Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 22: Mượn Hoa Cúng Phật
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:40:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Chiêu Đệ lời đồn đại cả buổi chiều, sớm nín một bụng tức.
Sau khi trở về nhà họ Vương chuyên môn tới điểm thanh niên trí thức cảm ơn Tiết Phương Phương, còn tặng quà.
Tôn Lan Hương bĩu môi, hiệu cho cô đống đồ bày mặt Tiết Phương Phương: “Trương Chiêu Đệ tức nổ phổi ngay tại chỗ, trực tiếp mắng Tiết Phương Phương hổ, độc chiếm công lao!”
Bổ sung xong chi tiết, trong lòng Chu Vân Thư càng thêm nghi hoặc.
Mặc dù chắc chắn tại sự việc đồn thành như , nhưng cô cảm thấy Tiết Phương Phương dám dối loại chuyện dễ vạch trần như thế .
Cô nhịn nghĩ nhiều thêm một chút, chẳng lẽ là hào quang nhân vật chính trong truyền thuyết tác quái?
Lúc , Tiết Phương Phương lau khô nước mắt, vẻ mặt tươi chia quà nhà họ Vương tặng cho những chứng giúp cô .
“Cảm ơn các , nếu các chứng minh sự trong sạch cho , chừng đến bây giờ vẫn đồng chí Trương Chiêu Đệ hiểu lầm.”
Nam thanh niên trí thức chứng cho cô tên là Hoàng Phó Sinh, năm nay hai mươi sáu tuổi, là cũ ở điểm thanh niên trí thức.
Có điều, tính cách khá mềm yếu, chút khúm núm, ở điểm thanh niên trí thức cũng dáng vẻ của đàn .
Nghe thấy lời cảm ơn, vội xua tay từ chối đồ của cô : “Không cần cảm ơn, chỉ sự thật thôi.”
Tiết Phương Phương kiên quyết nhét đồ tay : “Mặc kệ thế nào, các đều chứng cho . Thật sự cảm ơn các !”
Hoàng Phó Sinh từ chối , đành im lặng nhận lấy đồ.
Đương nhiên, Tiết Phương Phương cũng bỏ quên Trần Ứng Hoa, đưa cho một gói điểm tâm và mấy quả trứng gà.
Trần Ứng Hoa ngược thản nhiên nhận lấy: “Cảm ơn đồng chí Tiết, lời cảm ơn của cô nhận.”
Tuy nhiên, đầu đưa đồ cho Tôn Lan Hương ở bên cạnh: “Đồng chí Tôn, những thứ phiền cô cất bếp, lát nữa thêm món cho .”
Đưa đồ xong, về phía Tiết Phương Phương: “Đồng chí Tiết, xử lý như , cô sẽ để ý chứ?”
Trần Ứng Hoa chu đáo , Tiết Phương Phương cũng tiện gì, chỉ thể lắc đầu: “Không để ý.”
Chia xong cho đối tượng cần cảm ơn, Tiết Phương Phương bắt đầu chia cho những vây xem khác.
Mặc dù chia nhiều, nhưng cô là ai thấy cũng phần, mỗi cô đều sẽ bỏ sót.
Nhìn thấy cô giống như con bướm hoa xuyên qua giữa đám đàn ông, Lưu Thu Bình khinh thường : “Quyền sở hữu đồ đạc còn xác định, ở đây mượn hoa cúng Phật!”
Lời , nụ mặt những cầm đồ liền cứng đờ.
Sắc mặt Tiết Phương Phương khó coi trong chốc lát, nhưng nhanh điều chỉnh cảm xúc, giải thích với : “ chỉ cảm thấy vì chuyện của mà lỡ bữa cơm của , chia chút đồ tỏ vẻ xin mà thôi. Hơn nữa, đồ chỉ chia phần của , một nửa còn , sẽ để cho đồng chí Trương.”
Những khác vốn dĩ vì lời của Lưu Thu Bình mà rơi tình cảnh hổ, khi Tiết Phương Phương xong, nhao nhao tỏ vẻ tán đồng.
“Vẫn là Tiết thanh niên trí thức rộng lượng, cho dù nhà họ Vương chỉ đích danh quà là tặng cô, cô vẫn nguyện ý chia quà .”
“ , đồng chí Tiết thật sự là nết na!”
Nghe thấy những lời nịnh nọt , Lưu Thu Bình khẩy một tiếng, vung tay trở về ký túc xá nữ.
Nhìn vị dũng sĩ dám cứng rắn đối đầu với tất cả , Chu Vân Thư chỉ thể âm thầm tỏ vẻ khâm phục trong lòng.
Nhân lúc tất cả đều vây quanh Tiết Phương Phương, cô xách trứng gà vội vàng trở về phòng đơn nhỏ của .
Dự tính bữa tối thể sẽ hoãn muộn, Chu Vân Thư cũng lười đợi, nhóm lò, quyết định chút đồ ngon khao bản .
