Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 2: Kích Hoạt Hệ Thống Thợ Rèn Và Cú Ngã Định Mệnh

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:40:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Hoa Ý suýt chút nữa c.h.é.m trúng, dám đối mặt với lưỡi d.a.o, sợ đến mức vội vàng lùi phía .

Chu Vân Thư nhắm c.h.é.m liên tiếp mấy nhát, cho đến khi ép cô lùi khỏi cửa, liền vội vàng đóng cửa phòng .

Khổ nỗi cái kho chứa đồ cô ở đến cái then cửa cũng , cô chỉ đành khiêng một cái tủ nát chặn .

Không đối mặt với sự đe dọa của con d.a.o phay, Hoàng Hoa Ý lên mặt, đập cửa “rầm rầm”, miệng còn đe dọa: “Chu Vân Thư, con ranh , mau mở cửa . Mày mà dám trèo cửa sổ ngoài, tao nhất định bảo tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”

Chu Vân Thư cánh cửa gỗ mỏng manh sắp vỡ nát, dám chậm trễ thời gian, nghiến răng dùng sức c.h.ặ.t song cửa sổ.

Lúc , Chu Ngạn Thành thấy tiếng ồn ào cuối cùng cũng chịu nổi chạy tới.

khách khí mắng Hoàng Hoa Ý đang gây ồn ào: “Đồ của nợ, chị đang cái gì thế? Ồn c.h.ế.t !”

Hoàng Hoa Ý vội vàng nịnh nọt Chu Ngạn Thành: “Ngạn Thành, em trai ngoan của chị. Chu Vân Thư con ranh lời , bỏ trốn, em mau giúp chị cùng phá cửa, bắt nó !”

“Nó chạy thì chạy chứ, liên quan gì đến em. Chị đừng ồn nữa, em ngủ!” Chu Ngạn Thành căn bản quan tâm.

“Nó chạy ngoài là để mách lẻo đấy, đến lúc đó sẽ bắt , trong nhà sẽ ai mua thịt cho em ăn nữa . Em ngoan, giúp chị bắt Chu Vân Thư , lát nữa chị mua kẹo cho em ăn.”

Chu Ngạn Thành chẳng mấy não, Hoàng Hoa Ý dỗ dành vài câu ngon ngọt liền đồng ý.

Nó tìm con d.a.o phay từ trong bếp , liền c.h.é.m cánh cửa gỗ.

Đừng mới là đứa trẻ chín tuổi, vì từ nhỏ ăn ngon ăn nhiều nhất, nuôi cái tạng còn cường tráng hơn Chu Vân Thư mười sáu tuổi nhiều, sức lực đương nhiên cũng lớn, “keng keng” mấy nhát c.h.é.m nát cánh cửa hỏng.

Con d.a.o cùn của Chu Vân Thư thực sự đủ sắc, cộng thêm từ hôm qua đến giờ ăn uống, còn mất m.á.u quá nhiều, Chu Vân Thư gần như đang vung d.a.o bằng nghị lực.

Con d.a.o gãy rỉ sét mài rách lòng bàn tay cô, m.á.u chảy đầy cán d.a.o, cô cũng dừng động tác vung d.a.o.

[Hệ thống: Chúc mừng ký chủ, kích hoạt {Hệ Thống Đào Tạo Kỹ Năng Thợ Rèn}, xin hỏi ký chủ bắt đầu liên kết ngay bây giờ ?]

Âm thanh điện t.ử bất ngờ vang lên khiến Chu Vân Thư vốn đang ý thức mơ hồ bỗng rùng một cái, đây là bàn tay vàng xuyên đến ?

Không màng đến tình cảnh hiện tại, cô lập tức chọn “Có”.

[Hệ thống: Liên kết thành công, tặng ký chủ Túi Quà Tân Thủ.]

Âm thanh máy móc vang lên, nhanh mắt sáng lên một màn hình, một gói quà to đùng xuất hiện đó.

Chu Vân Thư kìm nén tâm trạng kích động, mở gói quà , màn hình mắt lóe lên một luồng sáng rực rỡ, trong nháy mắt từ trong hộp quà b.ắ.n nhiều thứ.

Túi Quà Tân Thủ:

Bộ dụng cụ thợ rèn ×1 (Bao gồm: Búa sắt nhỏ, b.úa sắt lớn, kìm sắt, đe sắt, ống bệ, lò lửa, sắt vụn, khuôn vạn năng, v. v.)

Ô ba lô ×5

Danh hiệu {Thợ Rèn Máu Giấy} ×1

{Sinh Mệnh Tu Phục Hoàn} ×1

Không kịp xem kỹ, cô dùng ý thức lấy một cái b.úa sắt lớn, dốc lực đập mạnh cột cửa sổ, hai cái cột trong nháy mắt gãy đôi.

Lúc lưng truyền đến tiếng vỡ của ván cửa, khe hở đập , tuy đủ rộng nhưng cũng đủ cho cái tạng gầy yếu của cô chui qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-2-kich-hoat-he-thong-tho-ren-va-cu-nga-dinh-menh.html.]

Không màng đến những dằm gỗ còn sót cột gãy, cô quả quyết chui qua khe cửa sổ chật hẹp, cho dù cào xước m.á.u me đầm đìa cũng quan tâm.

