăm tờ “đại đoàn kết” quả thực là một bọc to tướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-8-dot-nhap-tram-phe-lieu-va-man-tra-thu-bang-kim-cham.html.]
Nhà máy còn chu đáo dùng một cái túi vải đựng cho cô.
Trương Chấn Quốc đưa túi vải đựng tiền cho cô xong, đưa cho cô một phong bì: “Trong là giấy nghỉ ốm, vé giường xuống nông thôn, còn một phiếu mà nhà máy bồi thường cho cô. Cũng là do nhà máy giám sát nghiêm mới hại cô buộc xuống nông thôn, hy vọng cô việc thuận lợi!”
Ngừng một chút, ông tiếp: “Chuyện chị kế cô Hoàng Hoa Ý xuống nông thôn nhà máy cũng xong , thông báo phê bình kế cô ngày mai nhà máy cũng sẽ dán . Chuyện công việc cũng xong xuôi cả , cô bán xử lý thế nào thì thể .”
Chu Vân Thư xong, hài lòng nhận lấy từng thứ một, giả vờ khóa tủ đầu giường, thực tế là chuyển ba lô gian.
“Được, xong xuôi việc, bây giờ chúng đến Cục Công an rút đơn báo án.”
Dưới sự cùng của Trương Chấn Quốc và Diêu Nguyệt Phương, Chu Vân Thư đến Cục Công an rút án, kế cô và Hoàng Hoa Ý đồng thời cũng thả .
Mấy gặp ở cổng Cục Công an, Chu Vân Thư thấy Hoàng Hoa Ý ngợm nhếch nhác nhịn nhướng mày.
Hoàng Hoa Ý thấy động tác của cô, hai mắt lập tức đỏ ngầu, trong lúc tất cả phản ứng kịp, lao thẳng tới: “Chu Vân Thư, tao g.i.ế.c mày!”
Hành động của cô đột ngột, Diêu Nguyệt Phương bên cạnh cô và Trương Chấn Quốc phía căn bản phản ứng kịp.
Mắt thấy Chu Vân Thư sắp Hoàng Hoa Ý cào một cái mặt, kết quả là Hoàng Hoa Ý ôm cánh tay kêu đau oai oái .
Những mặt đều chút hiểu, nhưng Diêu Nguyệt Phương phản ứng kịp, vội vàng che chở Chu Vân Thư ở phía .
Thấy Hoàng Hoa Ý dám hành hung ngay mắt , Trương Chấn Quốc lập tức giận kìm : “Hoàng Hoa Ý, cô nếu ăn cơm tù đủ, thể tống cô ăn thêm hai ngày nữa!”
Hoàng Hoa Ý hoảng sợ, vội vàng giải thích: “Không cháu, là Chu Vân Thư nó…”
Cô còn hết câu, Diêu Nguyệt Phương bao che nhà ngắt lời: “Nó nó? Là cô lao tới định đ.á.n.h nó, chúng đều thấy cả.”
Diêu Nguyệt Phương vô cùng phẫn nộ, với Trương Chấn Quốc: “Lão Trương, ông cũng thấy đấy? Ngay mí mắt chúng , cô còn dám đối xử với Vân Thư như , thể thấy lưng càng ít bắt nạt . Trước khi Vân Thư xuống nông thôn, nếu để thấy cô bắt nạt con bé nữa, mặc kệ bình chọn bình chọn, nhất định tống Cục Công an!”
Trương Chấn Quốc Diêu Nguyệt Phương chỉ trích mặt , mặt mũi nén , bèn giận cá c.h.é.m thớt sang Trương Văn Hoa.
Ông lạnh lùng quát: “Đồng chí Trương Văn Hoa, nếu cô còn dung túng con gái cô gây chuyện, chỉ thông báo tội của cô nhà máy, mà còn cho trạm phát thanh phát thanh bảy ngày!”
Công đoàn công nhân do Trương Chấn Quốc quản lý, nắm giữ mặt đời sống, phúc lợi của công nhân, liên quan đến lợi ích của , bà dám càn nữa, vội vàng gọi Hoàng Hoa Ý .
Hoàng Hoa Ý vẫn cam lòng, ấm ức với Trương Văn Hoa: “Mẹ, trong tay Chu Vân Thư kim, nó lấy kim đ.â.m con, đau lắm!”
Trương Văn Hoa ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén trong nháy mắt b.ắ.n về phía Chu Vân Thư: “Các nó yếu đuối đáng thương thế nào, thực tế nó chính là một kẻ tiểu nhân âm hiểm!”
Chu Vân Thư giống như ánh mắt của bà dọa sợ, hoảng hốt xua tay, phủ nhận liên tục: “Cháu , cháu , cháu dám !”
Diêu Nguyệt Phương vô cùng tin tưởng cô, giơ tay cô lên, chìa thẳng lòng bàn tay mặt .
“Mở to mắt ch.ó của các mà , tay con bé sạch sẽ, kim? Vu oan cũng tìm cái lý do đáng tin một chút chứ!”
Hoàng Hoa Ý đương nhiên tin, cô cảm nhận đau đớn rõ ràng, cũng thấy ánh kim lóe lên trong tay Chu Vân Thư.
Cô nhịn nhấn mạnh nữa: “Vậy chắc chắn nó lén giấu trong !”
Trương Chấn Quốc tự cảm thấy lừa một căn bản tin, cảm thấy Hoàng Hoa Ý chính là đang ngụy biện.