Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 241: Lời Cầu Xin

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:53:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Vân Thư liếc , : “Anh cho rằng vì nể mặt Lý xưởng trưởng nên mới mở miệng giúp đỡ đấy chứ?”

Giang khoa trưởng cô, biểu cảm mặt rõ cho cô , chính là nghĩ như .

chỉ giúp đỡ những , dù cũng từng cùng việc với !”

Hơn nữa, hiện tại trong tay cô Thanh Độc Đan.

Bệnh viện Quân y tới, nếu thực sự bó tay với virus, thì việc phân tích thành phần Thanh Độc Đan cũng thể cứu mạng !

Chu Vân Thư gọi điện cho Bệnh viện Quân y, yêu cầu họ đến huyện An hỗ trợ, Bệnh viện Quân y đương nhiên lý do gì từ chối.

Ngay trong ngày hôm đó, họ cử một đội ngũ y tế mang theo thiết , đáp chuyên cơ bay tới.

Điều khiến Chu Vân Thư ngạc nhiên là, tình hình huyện An Cố Dung Xuyên báo cáo, của quân bộ vẫn động tĩnh gì?

Cô còn đang thắc mắc, nào ngờ ngay tối hôm đó, cô thấy Ôn Kỳ Tu lù lù trong ký túc xá của .

“Đoàn trưởng!”

“Cố doanh trưởng báo cáo, huyện An còn một nhóm gián điệp ẩn tàng cực sâu, nhân cơ hội nhổ tận gốc bọn chúng. Tuy nhiên, nguy cơ ở núi Phạn Dũng T.ử đang cận kề, chỉ thể sắp xếp tối đa một ngày để tìm kẻ đó!”

Những lời đó, cần Ôn Kỳ Tu , Chu Vân Thư cũng hiểu.

Nguy cơ ngay mắt, huyện An sắp tiến trạng thái khẩn cấp, việc cần sắp xếp đều triển khai.

Thời gian chậm trễ thêm một ngày, một khi núi lửa phun trào, huyện An sẽ chịu thêm một phần tổn thất.

Trong tình huống như , Ôn Kỳ Tu còn thể ép một ngày thời gian, đủ thấy quyết tâm bắt giữ nhóm gián điệp cấp bách đến mức nào!

Chu Vân Thư hít sâu một : “ nhờ Lý xưởng trưởng giúp mồi nhử !”

Cô kể chuyện đó bỏ virus cho Lý xưởng trưởng, cô giải độc, để Lý xưởng trưởng giả vờ nhiễm bệnh để “câu cá”.

Ôn Kỳ Tu lắc đầu: “Cách , nhưng thời gian cần thiết quá dài. cần dẫn dụ kẻ đó ngay trong đêm nay.”

Chu Vân Thư hít một ngụm khí lạnh: “Vừa nãy chẳng bảo là một ngày ?”

“Sáng nay đến nơi và bắt tay bố trí, lãng phí mất một ngày , đêm nay bắt buộc bắt . Nếu , thời gian để sơ tán huyện An sẽ đủ.”

Chu Vân Thư bất lực: “Được , cần phối hợp thế nào, cứ !”

Đêm đó, Chu Vân Thư đang chuẩn ngủ thì của phòng bảo vệ chạy tới thông báo, Lý Tường và Lưu Thủy Căn vì tình trạng nhiễm bệnh trở nặng, bắt buộc đưa bệnh viện cấp cứu.

Chu Vân Thư vẻ mặt kinh ngạc: “Sao thể thế , chẳng để t.h.u.ố.c cho họ ?”

Khi vội vã chạy đến bệnh viện, Lý xưởng trưởng và Giang khoa trưởng cũng đang ở bên ngoài lo lắng .

Chu Vân Thư lao tới, chẳng màng đến cảnh hiện tại kín đáo , kích động : “Lý xưởng trưởng, cháu đưa t.h.u.ố.c cứu mạng cho hai họ mà, bệnh tình còn trở nặng đến mức cấp cứu?”

Giang khoa trưởng thấy giọng điệu cô vẻ trách cứ Lý xưởng trưởng, vội : “Vân Thư, chuyện trách xưởng trưởng, trách .”

“Lý xưởng trưởng gọi gấp, ông giao t.h.u.ố.c cho bảo quản. Sau đó giúp cô xử lý xong đám nhà gây rối, về định cho họ uống t.h.u.ố.c.”

“Nào ngờ đồng chí Lý và đồng chí Lưu tình hình bên ngoài xong thì kiên quyết chịu uống t.h.u.ố.c nữa.”

“Họ lúc đưa đến văn phòng Lý xưởng trưởng, dọc đường thấy là đang phát bệnh .”

“Nếu lúc uống t.h.u.ố.c mà khỏi ngay, để lộ chuyện t.h.u.ố.c cứu mạng, thì bên cạnh cô sẽ vĩnh viễn yên !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-241-loi-cau-xin.html.]

