Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 53: Cậu Muốn Làm Bề Trên Của Tôi À?
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:42:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ban ngày các phân xưởng bố trí nhiệm vụ, xác định mẫu, e là trong thời gian ngắn rảnh dạy các ông.”
Nhìn thấy ánh mắt của Sư phụ Viên dần trở nên thất vọng, cô giả vờ suy tư một chút, : “Thế , nếu các ông thực sự học, thể buổi tối đến phân xưởng sửa chữa tăng ca, mỗi ngày dạy các ông hai tiếng kỹ thuật.”
Sư phụ Viên xong, hai mắt sáng lên, “Được, hỏi xem phân xưởng sửa chữa ai tham gia.”
Chu Vân Thư tùy ý gật đầu, “Được, ông về hỏi , tối nay việc gì, sẽ đến chỗ các ông xem !”
Sau khi Sư phụ Viên cáo từ, Chu Vân Thư xoa cái bụng đói kêu ùng ục đến nhà ăn.
Tuy nhiên, đến cửa nhà ăn, từ xa thấy mấy món ăn trắng bệch, chẳng chút cảm giác thèm ăn nào, cô do dự.
Khi cô đang phân vân giữa hai lựa chọn là nhà ăn ăn tạm và về ký túc xá ăn điểm tâm cho no bụng, Lưu Thủy Căn từ trong nhà ăn , thấy cô liền nhiệt tình chào hỏi: “Đồng chí Chu, cô cũng đến nhà ăn !”
Chu Vân Thư thấy là , nhướng mày, hôm nay lúc cô xuất hiện ở phân xưởng sửa chữa, nhưng là thấy vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Cô nhịn trêu chọc: “Thế nào, hôm nay thấy bất ngờ ?”
Lưu Thủy Căn liên tục gật đầu, đó giơ ngón tay cái lên với cô, “Bất ngờ lắm luôn. Ai mà ngờ , cô tuổi còn trẻ, kỹ thuật sửa chữa như . Cô , sáng nay khi thi đấu xong, của phân xưởng sửa chữa cứ bàn tán về cô mãi. Rất nhiều sư phụ cô đả kích đến mức còn tinh thần mắng đám học việc chúng nữa. Có điều, đám học việc chúng đều đặc biệt khâm phục cô!”
Chu Vân Thư khiêm tốn : “Cái gì mà khâm phục, nghiêm túc học tập, các cũng thể kỹ thuật như .”
Vẻ mặt Lưu Thủy Căn chút bất lực, biểu cảm của cô giống như đang một đại tiểu thư hiểu nỗi khổ nhân gian.
Cậu buồn rầu : “Đâu đơn giản như chứ. Mấy ông thợ già đó, căn bản sẽ giảng giải cho chúng . Bọn họ chỉ ném mấy việc bẩn thỉu mệt nhọc cho chúng , chúng trợ thủ cho ông , tự học lỏm. cho dù như , lúc sửa đến chỗ quan trọng, bọn họ cũng luôn che che giấu giấu, lúc còn đuổi chúng ngoài. Muốn học cái nghề, dễ dàng như .”
Chu Vân Thư chút cạn lời, nhịn oán thầm: “Thảo nào khoa sửa chữa của xưởng cơ khí huyện An càng ngày càng xuống cấp.”
Mười năm , xưởng cơ khí huyện An ca ngợi nhất vẫn là kỹ thuật sửa chữa máy kéo xuất chúng.
Không ngờ, mười năm trôi qua, kỹ thuật sửa chữa của xưởng cơ khí những tiến bộ, mà ngược càng ngày càng kém.
Không chỉ kỹ thuật kém , danh tiếng của thợ sửa chữa cũng kém .
Trước đó cô còn tại , bây giờ , cô .
Tất cả những điều đều là do những vị sư phụ tự cao tự đại giấu nghề, mới dẫn đến thợ sửa chữa, đời kỹ thuật càng kém hơn đời .
Nghĩ đến đây, Chu Vân Thư liền : “Sau mỗi tối sẽ đến phân xưởng sửa chữa dạy các hai tiếng kỹ thuật sửa chữa, kể là ai, chỉ cần học đều thể đến học!”
Lưu Thủy Căn xong hai mắt sáng rực, “Thật ?”
Chu Vân Thư nghiêm túc gật đầu.
Lưu Thủy Căn mấp máy môi, định vài câu cảm ơn, thì thấy bụng Chu Vân Thư truyền đến tiếng “ùng ục” vang dội.
Trong lòng Chu Vân Thư khá là hổ, nhưng bề ngoài vẫn cố gắng duy trì bình tĩnh.
