Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 40: Số Phận Bi Thảm
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:42:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
điều cô ngờ tới là, Tạ Triệu Tây, đây luôn kiêng dè và nhẫn nhịn cô , trận tranh cãi xé rách mặt , còn giữ thể diện cho cô nữa.
“Chuyện lẽ thể giải đáp.” Tạ Triệu Tây đột nhiên lên tiếng, nghiền nát tia hy vọng cuối cùng của Tiết Phương Phương.
Trong chốc lát, ánh mắt của tất cả mặt đều đổ dồn Tạ Triệu Tây.
Tạ Triệu Tây phớt lờ sự cầu xin trong mắt Tiết Phương Phương, trong mắt chỉ còn sự tàn nhẫn chút lưu tình: “Thời gian nhận thư nhà, rằng nhà họ Tiết một họ hàng gần đây chuyển đến vùng nhậm chức, bảo nếu chuyện gì giải quyết thì thể tìm đó. Cho nên, nghĩ Tiết Phương Phương nhất định là thông qua họ hàng để tất cả những chuyện . Còn về việc cô gửi thư ngoài bằng cách nào, nghĩ chuyện thể hỏi đồng chí Trần Ứng Hoa.”
Lần , ánh mắt của chuyển sang Trần Ứng Hoa.
Trần Ứng Hoa chẳng hề ảnh hưởng, thậm chí còn mỉm : “Mọi gì? Đây hiện trường thẩm vấn, nghĩ quyền giữ im lặng, đúng ?”
Lời thốt , Chu Vân Thư còn gì, Lý Khánh Hồng cuống lên : “Trần thanh niên trí thức, sự việc đến nước , còn giúp cô che giấu thì ý nghĩa gì chứ.”
Vương Thiệu Minh cũng phụ họa: “ đấy, giúp cô như , sẽ khiến chúng cho rằng các là đồng bọn…”
Thấy bức bách, Tiết Phương Phương chịu nổi, vội vàng cắt ngang lời : “Đủ ! thừa nhận, đều là do , !”
Cô Chu Vân Thư, ánh mắt chút điên cuồng : “Không sai, thư là trộm từ chỗ Trương Chiêu Đệ, cũng là gửi , còn tìm hối lộ chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng. giả vờ nữa, thú nhận tất cả. mà thì chứ, cô vẫn chẳng gì .”
Quả thực, ở thời đại , tố cáo định tội, hối lộ do cô trực tiếp mặt, Chu Vân Thư đúng là gì cô .
Tuy nhiên, cô cũng chỉ ỷ gia thế mới thể ngông cuồng như .
Sự nhẫn nhịn của Tạ Triệu Tây, sự bất lực của Vương Thiệu Minh, chẳng đều vì gia thế của cô cao hơn bọn họ .
Vậy nếu đ.á.n.h đổ gia thế của cô thì ?
Mọi ở điểm thanh niên trí thức suýt chút nữa cái tin động trời cho nghẹn họng nuốt trôi cơm, vội vàng lùa vài miếng cho no bụng giải tán, ai nấy đều hóng chuyện.
Chu Vân Thư nhân cơ hội gọi Tạ Triệu Tây và Vương Thiệu Minh : “Hai vị thanh niên trí thức, thể tìm một chỗ chuyện ?”
Thấy vẻ mặt cô nghiêm túc, hai , đều gật đầu đồng ý.
Bên ngoài sân của điểm thanh niên trí thức rộng rãi, vật che chắn, thích hợp để bàn bạc một chuyện cần giữ bí mật.
“ một tin tức, lẽ thể giúp nhà của hai vị áp chế nhà họ Tiết một bậc, hai vị hứng thú ?” Chu Vân Thư thẳng vấn đề.
Tạ Triệu Tây nhướng mày, thăm dò hỏi: “Không đồng chí Chu yêu cầu gì?”
“ chẳng yêu cầu gì cả, chỉ đơn thuần là Tiết Phương Phương sống thôi.” Chu Vân Thư hờ hững .
Cô cần mượn những thủ đoạn để leo lên cao, hệ thống ở đây, sớm muộn gì cô cũng thể dựa năng lực của bản để đỉnh cao, cho nên cô vô d.ụ.c tắc cương!
Nhìn thấy sự tự tin và thản nhiên giữa hai hàng lông mày của cô, Tạ Triệu Tây lập tức tin tưởng: “Được, mời đồng chí Chu .”
“Hôm nay Chủ nhiệm Văn của Ủy ban Cách mạng bắt. Chỗ ông hai cuốn sổ cái, một cuốn ghi chép chi tiết việc nhà họ Tiết hối lộ ông để tay với . Các thể chuyện cho nhà , xem dùng !”
