Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 172: Vũ Khí Phòng Thân
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:47:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xuyên Tử!”
“Anh Xuyên!”
Cố Dung Xuyên cũng đáp : “Anh Phong, Thành Tử! Lâu lắm gặp.”
“Chẳng do bận quá ? Suốt ngày nhiệm vụ thì cũng huấn luyện, đến thời gian gặp em cũng .” Tưởng Thành Long phàn nàn.
Cố Dung Xuyên kịp trả lời, Bạch Lăng Phong bên cạnh đá một cái: “Cậu suốt ngày lông bông, cầu tiến thì thôi, còn Xuyên T.ử giống ? Xuyên Tử, đừng nó, nó rảnh quá đấy.”
Ba chuyện mật vài câu, Cố Dung Xuyên mới kéo Chu Vân Thư bên cạnh, : “ giới thiệu với các , đây là đối tượng của , đồng chí Chu Vân Thư!”
Tưởng Thành Long lập tức thu dáng vẻ, thái độ nghiêm túc : “Đồng chí Chu, chào cô, là Tưởng Thành Long.”
Bạch Lăng Phong nàng với ánh mắt vài phần dò xét: “Chào cô, tên là Bạch Lăng Phong!”
Chu Vân Thư lượt gật đầu chào hỏi: “Chào hai !”
Sau khi giới thiệu, Tưởng Thành Long nhiệt tình mời xuống, rót nóng cho Cố Dung Xuyên và Chu Vân Thư đến.
“Hôm nay đưa Vân Thư đến gặp các , là vì gần đây cô điều động đến Kinh thị công tác một thời gian. Chân ướt chân ráo, sợ cô ở Kinh thị bắt nạt, nên nhờ các giúp đỡ chăm sóc một chút.”
Tưởng Thành Long lập tức : “Chuyện dễ thôi. Đối tượng của Xuyên, chính là chị dâu của . ở sở quản lý nhà đất, bình thường rảnh lắm, chị dâu chuyện gì, cứ việc đến tìm !”
Cố Dung Xuyên bổ sung: “Cậu việc gì thì khắp hang cùng ngõ hẻm, tin tức đặc biệt nhanh nhạy. Em ngóng tin tức gì, tìm là đúng !”
Bạch Lăng Phong ngắn gọn: “ ở đồn công an phía Nam, em dâu nếu gặp khó khăn gì, thể tìm .”
Cố Dung Xuyên giải thích cho nàng: “Anh Phong tuy chỉ là công an ở đồn công an khu vực, nhưng thực tất cả công an ở Kinh thị đều quen .”
Ý là, dù đồn công an nơi Bạch Lăng Phong việc quản lý nơi nàng ở, gặp vấn đề, cũng thể nhờ giúp đỡ.
Cảm nhận sự tận tâm của Cố Dung Xuyên, Chu Vân Thư trong lòng chút cảm động, đối mặt với hai em của , cũng thêm vài phần chân thành.
Nàng từ trong ba lô lấy hai cái hộp, lượt đưa cho hai .
“Lần đầu gặp mặt, đây là quà tặng các .”
“Cái …” Hai đều chút do dự, về phía Cố Dung Xuyên.
Cố Dung Xuyên đầu, nghi hoặc Chu Vân Thư một cái.
Nàng tặng quà, nhưng hề báo cho .
Chu Vân Thư đương nhiên cũng tiện với , nàng báo là để xem mà tặng quà.
Nếu hai giới thiệu, thái độ với nàng , nàng sẽ tặng; thái độ , tự nhiên sẽ chuyện .
“Đây là hai món v.ũ k.h.í, tặng họ để phòng !”
Cố Dung Xuyên tưởng là b.út gây mê và đồng hồ gây mê nàng thiết kế đây, liền tùy ý : “Cô là kỹ sư cơ khí, thiết kế một loại v.ũ k.h.í lạnh tinh xảo. Các thể xem thử, nếu dùng, thể hỏi !”
Nghe , Bạch Lăng Phong tò mò mở hộp mặt , phát hiện bên trong là một cây gậy đen dài bằng lòng bàn tay, to bằng ngón tay, rõ chất liệu.
Anh cầm lên xem, một cây gậy ngắn như tác dụng gì.
Không nhịn Cố Dung Xuyên với ánh mắt nghi hoặc.
Cố Dung Xuyên cũng là đầu thấy loại v.ũ k.h.í , tự nhiên thể giải đáp cho , chỉ thể chuyển sự nghi hoặc sang Chu Vân Thư.