Ngã mạnh xuống đất bên ngoài cửa sổ, ánh nắng bên ngoài, cô cảm giác hạnh phúc như thoát c.h.ế.t.

Cô ngã đến hoa mắt ch.óng mặt, nhưng còn đợi cô hồn thở lấy , thấy tiếng Hoàng Hoa Ý và Chu Ngạn Thành la hét ầm ĩ trong cửa sổ: “Con ranh đó chạy , mau, vòng qua cửa chính, nhất định bắt nó!”

Chu Vân Thư bất lực, chỉ đành khó khăn bò dậy, lảo đảo chạy về phía đường lớn.

Cô nhất định chạy thoát, thể để Hoàng Hoa Ý và em trai nó chặn trong hẻm!

Con hẻm dài, khổ nỗi cơ thể cho phép, Chu Vân Thư thở hồng hộc, thì như đang chạy, thực là đang lê lết, đáng sợ hơn là mắt cô còn từng đợt tối sầm, rõ ràng cơ thể cô đến giới hạn .

cam lòng, kiên quyết c.ắ.n đầu lưỡi, cố nén một chạy khỏi hẻm, cuối cùng cũng thấy ánh nắng rực rỡ đường lớn.

Ánh mắt cô nhanh ch.óng quét một vòng đường, đó dừng ở một phụ nữ mặt tròn bốn năm mươi tuổi, đó là – Chủ nhiệm Hội phụ nữ Nhà Máy Cơ Khí Hải Thành, Diêu Nguyệt Phương.

Chu Vân Thư xác định mục tiêu, liền chạy về phía đó.

Ai ngờ, còn chạy đến mặt Diêu Nguyệt Phương, từ xa thấy tiếng kêu la đổi trắng đen của hai chị em Hoàng Hoa Ý phía : “Mọi mau giúp chặn nó , chính là con nhỏ đầy m.á.u đó. Nó là , nó trộm tiền của nhà cháu!”

Chu Vân Thư lúc căn bản còn sức lực dư thừa để phản bác, cô chỉ một mục tiêu, đến mặt Diêu Nguyệt Phương tố cáo.

Chu Vân Thư đầy m.á.u xuất hiện đường lớn, bản thu hút sự chú ý của , thấy lời của hai chị em Hoàng Hoa Ý, ánh mắt đường lập tức đổ dồn cô.

chần chừ, hành động, còn đang hỏi thăm…

Chu Vân Thư quan tâm, dồn hết sức bình sinh lao về phía Diêu Nguyệt Phương.

Tuy nhiên, ngay khi chỉ còn cách Diêu Nguyệt Phương đầy năm mét, cô đột nhiên túm lấy cánh tay, quật mạnh xuống đất.

Bị đ.á.n.h, đói khát, mất m.á.u, Chu Vân Thư gánh đầy các trạng thái tiêu cực (DEBUFF), vết thương mới chồng vết thương cũ, rốt cuộc kiên trì nữa, mắt tối sầm ngất .

Trước khi ngất, cô thấy khuôn mặt cương nghị chính trực thoáng qua mắt, cô chỉ “phỉ” mặt một cái: “Ở con hổ chặn đường, hại bà đây công cốc!”

Khi Chu Vân Thư tỉnh nữa, phát hiện đang trong bệnh viện truyền nước, cơ thể nặng nề cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Không tiếng cãi vã như trong tưởng tượng, mắt cũng bóng dáng kế Trương Văn Hoa bọn họ, yên tĩnh đến mức quá đáng.

đầu cửa phòng bệnh, khéo chạm khuôn mặt hiền hậu của Chủ nhiệm phụ nữ Diêu Nguyệt Phương.

Thấy cô tỉnh, bà vẻ mặt vui mừng, tới : “Con gái nhà họ Chu, cháu tỉnh !”

Chu Vân Thư gật đầu, cảm thấy một trận ch.óng mặt buồn nôn, cô nhịn dùng tay ôm lấy đầu.

Nhận thấy sự khó chịu của cô, Diêu Nguyệt Phương vỗ vỗ cô, nhẹ giọng an ủi: “Có gì từ từ . Bác sĩ bảo cháu đập vỡ đầu, mất m.á.u quá nhiều, khi tỉnh thể sẽ ch.óng mặt. Bảo cháu cử động chậm thôi, nhất là tĩnh dưỡng.”

Cảm nhận thiện ý của bà , Chu Vân Thư khẽ cảm ơn: “Cảm ơn, là bác đưa cháu đến bệnh viện ạ?”

“Hầy, là đồng chí quân nhân bắt giữ cháu đưa cháu đến đấy. Cháu đột nhiên ngất , sợ hết hồn!”

Hóa , khi cô ngất , hai chị em Hoàng Hoa Ý bất chấp việc cô hôn mê, định đòi từ tay quân nhân mang .

Đồng chí quân nhân cảm thấy sự việc rõ ràng, Chu Vân Thư cũng ngất , thể biện hộ cũng thể phản kháng, thể tin lời một phía của hai chị em , nên kiên quyết cho bọn họ mang cô .

 

Loading...