Chuyện hối lộ thể lớn thể nhỏ, quan trọng là vận hành thế nào.
Người chính trị tự thủ đoạn của họ, chỉ cần hai nhà Tạ, Vương vận hành thỏa đáng, chắc thể kéo nhà họ Tiết xuống ngựa.
Nói xong những gì , Chu Vân Thư cũng chẳng quan tâm phản ứng của bọn họ, trực tiếp xoay rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-40-so-phan-bi-tham.html.]
Tại chỗ chỉ còn Tạ Triệu Tây và Vương Thiệu Minh.
Vương Thiệu Minh tự đầu óc thông minh lắm, bèn Tạ Triệu Tây xin ý kiến: “Cậu thấy thế nào?”
Tạ Triệu Tây trầm ngâm một chút, gật đầu : “Cô chắc là thật đấy.”
Vương Thiệu Minh chút bực bội dùng chân di di mặt đất: “ hỏi thật , hỏi định thế nào.”
Thấy phản ứng của , Tạ Triệu Tây thở dài, những lời đó của Tiết Phương Phương, rốt cuộc vẫn gây ảnh hưởng đến quan hệ của bọn họ.
“Chuyện chúng đừng nhúng tay , báo cho gia đình là , để họ tự xử lý.”
Vương Thiệu Minh vẫn chút nóng nảy: “Chẳng lẽ cứ để phụ nữ đáng ghét Tiết Phương Phương tiếp tục ngông cuồng ?”
Tạ Triệu Tây một cái, nhả mấy chữ: “Việc nhỏ nhịn, ắt hỏng việc lớn!”
Sau khi Chu Vân Thư trở về, liền thấy Lý Khánh Hồng vẫn luôn đợi cô.
Lúc mới đến đây, cô kế hoạch ở lâu, cho nên ngoại trừ Lý Khánh Hồng dịu dàng dễ gần, cô kết giao quá nhiều với những khác.
Dẫn đến việc cô xảy chuyện lớn như , ngoại trừ Lý Khánh Hồng là thật lòng quan tâm cô, những còn đều chỉ xem náo nhiệt.
Có điều, những quan trọng đó, cô cũng chẳng thèm để ý.
Chu Vân Thư đưa Lý Khánh Hồng phòng chuyện riêng, kể những tình huống gặp ở Ủy ban Cách mạng và chuyện cuối cùng Lý Quốc An cứu, chọn những gì thể để kể cho cô .
Biết cô chịu khổ gì, còn nhận một công việc mới, Lý Khánh Hồng mới yên tâm.
“Lần là em may mắn, mới cứu thời khắc mấu chốt. Con thể lúc nào cũng may mắn như , em ngoài , cẩn thận hơn nữa mới .”
Chu Vân Thư nhịn , trêu chọc: “Khánh Hồng tỷ, chị giống em quá.”
Lý Khánh Hồng tức giận dùng ngón tay ấn trán cô một cái: “Cái con bé , chị là vì ai chứ? Em dám chị như !”
Chu Vân Thư vội vàng ôm cánh tay cô nũng: “Khánh Hồng tỷ bụng, chị đừng đ.á.n.h em, em .”
“Biết cũng vô dụng, em nhớ kỹ lời chị , ngoài gì cũng cẩn thận!” Lý Khánh Hồng yên tâm về cô, thấm thía dặn dò.
Chu Vân Thư cọ cọ cánh tay cô , nũng nịu : “Khánh Hồng tỷ, chị thật đấy, em thật mang cả chị theo cùng!”
Cô vốn chỉ thuận miệng , nhưng nghĩ đến Lý Khánh Hồng hai mươi tư tuổi, ở thời đại là nữ thanh niên lớn tuổi , bèn âm thầm để tâm chuyện .
Tuy cô chỉ còn ba năm nữa là khôi phục kỳ thi đại học, nhưng Lý Khánh Hồng .
Trong tình cảnh thấy hy vọng, cô chắc thể tiếp tục chịu đựng áp lực lớn như mà kiên trì.
Trong cuốn tiểu thuyết gốc nhắc qua một câu, rằng Lý Khánh Hồng vì nhiều lý do khác , cuối cùng vẫn buộc tìm một trong thôn để gả.
Người đàn ông cô lấy cũng tệ, chỉ là nhà của quá mức ngu , lúc cô sinh khó, vì tiết kiệm chút tiền đó mà kiên quyết cho cô bệnh viện.
Cuối cùng tuy cô vượt qua cửa t.ử, nhưng đứa bé còn, hơn nữa cũng thể sinh con nữa.
Ở cái thời đại , con cái, thể sinh nở, kết cục đó thể tưởng tượng .