Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 41: Lên Núi
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:42:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến đây, Chu Vân Thư quyết định, đợi đến Nhà máy cơ khí huyện An, nhất định tìm cơ hội kiếm cho cô một công việc , để tránh cho cô ôm nuối tiếc cả đời.
“Nha đầu ngốc, thanh niên trí thức chúng một công việc, dễ dàng như .” Lý Khánh Hồng để lời trong lòng, chỉ coi như cô đang đùa.
Cân nhắc đến việc hôm nay Chu Vân Thư gặp quá nhiều chuyện, thể sẽ khá mệt mỏi, Lý Khánh Hồng chuyện nhiều với cô nữa, dặn dò cô nghỉ ngơi cho sớm rời .
Chỉ còn một , Chu Vân Thư trằn trọc đến tận đêm khuya vẫn ngủ .
Cố Dung Xuyên mang theo vết thương truy đuổi , trong lòng cô cứ lo lắng mãi, sợ xảy chuyện.
Đang do dự xem nên bật Lồng Không Gian Di Động đến nhà đại đội trưởng một chuyến để tìm hiểu tình hình , thì thấy bên ngoài sân thanh niên trí thức truyền đến một tiếng động nhẹ.
Chu Vân Thư còn tưởng tên trộm ban ngày tới, vội vàng ngoài kiểm tra, thấy Vương Tam Thành đang bám đầu tường thò một cái đầu .
Nhìn thấy Chu Vân Thư trong sân, giật , suýt chút nữa thì ngã ngửa .
Tuy nhiên, nhanh định hình, đó hiệu “im lặng” với cô.
Chu Vân Thư gì, lẳng lặng trèo qua tường, nhẹ nhàng đáp xuống đất.
“Đồng chí Chu, đội trưởng bảo qua với cô một tiếng. Anh , bảo cô yên tâm.” Vương Tam Thành hạ giọng .
Nghe lời , Chu Vân Thư càng yên tâm: “Có xảy chuyện gì ?”
Nói , nhưng đến bản , thế nào cũng thấy vấn đề.
Vương Tam Thành gãi đầu, chút lúng túng : “Đồng chí Chu, đội trưởng cho .”
Chu Vân Thư cũng khó trai thật thà , dặn một câu “đợi đấy”, chạy về phòng , đó dùng túi vải đựng các loại t.h.u.ố.c lấy từ ba lô hệ thống , lúc thì đưa cho .
“Trong nước khử trùng, bột cầm m.á.u, t.h.u.ố.c tiêu viêm, xem cần cái gì thì dùng cho nhé.”
Vương Tam Thành gì, chỉ chào cô theo kiểu quân đội, trèo tường rời .
Sáng sớm hôm , Chu Vân Thư nghỉ ngơi, vẫn như thường lệ đến kho nông cụ sửa chữa nông cụ.
Ông Dương thấy cô xuất hiện, trêu chọc: “Tiểu Chu sư phụ phúc lớn mạng lớn, ắt hậu phúc!”
“Vậy thì mượn lời chúc lành của ông,” Chu Vân Thư cũng gật đầu, đó đưa lên món quà cảm ơn mà chuẩn từ sớm.
Bên trong là một gói điểm tâm, một gói đường, một cân mì sợi và một miếng thịt xông khói nhỏ, đều là những thứ cô mang từ thành phố Hải đến.
“Còn cảm ơn ông giúp cháu tìm cán bộ đại đội đến cứu cháu, đây là chút lòng thành của cháu, ông nhận lấy ạ.”
Ông Dương sự cảm ơn thẳng thắn của cô cho chút ngại ngùng, vội từ chối: “Ông cũng giúp gì cho cháu , cháu cần tặng đồ gì cho ông . Hơn nữa, ông là một lão già cô độc, cũng cần ăn đồ ngon gì, cháu cứ giữ tự bồi bổ cơ thể !”
Chu Vân Thư lắc đầu, nhét quà cảm ơn tay ông: “Không thể như . Trong tình huống đó, bình thường đều dính líu, sợ rước họa , chỉ ông là sẵn lòng chạy vạy vì cháu!”
“Đây chẳng là chuyện nên . Cháu dạy ông tay nghề như , thu tiền của ông, chút chuyện cho cháu, chẳng là nên .” Ông Dương cho là đúng .
Lời thì như , nhưng thời đại đầy rẫy những thích ruột thịt còn tố cáo lẫn , như ông Dương ngược là thiểu .
Cuối cùng, sự thuyết phục bằng ba tấc lưỡi của Chu Vân Thư, ông Dương vẫn nhận lấy quà cảm ơn.
So với sự từ chối của ông Dương, buổi tối lúc Chu Vân Thư đưa quà cảm ơn cho Kế toán Lưu, thím Thúy sảng khoái hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-41-len-nui.html.]
