Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 185: Chung Tư Lâm Đến

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:51:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu thì , Trang Như Cẩm cụ thể miệng, nhưng ý vị đe dọa cần cũng .

Chu Vân Thư chút hiểu nổi, bà rốt cuộc tự tin gì, mà dám câu !

Cố Khải Hoa cũng hiểu, càng quen với cách chuyện như của Trang Như Cẩm.

Ông quen với việc Trang Như Cẩm mặt ông dịu dàng đoan trang, tư thái thấp hơn ông một bậc, bây giờ bà đột nhiên tỏ mạnh mẽ mặt ông, trong nháy mắt cảm thấy khó mà chấp nhận.

Không khách khí đáp : “Trang Như Cẩm, nếu bà thực sự về, thì ngoan ngoãn cúi đầu với , chứ giở mấy trò vặt vãnh !”

“Phi, họ Cố , ai thèm cúi đầu với ông. Bây giờ là cho ông cơ hội. Nếu ông Cố gia xảy chuyện gì, thì mau ch.óng đón về.”

“Trừ phi bà cúi đầu xin , nếu thì đừng hòng.”

“Vậy thì ông cứ đợi xem kết cục của Cố gia !”

“Hừ, Trang Như Cẩm, bà đừng tưởng bà giở mấy trò thối tha thì sẽ thỏa hiệp với bà. cho bà , Cố gia chúng đàng hoàng, tuyệt đối sẽ sợ mấy thứ trâu bò rắn rết các !”

“Được, họ Cố , đây là ông đấy. Đến lúc đó ông đừng đến cầu xin !”

Trang Như Cẩm xong, liền “bụp” một cái cúp điện thoại.

Cố Khải Hoa thấy điện thoại ngắt, cầm ống ngây tại chỗ hồi lâu.

Qua một lúc lâu, mắng một câu “thần kinh” mới gác ống lên.

Chu Vân Thư rõ Cố Khải Hoa lọt lời của Trang Như Cẩm , nhưng cô chút để ý.

Bởi vì biểu hiện của Trang Như Cẩm, thực sự là quá kỳ lạ.

Với địa vị ngang hàng giữa bà và Cố Khải Hoa, bà gan hống hách mặt Cố Khải Hoa như .

Trước đây cho dù là cãi trở mặt với Cố Khải Hoa, thái độ cũng từng hống hách như thế bao giờ!

Còn đợi cô sắp xếp suy nghĩ, Cố Khải Phương nhanh gọi cùng ăn cơm, cô cũng chỉ đành tạm thời ném chuyện sang một bên.

Cố Dung Xuyên đốt pháo, liền vui vui vẻ vẻ, cùng ăn cơm tất niên.

Ăn cơm xong, Cố lão gia t.ử, Cố Khải Hoa, vợ chồng Cố Khải Phương, đều phát tiền mừng tuổi cho đám con cháu.

Lý xưởng trưởng chuẩn gì, chút hổ yên.

Cố lão gia t.ử an ủi: “Lão , , đợi khi nào bọn trẻ đến chúc Tết , đưa cũng muộn!”

Lời lập tức an ủi Lý xưởng trưởng, ông mời bọn họ, rảnh thì đến viện t.ử của Chu Vân Thư chơi.

Ăn cơm xong, tự tìm thú vui giải trí.

Cố Dung Xuyên và Chu Vân Thư hai thì nhân lúc trời tối, nắm tay ngoài hẹn hò.

Cặp đôi nhỏ mới yêu, cho dù chuyện, chỉ dạo cùng , cũng cảm thấy thú vị vô cùng.

Huống hồ Cố Dung Xuyên còn kể cho cô một chuyện hồi nhỏ.

Đi ngang qua viện t.ử từng là của Tư gia, Cố Dung Xuyên lỡ miệng nhắc một câu, Chu Vân Thư lập tức hứng thú.

“Tư gia bây giờ ở chỗ nào, thể xem ?”

“Bây giờ Tư gia chắc là sầu t.h.ả.m ảm đạm, em chắc chắn xem?”

Chu Vân Thư gật đầu: “Em chỉ xem kết cục của Tư gia hiện nay thôi!”

Cố Dung Xuyên cưng chiều xoa xoa đầu cô: “Được, đưa em !”

Đại viện Tư gia hiện đang ở cách đây xa, Cố Dung Xuyên liền lái xe.

Từ trong nhà dắt một chiếc xe đạp Phượng Hoàng, một phen bế bổng Chu Vân Thư nhỏ nhắn lên yên , chân dài đạp một cái, xe đạp liền như mũi tên rời cung lao v.út .

Chu Vân Thư động tác của cho giật , theo phản xạ ôm lấy eo Cố Dung Xuyên, đợi khi phản ứng , nhịn nhéo eo một cái.

“Cố Dung Xuyên, c.h.ế.t !”

