Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 46: Giác Ngộ Tư Tưởng Của Anh Hơi Kém Đấy
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:42:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huyện nhỏ như huyện An, vật tư phong phú, thứ hiếm như kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, Lão Trương bảo vệ nhà máy cơ khí cũng thường xuyên .
Ông vốn còn nhận, nhưng Chu Vân Thư “cho trẻ con trong nhà ăn lấy thảo”, lời từ chối liền thốt .
Lặng lẽ nhận lấy kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, vẻ mặt ông chân thành hơn vài phần: “Tiểu Chu đồng chí thật quá khách sáo. Chức bảo vệ của cũng chẳng chức vụ quan trọng gì, nhưng giúp thông báo tin tức thì thành vấn đề. Tiểu Chu đồng chí nếu nhu cầu, cứ yên tâm tìm !”
Tể tướng giữ cửa thất phẩm quan, Chu Vân Thư dám coi thường bảo vệ: “Đâu , chức vụ của bác quan trọng lắm đấy ạ.”
“Bác Trương, gọi cháu việc gì thế?” Lúc , Tiểu Lý của phòng bảo vệ tới.
“Tiểu Lý, vị là đồng chí Chu Vân Thư, là kỹ thuật viên xưởng trưởng đặc biệt thư mời. Hôm nay cô đến thủ tục nhận việc, đưa đồng chí Chu đến phòng nhân sự báo danh !”
Lão Trương đặc biệt nhấn mạnh câu “kỹ thuật viên xưởng trưởng đặc biệt thư mời”.
Tiểu Lý Chu Vân Thư, vẻ mặt chút kinh ngạc.
Không là kinh ngạc vị “kỹ thuật viên” là nữ đồng chí, kinh ngạc xưởng trưởng thế mà đặc biệt thư mời cho cô.
Tuy nhiên, Tiểu Lý chỉ kinh ngạc một chút, nhanh phản ứng , nụ chân thành với Chu Vân Thư: “Được , đồng chí Chu cô theo nhé!”
Kéo hành lý theo Tiểu Lý trong xưởng, Chu Vân Thư , tự nhiên đưa cho Tiểu Lý mấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ: “Anh Tiểu Lý, thể phiền cho tình hình nhà máy cơ khí của chúng ?”
Tiểu Lý cũng tự nhiên nhận lấy, : “Đương nhiên là , đồng chí Chu cái gì?”
“ trong xưởng chúng đều những ai, tính cách mỗi thế nào.”
“Người” trong miệng Chu Vân Thư, tự nhiên chỉ “” bình thường, cô tìm hiểu là những “” sắp tới sẽ giao tiếp công việc với cô.
Tiểu Lý cũng hiểu chuyện, giới thiệu tỉ mỉ cho cô về những lãnh đạo trong xưởng, còn tính cách đại khái của bọn họ.
“Thực những lãnh đạo đó đều khá , chỉ là một , cô thể cần chú ý một chút.” Nói đến đây, ánh mắt Tiểu Lý Chu Vân Thư mang theo vẻ đồng cảm.
Chu Vân Thư khó hiểu .
“Đồng chí Phương Lập Thành của phòng kỹ thuật, thể chút ý kiến với cô!”
Chu Vân Thư còn kịp hỏi là ý kiến thế nào, thì thấy Tiểu Lý chỉ về phía : “Phòng nhân sự đến , đồng chí Chu cô thủ tục !”
Thấy Tiểu Lý ý định rõ, Chu Vân Thư cũng chỉ thể theo văn phòng phòng nhân sự.
“Chị Vương, vị là đồng chí Chu Vân Thư, cô đến thủ tục nhận việc.”
Chị Vương trong miệng Tiểu Lý là một nữ đồng chí tháo vát ba bốn mươi tuổi, thấy ba chữ “Chu Vân Thư”, chị kinh ngạc ngẩng đầu đ.á.n.h giá Chu Vân Thư hai : “Cô chính là đồng chí Chu Vân Thư?”
Chu Vân Thư Tiểu Lý giới thiệu qua, chủ nhiệm phòng nhân sự sắp nghỉ hưu , còn quản việc nữa.
Hiện tại phòng nhân sự đều do cán sự Vương quản lý, chị Vương chắc chính là cán sự Vương .
Nghĩ đến phúc lợi đãi ngộ của đều do chị quản, lời hành động liền thêm vài phần cẩn trọng: “Vâng, chị Vương!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-46-giac-ngo-tu-tuong-cua-anh-hoi-kem-day.html.]
Tiểu Lý lúc chen : “Chị Vương, đồng chí Chu đưa đến , phòng bảo vệ còn việc, em đây.”
