Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 175: Gương Mặt Đáng Đòn
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:51:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếp đó, bên ngoài vang lên một tiếng ho.
Giọng của Lý Quốc An vang lên từ bên ngoài: “Cậu Cố, mau qua đây, ăn sáng với ông già !”
Cố Dung Xuyên vội vàng đáp lời: “Xưởng trưởng Lý, cháu ngay!”
Hắn vội đẩy Chu Vân Thư phòng rửa mặt: “Nghe thấy , gia trưởng họ Lý đang giám sát đấy!”
Chu Vân Thư nhịn trộm: “Có sự giám sát của xưởng trưởng Lý, đừng hòng chiếm tiện nghi của em!”
Dưới sự nhắc nhở bên trái, dặn dò bên của xưởng trưởng Lý và Lý Khánh Hồng, bốn cộng thêm Cố Dung Xuyên mới từ từ ăn xong bữa sáng.
Lý Khánh Hồng đem quà chuẩn sẵn lên xe, vẫn yên tâm dặn dò: “Vân Thư, con gái đầu đến nhà bạn trai, nhất định giữ kẽ một chút…”
Sự lo lắng của chị, Chu Vân Thư đều thấy trong mắt, nàng an ủi: “Được , chị Khánh Hồng, em cả , chị cứ yên tâm !”
Cố Dung Xuyên cũng theo: “Chị Khánh Hồng yên tâm, em tuyệt đối để Vân Thư chịu một chút ấm ức nào ở nhà em !”
“Nói suông thì ích gì, mới là giỏi thật.” Lý Quốc An tin lời .
Cố Dung Xuyên nghiêm túc : “Nếu bác yên tâm, là cùng chúng cháu đến nhà họ Cố? Trước đây cháu mời bác giới thiệu cho chúng cháu, bây giờ thêm một giới thiệu nữa cũng !”
Nghe , Lý Quốc An vội xua tay.
“Cái , là nhà đẻ của Vân Thư, thể giới thiệu. Thôi, các cháu mau xuất phát . Lần đầu đến nhà, muộn quá .”
Thấy thái độ của Lý Quốc An, từ nghi ngờ Cố Dung Xuyên, đến vội vàng đuổi họ , Chu Vân Thư khi lên xe, vẫn nhịn cảm thán với Cố Dung Xuyên.
“Anh xem xưởng trưởng Lý vì nhát gan, dám gặp ông nội , nên mới kiên quyết giới thiệu ?”
“Lời em đừng với xưởng trưởng Lý, nếu ông chắc chắn sẽ mắng em đấy!”
Nghĩ đến tính cách trẻ con của xưởng trưởng Lý, Chu Vân Thư tán thành gật đầu: “Vậy cũng khả năng thật!”
Sân viện nhỏ của Chu Vân Thư cách khu đại viện quân đội xa, chỉ vài phút đến cổng đại viện.
Đang chuẩn đại viện, nào ngờ một chiếc xe đột nhiên chen ngang, vặn chắn mặt họ.
Để an , Cố Dung Xuyên đạp phanh nhường một bước.
Ai ngờ xe đằng chân lân đằng đầu, dừng thẳng ở phía , nhúc nhích.
Cố Dung Xuyên đợi một lúc, mới bấm còi thúc giục, xe vẫn động đậy.
Bình thường cả, nhưng hôm nay là ngày quan trọng của , thể nhịn.
Xuống xe đến ghế lái của xe , gõ cửa sổ.
Cửa sổ hạ xuống, là gương mặt đáng đòn của Tư Thừa Phong.
“Ôi, là Cố Dung Xuyên . Thật ngại quá, xe của hỏng, cũng nổ máy . bây giờ gọi thợ đến sửa, chỉ phiền đợi một chút.”
Nhìn bộ mặt vênh váo của , Cố Dung Xuyên hiểu, hôm nay cố tình đến phá đám.
Cố Dung Xuyên chằm chằm , nghiêm túc hỏi: “Anh chắc chắn chiếc xe thật sự hỏng, lái ?”
Tư Thừa Phong nhún vai: “Đương nhiên!”
“Được, cứ đợi đấy.”
Cố Dung Xuyên xong, đầu bỏ .
Trở xe của , với Chu Vân Thư: “Xe hỏng , tìm mấy dọn , phiền em đợi xe một chút.”
“Hay là để em sửa thử xem?”
“Không cần, hôm nay em đến mắt gia đình , thể để em việc.”