Trong mắt Lưu Thủy Căn lóe lên một tia hiểu rõ, “Đồ ăn nhà ăn cô ăn quen đúng ? Đi, đưa cô đến một chỗ, mời cô ăn đồ ngon!”
Vừa đồ ngon, Chu Vân Thư chút do dự theo bước chân của .
Lưu Thủy Căn dẫn cô đến một căn phòng phía văn phòng bảo vệ, đang định cửa, ngờ đụng ngay mặt Tiểu Lý từ bên trong .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-53-cau-muon-lam-be-tren-cua-toi-a.html.]
Tiểu Lý thấy Chu Vân Thư theo Lưu Thủy Căn, chút ngạc nhiên, “Hai …”
Lưu Thủy Căn vội vàng giải thích: “Chúng đều từ thôn Tây Sơn đến.”
Chu Vân Thư tiếp lời: “ và chung sống cũng khá .”
Nói xong, cảm thấy lời nghĩa khác, cô vội vàng bổ sung: “Coi như là bạn vong niên .”
Lưu Thủy Căn ngây cô, ý tứ trong ánh mắt, dịch là: “ coi cô là bạn, cô bề của ?”
Tiểu Lý rõ ràng với Lưu Thủy Căn, vỗ vỗ vai , ha hả : “Căn Tử, đấy, ở trong xưởng kỹ thuật viên Chu là bậc cha chú chỗ dựa .”
Cậu còn cố ý nhấn mạnh hai chữ “cha chú”, ý chế giễu tràn đầy.
Lưu Thủy Căn đẩy , lườm một cái, : “Cậu hôm nay trực đêm đúng ?”
Tiểu Lý gật đầu.
“Vậy mượn chỗ của các một chút, chút đồ ăn cho kỹ thuật viên Chu.” Lưu Thủy Căn xong, liền dẫn Chu Vân Thư .
Tiểu Lý cũng theo , : “Đã là mời kỹ thuật viên Chu ăn đồ, tính một suất. Vừa , chỗ còn chuẩn một quả bí đỏ nhỏ và một khúc xương để ăn khuya, hầm luôn bây giờ , lát nữa cùng ăn!”
“Được!” Lưu Thủy Căn cũng khách sáo, sảng khoái nhận lời.
Sau khi cửa, Chu Vân Thư phát hiện đây là một cái bếp nhỏ.
Dường như sự nghi hoặc của cô, Lưu Thủy Căn giải thích: “Chỗ vốn là dùng để đun nước nóng cho phòng bảo vệ. Mùa đông quá lạnh, nhân viên trực đêm, buổi tối sẽ nấu đồ ăn ở đây. Sau liền phát triển thành cái bếp nhỏ của phòng bảo vệ bọn họ.”
Nói , Lưu Thủy Căn thành thạo lôi từ trong tủ một cái túi, hì hì : “Đây là đồ ăn chuẩn cho , ký túc xá tiện để, liền để chỗ Lý. Thỉnh thoảng kịp cơm nhà ăn, sẽ đến đây chút đồ ăn.”
Ngay đó, động tác thành thạo lấy gạo, chuẩn vo gạo nấu cơm.
Chu Vân Thư cái lò nhỏ của , ngăn , “Không mì sợi thứ gì đó chín nhanh hơn ?”
Lưu Thủy Căn hiểu.
Chu Vân Thư chỉ chỉ đồng hồ của , : “ hẹn với Sư phụ Viên , bảy giờ đến phân xưởng sửa chữa xem tình hình. Bây giờ gần sáu giờ , dựa cái lò nhỏ nấu cơm hầm thức ăn, e là kịp.”
“ quên mất còn chuyện .” Lưu Thủy Căn gãi đầu, lúng túng lục lọi cái túi vải, bên trong ngoại trừ ít gạo mì rau khô nấm khô, thì còn gì khác, “ mà, mì sợi chỗ cũng a.”
Chu Vân Thư tự nhiên mì sợi.
Vùng Đông Bắc ăn mì cơ bản chỉ ăn mì tươi ngay, căn bản ăn mì sợi khô.
Cô dậy, : “Chỗ còn một ít mì sợi, lấy qua đây, nấu .”
Chu Vân Thư lười chạy về ký túc xá lấy, khỏi cửa một đoạn, liền tìm một góc khuất để lấy đồ từ ba lô hệ thống .
Nào ngờ, chỗ cô cho là hẻo lánh, khác cũng cho là chỗ đó hẻo lánh.
“Anh Thành, rốt cuộc khi nào mới rõ với cô hả?” Một giọng nũng nịu vang lên.
Linh hồn hóng hớt của Chu Vân Thư lập tức thức tỉnh, vội vàng mở l.ồ.ng gian, lén lút góc tường.