Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 23: Thông Tin Tuyển Dụng
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:40:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn Trần Ứng Hoa trải qua một đường xóc nảy, vẫn giữ dáng vẻ phong độ nhẹ nhàng, Chu Vân Thư chỉ cảm thấy hổ vạn phần, với một cái, vội vàng kéo Lý Khánh Hồng chạy .
Đợi chạy xa , cô mới nhịn ảo não : “Chị Khánh Hồng, lưng em dựa Trần Ứng Hoa, chị nhắc em a?”
Lý Khánh Hồng bất đắc dĩ dang tay: “Chị định nhắc em, nhưng Trần Ứng Hoa cho a.”
Chu Vân Thư vẫn chút phiền não.
Trần Ứng Hoa chính là nam chính trong sách đó, cô một chút cũng cuốn giữa nam nữ chính, trở thành một phần trong trò chơi của bọn họ.
“Thôi, đừng xoắn xuýt nữa. Không chỉ dựa một chút thôi . Trên xe bò chen , dựa một chút bình thường.”
Lý Khánh Hồng tùy ý an ủi cô hai câu, liền hỏi cô: “Chị bưu điện xem thử, em ?”
“Đi!” Chu Vân Thư quả quyết đồng ý.
Lúc khi gửi thư ở công xã cô hỏi qua, bởi vì xã Tây Sơn quá hẻo lánh, đưa thư sẽ ngày nào cũng tới công xã Tây Sơn đưa thư, mà gom đủ một lượng nhất định mới chạy một chuyến.
Tới bưu điện hỏi, cả hai đều bưu kiện và thư.
Lý Khánh Hồng liền khá kinh nghiệm : “Chúng bóc thư ở đây , xem thư xong lập tức thư gửi về, nếu lỡ mất nửa tháng thời gian.”
Lời hợp lý, Chu Vân Thư gật đầu, nhận thư liền mở .
Người gửi thư là Diêu Nguyệt Phương, nhưng bên trong còn hai tờ là con gái bà Xuân Yến , Chu Vân Thư xem của Xuân Yến .
Thư hiển nhiên trong một ngày, tờ đều là chia sẻ một chuyện bát quái cô trong công việc, từ giữa những hàng chữ thể thấy sự vui vẻ của cô .
Tờ phía phong cách đột nhiên đổi, chỉ chữ rồng bay phượng múa của cô là thấy sự kích động.
Cô may mà cô xuống nông thôn , bởi vì khi cô xuống nông thôn hai ngày, cả nhà họ Chu đột nhiên đều bắt, còn miêu tả chi tiết cho cô quá trình bắt, là chút hả hê khi gặp họa.
Xem xong thư của cô , Chu Vân Thư tiếp tục mở thư của Diêu Nguyệt Phương, bà cũng chuyện nhà họ Chu bắt.
Diêu Nguyệt Phương rõ ràng nhiều hơn Xuân Yến, trong thư nhắc tới chuyện nhà họ Chu bắt thể liên quan đến “gián điệp”, còn lo lắng cô liên lụy, bảo cô chú ý một chút.
Chu Vân Thư xem xong, chỉ , mặt nửa điểm lo lắng.
Nhà họ Chu bắt, cô sớm dự liệu.
Nói chính xác hơn, Trương Văn Hoa bọn họ bắt, cô chính là khởi xướng.
Đêm đó cô lục tài vật trong rương gầm giường Trương Văn Hoa, phát hiện lượng đúng, liền lục tung cả nhà lên, cuối cùng mới tìm một bức thư một viên gạch thể di chuyển ở mặt trong bếp lò trong phòng bếp.
Bức thư đó là chồng của Trương Văn Hoa , qua kể lể bình thường, manh mối gì, nhưng bên nó còn đính kèm một bản vẽ.
Mặc dù cụ thể là thứ gì, nhưng cô đoán hẳn là bản thiết kế một sản phẩm nào đó của nhà máy cơ khí.
Chồng của Trương Văn Hoa cũng là của nhà máy cơ khí Hải Thành, nhưng chỉ là một tạp vụ.
Một tạp vụ trong tay bản vẽ, còn lên kế hoạch gửi thư ngoài, thế nào cũng mờ ám.
Tuy nhiên, chồng của bà qua đời hơn mười năm , Trương Văn Hoa thế mà giữ một bức thư nguy hiểm như , vẫn luôn hủy , chừng trong đó bí mật thể cho ai gì đó.
Có điều, lúc đó cô vội xuống nông thôn, cách nào điều tra chuyện , liền gửi tin tức bằng hình thức thư nặc danh tới đồn công an mà đó cô báo án.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-23-thong-tin-tuyen-dung.html.]
Nếu các đồng chí công an đó nhiệt tình giúp đỡ, nửa đêm đưa con Trương Văn Hoa tới, chuyện của cô cũng thể giải quyết nhanh như .