Cố Dung Xuyên tăng tốc độ đạp xe: “Ha ha, Vân Thư, , đưa em trải nghiệm cảm giác như bay!”

Cảm giác như bay, Chu Vân Thư trải nghiệm , đợi đạp đến đại viện nơi Tư gia ở, ngược cho tóc tai gió thổi dựng ngược cả lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-185-chung-tu-lam-den.html.]

Tìm một góc khuất , vốn định xem tình hình Tư gia.

Nào ngờ đêm giao thừa lễ tết quan trọng như , Tư gia cũng vắng vẻ đìu hiu, động tĩnh gì.

Nhìn một lúc, vẫn thấy chút tiếng động nào, liền vô vị kéo kéo vạt áo Cố Dung Xuyên: “Chẳng để xem cả, chúng thôi!”

“Được!”

Cố Dung Xuyên đạp xe khởi động, đột nhiên một chiếc xe ô tô chạy tới, dừng thẳng ngay cửa Tư gia.

Chu Vân Thư liếc mắt qua, cũng quá để ý, phát hiện trong đó một bóng dáng quen mắt.

“Cố Dung Xuyên!” Chu Vân Thư gọi Cố Dung Xuyên , kỹ.

Ai ngờ đầu, thấy quen mắt biến mất ở cửa Tư gia.

Cố Dung Xuyên dừng xe đầu : “Sao thế?”

Chu Vân Thư nhất thời nhớ đó là ai, liền lắc đầu: “Không gì, chúng thôi.”

Xưởng ô tô Kinh thị cho nghỉ Tết ba ngày.

Chu Vân Thư ở bên cũng bằng cố hữu gì, Cố lão gia t.ử, Cố Khải Phương và Ôn Kỳ Tu bọn họ mấy ngày Tết bận rộn vô cùng.

Cô liền góp vui, chuẩn qua hai ngày nữa đợi bọn họ rảnh rỗi, mới chúc Tết.

Ở nhà rảnh rỗi cực độ, nghĩ đến cái viện t.ử ba gian rộng lớn, dựa Điền Hổ và Trương Đại Tráng bọn họ, căn bản phòng hộ xuể.

Nhớ tới đống linh kiện điện t.ử đào từ bãi rác Hồng Kông, liền chuẩn chút đồ, nâng cao tính an của viện t.ử lên.

Lắp vài cái camera giám sát, nếu tự tiện xông bắt , cũng thể bằng chứng bắt giữ .

Dưới tường rào bố trí một vòng lưới điện (cái ở hiện đại là phép), điện c.h.ế.t , nhưng thể tê liệt ngất xỉu.

Còn cơ quan báo động và bẫy rập nhỏ.

Chu Vân Thư để Điền Hổ và Trương Đại Tráng giúp đỡ, đợi khi bố trí xong xuôi, liền để bọn họ thử dùng các loại phương pháp xâm nhập chính viện.

Qua vài thử nghiệm cải tiến, cuối cùng cho dù trong tình huống hai hiểu rõ tình hình viện t.ử, vẫn bại bẫy rập liên .

Chu Vân Thư lúc mới hài lòng thu tay.

Sau khi ăn Tết xong, công việc quỹ đạo, thời gian liền trôi qua nhanh.

Chớp mắt nửa tháng trôi qua, đoàn giao lưu y tế Hồng Kông đến Kinh thị.

Người của Bộ Y tế gọi điện thoại cho cô sáng sớm, Chung Tư Lâm gặp cô.

Vừa khéo Chu Vân Thư cũng gặp , liền để Điền Hổ lái xe ba bánh chở cô, chạy đến Khách sạn Kinh thị nơi đoàn giao lưu nghỉ chân.

Lúc đến Khách sạn Kinh thị, của Bộ Y tế đợi cô ở cửa .

Đợi khi cô đến, liền dẫn cô đến nhà hàng nơi Chung Tư Lâm đang ở.

Chung Tư Lâm đang ăn bữa sáng do Khách sạn Kinh thị cung cấp.

Nhìn thấy Chu Vân Thư, lịch sự dậy, bắt tay với cô.

“Cô Chu, lâu gặp!”

Chu Vân Thư đưa tay bắt với : “Bác sĩ Chung, hoan nghênh đến Kinh thị giao lưu! Đồ ăn ở đây, hợp khẩu vị ?”

“Cũng tạm, cô ăn sáng ?”

“Vẫn .”

“Vậy cùng ăn chút nhé?”

Chu Vân Thư dứt khoát gật đầu, khi động tác mời, liền xuống đối diện .

Chung Tư Lâm ga lăng gọi nhân viên phục vụ đến giúp cô, để cô gọi món.

Chu Vân Thư từ chối, tự nhiên gọi một phần bữa sáng khách sạn sẵn.

Đợi nhân viên phục vụ rời , cô mới mở miệng hỏi: “Các đến từ khi nào?”

 

Loading...