Chị Vương đầu , tùy ý xua tay với Tiểu Lý: “Được, cảm ơn nhé!”
So với sự tùy ý thiết với Tiểu Lý, đối mặt với Chu Vân Thư, chị Vương tỏ khách sáo hơn một chút: “Đồng chí Chu Vân Thư, xin hỏi cô mang giấy giới thiệu ?”
Chu Vân Thư liền đưa giấy giới thiệu của , còn thư mời Lý Quốc An cho cô đưa cho chị .
Nhìn thấy thư mời, động tác tay chị Vương khựng một chút, mới như chuyện gì : “Đồng chí Chu, cho cô ngay đây, còn phiền cô đợi một chút.”
“Vâng, phiền chị .” Chu Vân Thư mỉm gật đầu.
Động tác của chị Vương nhanh, vài phút xong thủ tục nhận việc cho cô, đó dậy : “Xưởng trưởng Lý thành phố họp , khi ông dặn dò , bảo đưa cô quen với nhà máy. Ông còn dặn, dự án cải tiến máy tuốt lúa chỉ đợi cô đến là khởi công, các bộ phận cần phối hợp gì, ông đều sắp xếp xong , cô cứ trực tiếp lệnh là .”
Nói một tràng lốp bốp xong, cũng đợi Chu Vân Thư phản ứng, chị tiếp tục : “Bây giờ, đưa cô đến phòng kỹ thuật xem môi trường việc nhé! Nếu gì hài lòng thể với , lát nữa cho điều chỉnh cho cô.”
Chu Vân Thư chút cạn lời, đây là một màn khởi đầu địa ngục ?
Vừa nhận việc ở một nhà máy mới, chủ trì một dự án mới, mà lãnh đạo ủng hộ cô phát triển dự án mới mặt.
Dự án mà thể thuận lợi triển khai, cô sẽ ngược tên !
Mặc dù trong lòng oán thầm, nhưng ngoài mặt Chu Vân Thư hề biểu lộ .
Đi theo chị Vương đến phòng kỹ thuật, Chu Vân Thư mới phát hiện, so với phòng nhân sự một văn phòng nhỏ xíu bốn năm chật chội, phòng kỹ thuật lớn gấp đôi phòng nhân sự, chỉ đặt hai chỗ việc, rộng rãi đến mức tưởng.
Lúc , một trong hai chiếc bàn việc lớn duy nhất trong phòng kỹ thuật, một đang bò ngủ chiếc bàn phía ngoài.
Chị Vương thấy thì cau mày, lên khách khí gõ gõ bàn: “Kỹ thuật viên Phương, giờ việc, thể ngủ thế hả?”
Kỹ thuật viên Phương?
Tai Chu Vân Thư khẽ động, nhớ tới Phương Lập Thành mà Tiểu Lý ý kiến với cô.
Chẳng lẽ chính là đàn ông ba mươi tuổi, tóc tai rối bù, bộ dạng lôi thôi mắt ?
Phương Lập Thành chẳng hề kiêng nể phụ nữ ở đó, ngáp một cái thật to, kiên nhẫn : “Xưởng trưởng Lý chẳng , cái máy tuốt lúa kiểu mới đó, đợi kỹ thuật viên cải tiến nó đến mới thể chính thức đưa sản xuất. Kỹ thuật viên giờ còn đến, cũng chẳng việc gì , ngủ thì gì?”
“Bây giờ vị kỹ thuật viên đó đến . Sau , phòng kỹ thuật các sẽ do cô dẫn dắt.” Chị Vương nghiêng đầu, để lộ Chu Vân Thư phía .
Nhìn thấy Chu Vân Thư, Phương Lập Thành kinh ngạc trừng lớn mắt, khó tin : “Chị cô chính là kỹ thuật viên đó?”
Chị Vương gật đầu, khẳng định : “, cô cầm thư mời đích xưởng trưởng Lý đến thủ tục nhận việc, tuyệt đối sẽ sai.”
“ mà, cô thể? Cô mới bao nhiêu tuổi, đủ mười tám ? Quan trọng nhất là, cô còn là phụ nữ!” Phương Lập Thành ngón tay run rẩy chỉ Chu Vân Thư, thể tin , kỹ thuật viên Chu mà xưởng trưởng Lý hết lời khen ngợi là con ranh con mắt.
Chị Vương nhíu mày, lạnh lùng : “Kỹ thuật viên Phương, giác ngộ tư tưởng của kém đấy. Lãnh đạo đều , phụ nữ thể gánh vác một nửa bầu trời.”
Phương Lập Thành lập tức phản ứng sai, vội sửa lời: “ ý đó, chỉ cảm thấy cô quá trẻ…”