Nghe , Chu Vân Thư cũng gì thêm.
Chuyện xảy ở cổng đại viện của họ, để giải quyết sẽ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-175-guong-mat-dang-don.html.]
Cố Dung Xuyên vòng qua xe đại viện, nhanh gọi một đám thanh niên đến.
Hắn lôi Tư Thừa Phong xuống xe, chỉ huy đám thanh niên trong đại viện, nhấc chiếc xe lên, dời sang một bên.
“Hôm nay cảm ơn !”
“Chuyện nhỏ thôi, cần gì cảm ơn.”
“ , Xuyên khách sáo quá.”
“Hôm nay là ngày vui của Xuyên, chúng phiền nữa, mau đưa vợ về mắt gia đình !”
Sau một hồi trêu chọc thiện ý, đám nhanh ch.óng tản .
Tất cả , chỉ còn Tư Thừa Phong tại chỗ, nghiến răng nghiến lợi .
“Cố Dung Xuyên, coi như mày giỏi!”
Cố Dung Xuyên lạnh lùng , đột nhiên tay, một chiêu cầm nã, trực tiếp ấn mặt xuống đất.
Tư Thừa Phong nhanh bằng Cố Dung Xuyên, đến khi phản ứng , phát hiện mặt úp xuống đất.
Tư thế nhục nhã , Tư Thừa Phong lập tức tức giận hét lớn: “Cố Dung Xuyên, mày to gan thật, là quân nhân, mà dám…”
Cố Dung Xuyên kiên nhẫn la lối, dùng thêm sức, đau đến mức Tư Thừa Phong buộc im miệng.
Hắn lạnh lùng : “Ở thế yếu, còn dám la lối om sòm, ai cho mày lá gan đó.”
Nói xong, cũng đợi thêm, lục lọi một hồi.
Sau đó, từ túi áo của lấy chìa khóa xe, nhét túi , mới buông Tư Thừa Phong .
Tư Thừa Phong nhận chìa khóa xe lấy mất, lập tức hoảng lên: “Cố Dung Xuyên, mày lấy chìa khóa xe của tao gì? Đó là chìa khóa của đơn vị tao!”
“Không xe hỏng, lái ? Nể tình từng ở chung một đại viện, bụng giúp mang kiểm tra!”
Cố Dung Xuyên xong, ngoảnh đầu về xe của .
Chỉ còn Tư Thừa Phong tại chỗ tức đến giậm chân: “Mày!”
Cố Dung Xuyên khởi động xe, đạp một phát ga, tung lên một đám bụi, phủ lên mặt Tư Thừa Phong.
Tư Thừa Phong càng tức hơn, vội lùi mấy bước, mắng: “Cố Dung Xuyên, mày cứ đợi đấy!”
Thấy ở phía giậm chân mắng , Chu Vân Thư nhịn tò mò hỏi: “Anh thù với ?”
Sắc mặt Cố Dung Xuyên chút : “Hắn chính là trai của Tư Như Ý, Tư Thừa Phong, chút thù cũ với . Đợi lúc nào rảnh, sẽ kể chi tiết cho em!”
Vừa lúc lái đến cửa nhà nhỏ của nhà họ Cố, Chu Vân Thư liền hỏi thêm nữa.
Xe dừng , đợi Chu Vân Thư phản ứng, Cố Khải Phương nhiệt tình đón, giúp mở cửa xe.
“Vân Thư, em đến , mau xuống xe!”
Chu Vân Thư chút thụ sủng nhược kinh.
Cố Khải Phương là bậc trưởng bối, mà tận cửa đón nàng.
“Cô Cố, thể phiền cô mở cửa xe cho cháu!”
Cố Khải Phương quan tâm : “Chỉ là mở cửa xe thôi mà, gì to tát . Mau xuống , ông cụ đang đợi em đấy.”
“ , đều là một nhà . Người một nhà, thiết với , cần gì câu nệ nhiều thế.”
Chu Vân Thư ngẩng đầu , là một phụ nữ xinh ba mươi mấy tuổi, thấy nàng qua, liền mỉm với nàng.
Lý Quốc An kiên quyết giới thiệu, Cố Dung Xuyên còn cách nào khác, đành mời Ôn Kỳ Tu giới thiệu.
Hôm nay là đầu nàng đến mắt gia đình, nhà họ Cố sẽ mời ngoài, Chu Vân Thư đoán phụ nữ chắc là vợ của Ôn Kỳ Tu, liền đáp bà một nụ .