“Họ sợ liên lụy đến cô, nên bảo cứ cố gắng chịu đựng , đợi đến khi thực sự chịu đựng nổi nữa mới dùng t.h.u.ố.c. thấy tình huống hợp lý nên đồng ý với cách của họ.”

“Ai ngờ bệnh tình của họ chuyển biến nhanh hơn những khác nhiều, trực tiếp phòng cấp cứu luôn!”

Giang khoa trưởng kể , phiền não tự trách.

Chu Vân Thư thấy tình hình như , cũng tiện thêm gì nữa.

Chỉ đành : “Xin , là quá nóng vội, chuyện trách các .”

May mắn là, vận khí của Lý Tường và Lưu Thủy Căn cũng coi như tệ, nhanh cứu sống.

Đến nước , Chu Vân Thư cũng chẳng màng chuyện lộ lộ, trực tiếp cho họ uống Thanh Độc Đan.

Thanh Độc Đan uống vài phút, virus hai tiêu tan hết, chỉ còn chút suy nhược vốn của cơ thể, cũng tỉnh táo .

Không khéo là, bộ quá trình Chu Vân Thư cho uống t.h.u.ố.c Tôn Lan Hương và Lưu Xuân Bình - hai theo Lý Khánh Hồng đến thăm Lý Tường và Lưu Thủy Căn - thấy hết.

Lưu Xuân Bình và Tôn Lan Hương đều là những nhiễm virus đợt đầu, chịu đựng sự giày vò suốt mấy ngày nay, trông vô cùng tiều tụy.

Đặc biệt là Lưu Xuân Bình, là một cô gái khỏe mạnh cường tráng, giờ cũng yếu ớt vô cùng.

Tuy nhiên, cô cũng sự kiên cường của luyện võ, vẫn thể nhẫn nhịn.

So với cô , Tôn Lan Hương - giới hạn chịu đựng vốn cao - nhịn nổi.

Không lấy sức lực, hất tay Lý Khánh Hồng đang dìu , lao phòng bệnh, trực tiếp “bịch” một tiếng quỳ xuống mặt Chu Vân Thư.

“Đồng chí Vân Thư, cầu xin cô nể tình chúng từng ở cùng một điểm thanh niên trí thức, cho một viên t.h.u.ố.c cứu mạng, cứu với?”

Lý Khánh Hồng giật nảy , vội vàng buông Lưu Xuân Bình , lao định kéo Tôn Lan Hương dậy.

Vừa kéo Tôn Lan Hương, cô áy náy : “Vân Thư, xin em, chị sẽ xảy tình huống , chị đưa cô ngay đây.”

Chu Vân Thư bọn họ về công xã Lương Điền, sắp xếp cho ba Lý Khánh Hồng, Lý Tường và Lưu Thủy Căn về nghỉ ngơi.

Lý Khánh Hồng nhớ tới hai nữ đồng chí cùng điểm thanh niên trí thức đang ở đây thích, bèn nghĩ đến bệnh viện xem tình hình hai họ thế nào.

Nào ngờ tình trạng của họ nghiêm trọng hơn La Thiến Thiến nhiều, ngày nào cũng đau đầu, đau bụng, đau đến mức dậy nổi khỏi giường, chẳng ai chăm sóc.

Lý Khánh Hồng thấy họ thực sự đáng thương, bèn ở bệnh viện chăm sóc họ một thời gian.

Tối nay tin Lý Tường và Lưu Thủy Căn nhiễm virus đưa phòng cấp cứu, cô trong lòng lo lắng, định đến phòng cấp cứu xem hai .

Tôn Lan Hương và Lưu Xuân Bình , bất chấp bệnh đau , cũng đòi theo.

Lý Khánh Hồng hết cách, chỉ đành dìu hai tới.

Ai ngờ đến đúng lúc nên đến, để họ thấy cảnh Lý Tường và Lưu Thủy Căn uống t.h.u.ố.c.

Sợ gây phiền phức và rắc rối cho Chu Vân Thư, Lý Khánh Hồng sức lôi Tôn Lan Hương ngoài.

Người bình thường ốm yếu đến mức dậy nổi, lúc bộc phát ham sống mãnh liệt cực độ.

Tôn Lan Hương ôm c.h.ặ.t lấy chân giường, mặc cho Lý Khánh Hồng lôi kéo thế nào cũng chịu , chỉ khổ sở van xin Chu Vân Thư.

“Đồng chí Vân Thư, cầu xin cô, cô cứu với! đòi hỏi nhiều, dù chỉ cho nửa viên t.h.u.ố.c, để giảm bớt đau đớn cũng . thực sự đau quá, chịu nổi nữa !”

liều mạng van xin, tiếng nào tiếng nấy thê lương, từng chữ như m.á.u.

 

Loading...