“Để biểu diễn cho các xem!”
Chu Vân Thư dậy cầm cây gậy trong hộp, vung một cái, cây gậy lập tức kéo dài bằng cánh tay, ấn một nút dễ thấy gậy, đầu gậy lập tức lóe lên một tia điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-172-vu-khi-phong-than.html.]
Ánh mắt mấy lập tức trợn tròn!
“Đây là?”
“Đây là gậy điện co dãn. Có thể giữ một cách an để giật điện kẻ địch. Gặp kẻ địch cần truy đuổi, bật điện lên mức tối đa, ném thẳng , thể kẻ địch ngất xỉu!”
Chu Vân Thư ấn công tắc, tắt điện, thu phần kéo dài , đó đưa cây gậy cho Bạch Lăng Phong.
“Anh thử ?”
Bạch Lăng Phong lập tức vui vẻ nhận lấy, sự hướng dẫn của Chu Vân Thư, thử sử dụng gậy điện co dãn.
Thử xong, liền yêu thích rời tay.
Tưởng Thành Long thấy gậy điện thú vị, vội vàng mở hộp của , cũng thử, phát hiện trong hộp của gậy điện, mà là một cặp kính.
Anh lập tức ngớ , “Chị dâu, chị tặng em một cặp kính?”
Anh , cũng cận thị!
Chu Vân Thư : “Đây là một cặp kính độ, cận cận đều thể đeo. Ở chỗ giao giữa tròng kính và gọng kính một nút bấm, ấn sẽ phát ánh sáng ch.ói lòa. Dùng mắt , thể gây mù tạm thời!”
Tưởng Thành Long lập tức hứng thú, định thử ngay.
Cố Dung Xuyên vội : “Cậu thử cũng , nhưng ngoài thử. Chúng mù bất đắc dĩ !”
Tưởng Thành Long cũng để ý Cố Dung Xuyên đuổi, lập tức vui vẻ chạy ngoài thử.
Bạch Lăng Phong cũng hứng thú với cái , liền chạy ngoài thử cùng.
Đợi hai , Cố Dung Xuyên nhịn ho khan, : “Vân Thư, quà ?”
Chu Vân Thư liếc một cái: “Trước đây em tặng v.ũ k.h.í, đồ phòng hộ các thứ, còn đủ nhiều ?”
“Đó là em tặng cho đội ?”
“Vậy em cũng là vì , mới tặng.”
Chỉ một câu như , Cố Dung Xuyên lập tức dỗ dành, “Vân Thư, cảm ơn em!”
Nhìn Cố Dung Xuyên đang ghé sát , vẻ lạnh lùng biến mất, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng, nàng nhịn sờ sờ cái đầu to của .
Tóc húi cua chút gai tay, nhưng tâm trạng của nàng vẫn vui vẻ.
“Hai món v.ũ k.h.í đó, nếu thấy dùng , em cũng thể giao bản vẽ cho đội. Chỉ là những món tặng họ, đều bằng vật liệu quý hiếm, thể sản xuất hàng loạt. Muốn lượng lớn, chỉ thể giảm bớt một chức năng.”
Nghe Chu Vân Thư miêu tả dáng vẻ khi giảm bớt chức năng, Cố Dung Xuyên lập tức cảm thấy tác dụng đối với họ cũng lớn lắm.
“Cái để hỏi đội trưởng, xem cần !”
Chu Vân Thư định , cần hỏi, nàng tự hỏi là .
Bỗng nhớ đội trưởng Ôn bảo nàng tạm thời giữ bí mật chuyện gia nhập đội hành động đặc biệt với tư cách nhân viên ngoài biên chế, đợi đến lúc tất thủ tục mới công bố, liền ngậm miệng .
Bạch Lăng Phong và Tưởng Thành Long nhanh , hai đều toe toét, rõ ràng là vui.
“Anh Xuyên, đoán xem em dùng kính chiếu ai?” Tưởng Thành Long còn vui đến mức miệng sắp ngoác đến mang tai.
“Ai?” Cố Dung Xuyên nghi hoặc .
“Chính là thằng ranh Tư Thừa Phong đó.” Tưởng Thành Long giọng vài phần đắc ý, “Thằng ranh cũng quá nhỏ mọn, chẳng Xuyên T.ử ưa em gái nó , thế là cứ bám riết lấy Xuyên T.ử tha…”
Nói đến đây, Tưởng Thành Long đầu lúc đối diện với ánh mắt của Chu Vân Thư, lập tức im bặt.