Ở Hải Thành, các loại gạo mì lương thực dầu ăn cô đều mua sắm ít, nhưng đồ chín ngoại trừ điểm tâm thì cái khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-22-muon-hoa-cung-phat.html.]
Cô lo lắng còn sẽ gặp tình huống thể kịp thời ăn cơm như thế , quyết định một nhiều hơn chút cho .
Ba lô hệ thống là hằng định, bỏ thế nào, lấy sẽ y như thế .
Cô cũng mặc kệ cơm tẻ, mì sợi, canh canh, đều một ít, xong bỏ hộp cơm, đưa ba lô hệ thống, cô liền sở hữu một ô chuyên đựng đồ ăn ngon.
Sau khi bận rộn xong, hệ thống cô chút phiền não.
Hôm nay kinh nghiệm hệ thống của cô rõ ràng đạt cấp tối đa, nhưng mãi vẫn hiện nhắc nhở thăng cấp.
Sắp xếp kinh nghiệm thăng cấp đây, phát hiện giá trị tham khảo.
Lại thăm dò hỏi hệ thống, nhận bất kỳ câu trả lời nào, điều khiến cô khỏi chút buồn bực.
Cô chuyện giày vò trằn trọc nửa đêm ngủ , khó khăn lắm mới ngủ , còn gõ cửa gọi dậy từ sáng sớm tinh mơ.
Thấy gõ cửa là Lý Khánh Hồng, cô mới miễn cưỡng nén cơn gắt ngủ xuống, hỏi: “Chị Khánh Hồng, chuyện gì ?”
Cô sắc trời, đồng hồ, mới đến năm giờ, trong lòng càng thêm nghi hoặc.
Lý Khánh Hồng thấy vẻ buồn ngủ mặt cô, giọng điệu áy náy : “Làm phiền em ngủ nhỉ. Haizz, tối qua nhiều việc, chị quên với em. Đại đội cứ mùng một, ngày rằm đều sẽ đ.á.n.h xe bò tới công xã bán sơn hào tập thể hái . Mọi nếu công xã, thể nhờ xe bò cùng . Em ? Hoặc là đồ gì gửi cũng thể với chị.”
Cơn buồn ngủ của Chu Vân Thư trong nháy mắt tan biến: “Đi, em !”
Ở đây bí bách gần nửa tháng , cô thể ngoài chứ.
“Vậy em nhanh lên, năm giờ chúng đến đầu thôn tập hợp!”
Chu Vân Thư , nhanh ch.óng về quần áo rửa mặt.
Năm phút , hai cùng chạy tới đầu thôn, đó cô liền thấy ở đó đen kịt tụ tập mấy chục .
Cô khỏi âm thầm tặc lưỡi, hỏi Lý Khánh Hồng: “Chị Khánh Hồng, nhiều như , một chiếc xe bò thể hết ?”
Lúc khi bọn họ mới tới đại đội, đại đội trưởng quý bò lắm, chở hành lý thì cho .
“Sao thể chỉ một chiếc xe bò!”
Lý Khánh Hồng dứt lời, Chu Vân Thư liền thấy một hàng mười mấy chiếc xe bò lục tục tới.
Chu Vân Thư chút giật : “Trong đội nhiều xe bò thế.”
Lý Khánh Hồng : “Đương nhiên . Đại đội Tây Sơn tuy hẻo lánh, nhưng đất thật sự ít. Đến lúc thu hoạch vụ thu, nhiệm vụ nặng nề, bò giúp đỡ, mệt c.h.ế.t cũng xuể.”
“Vậy lúc đón chúng , đại đội trưởng chỉ đ.á.n.h một chiếc xe bò?”
Chu Vân Thư chút oán niệm, lúc đó cô bộ đến mức chân phồng rộp cả lên.
Vừa lời , Lý Khánh Hồng liền nhịn : “Đại đội trưởng là từ trong quân đội lui về, chú cảm thấy thanh niên trí thức mới tới đều kiêu ngạo lắm. Liền nghĩ cho tất cả thanh niên trí thức mới tới chúng một đòn phủ đầu, để đều ngoan ngoãn một chút!”
Chu Vân Thư:...
Đội xe bò dừng , vội vàng tranh lên xe, Lý Khánh Hồng cũng nhanh tay lẹ mắt kéo cô giành hai chỗ .
Trời vẫn còn tối, rõ ai với ai, cũng mặc kệ bên cạnh là ai, cứ thế chen chúc .
Chu Vân Thư vì suy nghĩ chuyện thăng cấp, tối qua ngủ ngon, nhanh ngủ trong sự lắc lư chậm rãi của xe bò.
Trong mơ màng, cô chỉ cảm thấy lưng một cái tựa lưng vững chắc, khiến cô ngủ càng thêm thoải mái.
Đợi “tới ”, lay tỉnh, cô đầu , mới phát hiện dựa lưng thế mà là Trần Ứng Hoa.