Thím Thúy chỉ khách sáo hai câu vui vẻ nhận lấy quà, còn hết lời khen ngợi: “Tuổi còn nhỏ mà cách cư xử như , nhà ai phúc cưới cô gái tháo vát như cháu.”
Cô chỉ thể phối hợp lộ vẻ mặt e thẹn.
Chu Vân Thư tiếp đó đến nhà đại đội trưởng, chỉ điều chỉ vợ đại đội trưởng ở nhà, đại đội trưởng cùng với Cố Dung Xuyên đang ở nhờ nhà họ Vương, bao gồm cả mấy con trai của đại đội trưởng đều mặt.
Vợ đại đội trưởng bọn họ đều lên núi , Chu Vân Thư lờ mờ cảm thấy điều bí mật, dám ở lâu, đưa đồ xong liền vội vàng rời .
Chu Vân Thư tăng ca tăng điểm dạy ông Dương sửa nông cụ thêm hai ngày, thanh tiến độ của “Nhiệm vụ ngẫu nhiên” cuối cùng cũng sắp đến hồi kết, Chu Vân Thư cũng kìm thở phào nhẹ nhõm.
Nhiệm vụ nhận quả thực chút lỗ vốn, giai đoạn căn bản kinh nghiệm gì, còn bỏ lượng lớn sức lao động và thời gian.
Thật sự là lời, may mà cuối cùng cũng sắp xong .
Chưa đợi “Nhiệm vụ ngẫu nhiên” thành, thì nhiệm vụ truyền thừa của ông Dương thành .
Hệ thống còn đặc biệt hợp cảnh b.ắ.n pháo hoa cho cô: [Hệ thống: Chúc mừng ký chủ thành Nhiệm vụ Truyền thừa 1, nhận phần thưởng ‘Tích hợp Cống hiến’!]
Chu Vân Thư xem qua “Tích hợp Cống hiến”, cần đeo, hệ thống sẽ tự động tích hợp điểm cống hiến cho cô.
Chỉ điều phía mô đun truyền thừa hiện tại chỉ tên một ông Dương, điểm cống hiến hiển thị tên ông cũng chỉ 1 điểm đáng thương.
Xem , việc tích lũy điểm cống hiến vẫn còn là gánh nặng đường xa a.
“Ông Dương, những gì cần học ông đều học . Ngày mai cháu trai ông rảnh thì ông thể dẫn qua đây học , vấn đề gì cũng thể tranh thủ lúc cháu rời để chỉ dẫn cho một chút!”
Cô tuyệt đối sẽ thừa nhận, bản là vì quá điểm cống hiến nên mới giục ông Dương dẫn đồ tới.
Ông Dương suy nghĩ trong lòng cô, kích động : “Được, Tiểu Chu sư phụ, ngày mai ông sẽ bảo thằng cháu Đại Sơn đến học.”
Tuy nhiên, kế hoạch theo kịp sự đổi.
Buổi trưa lúc cô về ăn cơm, đột nhiên nhận thông báo của đại đội trưởng.
Đại đội ngày mai tổ chức cho lên núi hái lượm, bảo ngày mai đều dậy sớm một chút, chuẩn sẵn lương khô đến chân núi tập hợp.
Rừng núi của Đại đội Tây Sơn sản vật cực kỳ phong phú, nấm, các loại hạt, d.ư.ợ.c liệu và nhiều sơn hào, cho nên rừng núi cũng giống như ruộng đất của đại đội, hàng năm đều nộp lên một lượng sản phẩm nhất định.
Vì , đại đội cho phép cá nhân tùy ý lên núi hái lượm.
Tuy nhiên, nhặt chút củi khô, nấm gì đó ở chân núi để tự dùng hoặc tự ăn thì cấm.
Chu Vân Thư đây các thanh niên trí thức nhắc tới, đại đội sẽ định kỳ tổ chức cho xã viên lên núi hái lượm sơn hào, nhưng cô đến đây lâu như , đây là đầu tiên gặp nhiệm vụ lên núi hái lượm, cô khỏi chút hưng phấn.
Buổi chiều, cô hỏi thăm ông Dương về chi tiết việc lên núi hái lượm, ông Dương cau mày : “Lần sắp xếp gấp gáp thế nhỉ.”
Chu Vân Thư hiểu: “Gấp gáp cái gì ạ?”
Ông Dương liền : “Trước đây sắp xếp lên núi đều sẽ thông báo một hai ngày, để chuẩn lương khô. Đại đội cũng sẽ họp để xác định việc chia nhóm và loại sơn hào cần hái.”
“Có nhân viên tuần núi phát hiện loại sơn hào nào đó sắp chín, cho nên mới vội vàng như ?” Chu Vân Thư hỏi.
Xung quanh Đại đội Tây Sơn rừng rậm um tùm, núi nhiều thú dữ, vì sự an của thôn trang, công xã cho phép Đại đội Tây Sơn trang đội tuần núi s.ú.n.g.