Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 7: Thay Đổi Sách Lược: Bán Công Việc Và Khoản Bồi Thường Khổng Lồ

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:40:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , khi Chu Vân Thư dậy sớm tập {Kiện Thể Tháo}, Diêu Nguyệt Phương qua đưa cơm cho cô.

hớn hở : “Vân Thư, sáng nay dậy dì đốc thúc Chủ tịch Trương tìm xưởng trưởng thương lượng , những điều kiện cháu đưa xưởng trưởng đều đồng ý. Bây giờ Chủ tịch Trương tìm phòng thanh niên trí thức đổi tên cho cháu, lát nữa chắc là tin thôi.”

“Nhanh ạ.” Chu Vân Thư chút kinh ngạc, cô còn tưởng nhà máy lớn trong thể chế việc đều thương lượng tới thảo luận lui, dây dưa mấy ngày chứ.

Diêu Nguyệt Phương rõ ràng hiểu nội tình, cho là đúng : “Hầy, mấy điều kiện đó của cháu, trừ điều cuối cùng phiền phức một chút , những cái khác chẳng đều là nhu cầu bình thường , cái gì mà thảo luận. Hơn nữa đây vốn là chuyện nhỏ, họp hành thảo luận ngược lớn chuyện .”

Biết nguyên do, Chu Vân Thư cũng xoắn xuýt nữa, vui vẻ quét sạch bữa sáng.

Kết quả, bữa sáng của cô còn đang ở cổ họng, Trương Chấn Quốc mồ hôi nhễ nhại, vội vội vàng vàng chạy tới, ném cho cô một tin dữ: “Tên xuống nông thôn đổi , danh sách nộp lên , bắt đầu chạy quy trình .”

Chu Vân Thư lập tức cảm thấy đầu óc ong ong, cô còn đang quy hoạch những ngày tiếp theo nên sắp xếp thế nào, chớp mắt bảo cô, vẫn xuống nông thôn, tức đến mức cô suýt hộc m.á.u.

Khổ nỗi sự , tức giận nổi điên cũng vô dụng, cô chỉ đành nén cơn giận xuống, bình tĩnh suy nghĩ kế hoạch tiếp theo.

Diêu Nguyệt Phương càng tức đến giậm chân, dậy định cào Trương Chấn Quốc, Chu Vân Thư một tay ngăn bà , bình tĩnh hỏi: “Cách ngày cháu xuống nông thôn còn mấy hôm?”

Sắc mặt Trương Chấn Quốc cũng chút khó coi: “Ba hôm.”

Chu Vân Thư lạnh, cô đúng là đ.á.n.h giá thấp sự độc ác của Trương Văn Hoa.

Cố tình canh đúng ngày sắp xuống nông thôn để ép cô, là bỏ đói nguyên chủ đến ngất xỉu, trực tiếp nhét lên tàu hỏa ?

Đã như , thì đừng trách cô trả thù .

“Chủ tịch Trương, đổi suất xuống nông thôn, thì những điều kiện đó sửa bộ.”

Dưới ánh mắt hừng hực lửa giận của Diêu Nguyệt Phương, Trương Chấn Quốc vội vàng gật đầu: “Đương nhiên, cô .”

Chu Vân Thư hề che giấu sự hận thù của , nghiến răng nghiến lợi : “ là vì chị kế chịu xuống nông thôn, mới kế ép buộc thế chị xuống nông thôn. Bây giờ bất đắc dĩ bắt buộc xuống nông thôn, thì chị kế cũng thể trốn tránh việc xuống nông thôn, cho nên hy vọng công đoàn lập tức sắp xếp báo danh xuống nông thôn cho chị , địa điểm xuống nông thôn chọn vùng Tây Bắc khổ cực nhất.”

Trương Chấn Quốc lập tức gật đầu: “Cái thành vấn đề. Trốn tránh xuống nông thôn vốn dĩ trừng phạt, sắp xếp cô nông trường cải tạo lắm .”

Thấy ông đồng ý suôn sẻ, Chu Vân Thư liền tiếp tục : “Chỗ kế , ba yêu cầu. Thứ nhất, bà hại đập vỡ đầu, mất m.á.u quá nhiều. Với thể chất hiện tại của mà xuống nông thôn, căn bản thể xuống ruộng việc, bồi thường cho ba nghìn đồng, để khi xuống nông thôn thể xin nghỉ dưỡng bệnh. Thứ hai, bà ngược đãi , tròn trách nhiệm kế, yêu cầu thu hồi công việc của . Thứ ba, hành vi của bà thực sự quá ác liệt, để cảnh cáo khác, hy vọng nhà máy thông báo phê bình bà , và xin công khai thể công nhân viên.”

Nghe một tràng yêu cầu , Trương Chấn Quốc lập tức toát mồ hôi lạnh ròng ròng.

Chu Vân Thư dừng, tiếp tục : “Cơ thể yếu ớt, đầu còn thương, hy vọng lúc xuống nông thôn, nhà máy thể cho giấy chứng nhận nghỉ ốm, và sắp xếp cho vé giường suốt hành trình xuống nông thôn. Yêu cầu của tạm thời chỉ thế. Thời gian gấp rút, hy vọng nhà máy thể mau ch.óng giúp giải quyết. Nếu , cũng ngại hỏi tổ thẩm định xem, nhà máy kế như Trương Văn Hoa, còn thể bình chọn là nhà máy ưu tú !”