Kết quả cô lợi dụng chuyện báo công an để đạt mục đích của , hại đồn công an chạy uổng một chuyến, trong lòng cô vẫn luôn chút áy náy, bèn quyết định tặng cái công lao cho bọn họ.
Đương nhiên, nếu năng lực bọn họ mạnh, thể mượn chuyện tra chút gì đó, lập một đại công, cũng là vận may của bọn họ; cho dù tra gì, thì đó cũng là một công lao sẵn, đủ để cô trả nợ ân tình .
Biết rõ đầu đuôi sự việc, Chu Vân Thư tự nhiên lo lắng chuyện sẽ liên lụy đến .
Ngoài nhắc tới chuyện , Diêu Nguyệt Phương còn , trong bưu kiện gửi cho cô một ít quần áo giữ ấm.
Lúc cô xuống nông thôn quá gấp, Diêu Nguyệt Phương căn bản kịp chuẩn , hiện tại tìm , bà cũng nhiệt độ bên thế nào, liền gửi hết tới , để cô dự phòng.
Chu Vân Thư chút cảm động, chẳng qua là bán một công việc cho các cô , các cô coi như chịu ơn lớn gì đó, năm bảy lượt gửi đồ cho cô.
Nhìn đồ các cô gửi tới, Chu Vân Thư cảm thấy cũng nên qua gửi về một ít đặc sản địa phương.
Chu Vân Thư hỏi qua Lý Khánh Hồng, mùa , bên Đông Bắc đang là mùa các loại nấm, liền chuẩn Cung tiêu xã mua ít nấm.
Lý Khánh Hồng nhắc nhở cô: “Nấm mua với trong thôn là rẻ nhất, còn cần phiếu. Hôm nay lúc tới, chị thấy trong đại đội, mấy mang nấm tới bán. Em xem quen , tìm các cô lén đổi một ít.”
Cô nghĩ cũng đúng, đó liền xách một cái túi vải, chuẩn tới chỗ thu mua bên ngoài Cung tiêu xã chặn đường.
Chu Vân Thư tới Đại đội Tây Sơn mới mười mấy ngày, cũng xuống ruộng, tự nhiên quen mấy , điều ngược vận khí gặp thím Thúy.
Nhìn thấy cô, thím Thúy nhiệt tình chủ động chào hỏi cô: “Tiểu Chu thanh niên trí thức, cháu cũng tới công xã .”
Chu Vân Thư cũng đáp bà : “Thím Thúy, thím xếp hàng ở đây bán gì thế?”
Thím Thúy hào phóng cho cô xem hàng hóa trong gùi của : “Chính là nấm, sơn hào linh tinh nhặt núi thời gian , đáng bao nhiêu tiền.”
Chu Vân Thư thò đầu thoáng qua, thấy nấm trong gùi của bà cái nào cũng sạch sẽ to bản, lập tức hai mắt sáng lên.
Cô kéo thím Thúy sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Thím Thúy, cháu khéo định đổi ít nấm khô gửi về Hải Thành, thím còn bạn bè nào bán mấy thứ ở đây , cháu đổi năm mươi cân.”
Vừa năm mươi cân, thím Thúy chút giật Chu Vân Thư một cái: “Tiểu Chu thanh niên trí thức, cháu năm mươi cân nấm khô là bao nhiêu ?”
Chu Vân Thư khó hiểu: “Bao nhiêu?”
Thím Thúy so tay một cái: “Một bao tải da rắn lớn. Nấm khô trọng lượng nhẹ, ngâm nở , một cân thể lượng bằng mấy cân. Nhiều như , nhà các cháu đoán chừng ăn đến mọc sâu mất.”
Cái Chu Vân Thư ngược lo lắng.
Hiện tại trong thành phố các loại vật tư đều khan hiếm, Diêu Nguyệt Phương các cô tự ăn hết, còn thể tặng hoặc đổi đồ với , thể ăn đến mọc sâu .
“Vậy cũng , nhà cháu họ hàng nhiều, chia cũng bao nhiêu.”
Thím Thúy thấy cô kiên trì, cũng khuyên nữa, từ trong hàng ngũ kéo hai quen , bán hết nấm của các cô cho Chu Vân Thư.
Ngoài còn một hạt dẻ, quả óc ch.ó rừng linh tinh đáng giá lắm ở thời đại , cũng chủ bảo các cô tặng cho Chu Vân Thư.
Một bao tải da rắn lớn nấm mới tốn đến hai đồng, khiến Chu Vân Thư nhận thức sâu sắc về vật giá rẻ mạt của niên đại .
Cô động tâm tư, : “Thím, các thím nếu tìm nấm đầu khỉ, nhân sâm các loại đại bổ, cũng thể tìm cháu, cháu lấy phiếu vải, phiếu bông hoặc phiếu công nghiệp đổi với các thím!”