Nghe thấy câu cuối cùng, đại não Trương Chấn Quốc chấn động, cuống quýt : “Có một yêu cầu, cũng thể chủ, chỉ thể về hỏi lãnh đạo. Cô đừng vội, nhất định sẽ trả lời cô sớm nhất!”

Áp lực đưa đến nơi đến chốn, trong thể chế cũng thể hiệu suất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-7-thay-doi-sach-luoc-ban-cong-viec-va-khoan-boi-thuong-khong-lo.html.]

Buổi chiều, Trương Chấn Quốc nhận hồi âm, ngoại trừ việc xin công khai Trương Văn Hoa kiên quyết đồng ý, những cái khác, lãnh đạo nhà máy đều hỏi ý kiến đương sự, trực tiếp đồng ý luôn.

Xét thấy thời gian gấp rút, và phần lớn yêu cầu đều đáp ứng, chút tì vết nhỏ còn đó, Chu Vân Thư cũng xoắn xuýt nữa, chỉ yêu cầu giờ tan ngày mai việc đều xong.

Trương Chấn Quốc nhận đáp án, ngừng vó ngựa vội vàng về việc.

Chuyện xuống nông thôn thành định cục, Diêu Nguyệt Phương chỉ đành tiếc nuối : “Vốn còn tưởng thể đổi suất cơ, ngờ đến cùng cháu vẫn xuống nông thôn. Chỉ là với cơ thể của cháu mà xuống nông thôn, cũng quá khó khăn .”

Chu Vân Thư nghĩ thông , sang an ủi bà : “Dì Diêu, thực nghĩ thì, cháu xuống nông thôn cũng là thoát khỏi ma trảo của kế cháu mà.”

Diêu Nguyệt Phương thương xót vỗ vỗ cô: “Cháu đấy, thật là quá hiểu chuyện. Con bé Xuân Yến nhà dì mà hiểu chuyện bằng một nửa cháu, dì đúng là thắp hương cảm tạ trời đất .”

Chu Vân Thư lắc đầu : “Dì Diêu, nếu là cháu, cháu sẽ hy vọng con gái vĩnh viễn hiểu chuyện.”

Diêu Nguyệt Phương xong, trong lòng khẽ chấn động, ánh mắt Chu Vân Thư càng thêm thương cảm.

Có đôi khi hiểu chuyện cũng là ép buộc, vĩnh viễn hiểu chuyện chính là vĩnh viễn yêu thương bảo vệ, cần hiểu chuyện!

còn đang cảm thán, Chu Vân Thư đột nhiên hỏi bà : “Dì Diêu, chị Xuân Yến năm nay cũng nghiệp cấp ba nhỉ?”

Diêu Nguyệt Phương chỉ ngẩn một chút, liền phản ứng ý của cô, bà thăm dò hỏi: “Ý của cháu là?”

Chu Vân Thư gật đầu: “Công việc cháu cũng dùng đến, để cho em trai cháu. Dì Diêu giúp cháu nhiều như , cháu nhường công việc cho chị Xuân Yến, chỉ chê ?”

Diêu Nguyệt Phương hai trai một gái, con cả là con trai, đang công nhân học việc trong nhà máy, con thứ hai là con gái Xuân Yến, sắp nghiệp cấp ba.

đó công việc của con trai cả, dùng quan hệ để nhà máy , nếu đứa thứ hai còn dùng quan hệ ở nhà máy nữa, chắc chắn sẽ tố cáo.

Hai vợ chồng bà chức vụ trong nhà máy đều thấp, thật sự tố cáo, hậu quả dám tưởng tượng.

đó còn phiền não vì chỗ của con gái, bây giờ Chu Vân Thư sang tay tặng bà một công việc, quả đúng là giải quyết nỗi lo mắt của bà .

vội : “Không chê, chê. Có công việc là lắm , còn kén chọn gì nữa. Có điều, dì cũng chiếm hời của cháu, công việc loại thị trường bình thường đều là sáu trăm đến tám trăm, dì đưa cháu tám trăm nhé.”

Chu Vân Thư từ chối: “Dì Diêu, cần ạ, cháu ba nghìn đồng tiền bồi thường .”

Diêu Nguyệt Phương ấn cô : “Nhà dì dù cũng là công nhân viên chức cả hai vợ chồng, tám trăm đồng vẫn trả . Hơn nữa, cháu là một cô gái nhỏ, mang thương tích xuống nông thôn vốn dễ dàng, dì thể chiếm hời của cháu.”

Lời đến nước , Chu Vân Thư cũng từ chối nữa: “Được, đợi ngày mai suất công việc đến tay, chúng thủ tục!”

Việc vặt đều xử lý xong, cái Chu Vân Thư cần lo lắng nhất chính là cơ thể của .

Nơi xuống nông thôn còn rõ tình hình, cô cần tố chất cơ thể để đề phòng bất trắc.

 

Loading...